Là tin nhắn của trưởng phòng, đại ý là đã thấy chuyện trên hot search, chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến công ty, bảo tôi cứ nghỉ ở nhà vài ngày, một thời gian nữa hãy đi làm.
Tôi khịt mũi lạnh lùng nhìn nội dung tin nhắn, ném điện thoại lên giường. Vì quán tính, điện thoại lật mấy vòng rồi rơi xuống đất, phát ra tiếng động lớn.
Nói dễ nghe là nghỉ ngơi, thực chất là ép buộc tôi nghỉ việc thôi.
"Tất cả là tại gã đàn ông đó, c.h.ế.t rồi mà vẫn không chịu yên, tất cả là tại hắn ta!" Tôi đá mạnh chiếc ghế dưới đất, trút bỏ sự bất mãn trong lòng.
Suy nghĩ một lát, tôi đi nhặt điện thoại lên gọi cho đồng nghiệp. Đầu tiên đối phương hỏi han tình hình một cách tò mò, cuối cùng ghé điện thoại nói nhỏ: "Thật ra sếp lớn không nói gì cả, là trưởng phòng cứ nhấn mạnh mãi nào là ảnh hưởng không tốt, ảnh hưởng không tốt. Hay cô cứ tặng quà cho hắn ta, cầu xin hắn ta nương tay, bây giờ tìm việc khó lắm."
Tôi im lặng một lúc, cô ấy tiếp tục nói: "Công ty chúng ta trả lương đúng hạn, lại còn khá ổn, khó mà tìm được chỗ nào khác. Cô suy nghĩ kỹ đi, tôi không nói nữa, bận rồi nhé."
Nói xong, đầu dây bên kia liền ngắt kết nối.
Nghĩ đến ánh mắt bẩn thỉu của trưởng phòng mỗi khi gọi tôi vào văn phòng, tôi lại thấy ghê tởm. Tôi đoán được ý nghĩa của việc hắn ta làm, không gì khác ngoài việc muốn chiếm tiện nghi của tôi.
Tôi càng nghĩ càng tức giận, nhưng lại không có cách nào.
Mỗi tháng mẹ tôi ở quê nhà đều cần một khoản tiền thuốc men khổng lồ vẫn đang chờ tôi chi trả. Nếu không đưa, mẹ tôi sẽ bị ngừng thuốc.
Nghĩ đến việc ngày bé mẹ tôi thức khuya làm việc cật lực để nuôi tôi đi học, tôi vẫn quyết định mua chút đồ, tối đến nhà trưởng phòng, để giữ lại công việc, để giữ lại mạng sống của mẹ tôi.
Tôi đi đến trước gương nhìn khuôn mặt trắng trong không tì vết, đáng yêu này của mình, thật sự không biết nó mang lại cho tôi may mắn hay xui xẻo.
Tôi nhẹ nhàng nhếch môi, ho nhẹ mấy tiếng rồi gọi điện cho trưởng phòng. Giọng nói bẩn thỉu của hắn ta lọt vào tai tôi.
"Được thôi, tối nay nói chuyện nhé. Chuyện của cô ấy à, khó giải quyết lắm, bây giờ sếp lớn đang rất tức giận, cô cũng không dễ dàng gì, tối nay chúng ta nói thêm, tôi bận rồi, tắt đây."
Ngay khi tôi thay đồ xong, chuẩn bị ra ngoài thì phát hiện một sợi tóc trên gối. Tôi khựng lại một chút, sau đó ném vào thùng rác.
Dạo này hình như tôi rụng tóc nghiêm trọng hơn nhiều.
6
Khi tôi từ nhà trưởng phòng bước ra, đã là mười giờ tối.
Gió đêm thổi vào người lành lạnh, tôi quấn chặt áo, tay không ngừng lau nước mắt trên mặt. Vừa rồi, nếu không phải người của ban quản lý đến thì suýt chút nữa sự trong sạch của tôi đã không còn.
May mắn thay, kết cục tốt đẹp, hắn ta đã đồng ý cho tôi đi làm vào ngày mai.
Khi đến cổng khu dân cư, tôi thấy chiếc xe Volkswagen đã đỗ ở đó từ trưa. Khi tôi nhìn về phía đó, người trong xe gãi đầu giả vờ nghe điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-bam-duoi/chuong-3.html.]
Tôi nhận ra, đó là người đã đi cùng cảnh sát Tống đến nhà tôi vào sáng nay.
Tôi bình thản về nhà, cởi quần áo trên người, tẩy lớp trang điểm phiền phức, thoải mái nằm trên giường.
Nghĩ đến bàn tay bẩn thỉu của trưởng phòng vẫn còn vỗ vào m.ô.n.g tôi trước khi tôi rời đi khiến tôi không kìm được mà chửi rủa: "Đồ khốn nạn, đôi tay đó sớm muộn gì cũng bị người ta chặt cụt."
Mệt mỏi cả ngày, không biết ngủ thiếp đi lúc nào.
Khi tỉnh dậy, trời đã sáng hôm sau, mặt trời chiếu vào mặt tôi, chói đến mức tôi không thể mở mắt.
Tôi theo thói quen muốn cởi đồ ngủ đi tắm, khi tay chạm vào người, tôi giật mình.
Tôi đang trần truồng nằm trên giường và bên cạnh!!
Bên cạnh đặt một chiếc hộp trong suốt, bên trong bày ra một bàn tay bị cắt lìa, vẫn là tờ giấy quen thuộc: "Thích không, tôi tặng cô đó."
Tôi không màng đến việc mình không mặc quần áo, ngồi trên giường không ngừng vò tóc.
Lẽ nào… lại là tôi sao?
Lại là tôi nửa đêm đi g.i.ế.c hắn ta, tại sao tôi không có chút ấn tượng nào, quần áo của tôi đâu?
Tôi lại mở camera giám sát, quả nhiên vào lúc mười hai giờ, tôi lại mặc bộ đồ đen hôm trước ra khỏi nhà.
Ngay khi tôi định tắt camera thì tôi đã phát hiện một điều lạ.
Hai ngày nay camera chỉ quay được cảnh tôi ra ngoài, nhưng lại không quay được cảnh tôi trở về.
Ngay khi tôi đang nghĩ mãi không ra thì chuông cửa reo.
Trong khoảnh khắc, tôi gần như có thể đoán được là cô cảnh sát đã dẫn người đến.
Tôi run rẩy gọi to: "Đợi một chút."
Cố gắng hết sức để bình ổn cảm xúc, sau đó đi ra mở cửa.
Quả nhiên, lại là cô ấy. Lúc này tôi mới biết cô ấy họ Tống, lần này vẻ mặt của cô ấy nặng nề hơn hôm qua rất nhiều.
"Cô có quen Vương Huân không? Hắn ta c.h.ế.t rồi."
7
--------------------------------------------------