Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru

Chương 52

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Á!!!!!!!!!!”

Một chuỗi cao âm từ trong phòng Kagome truyền

ra! Lại một nữ hài không cần lập gia đình xuất hiện. Ta đi về phía phòng mình,

lại thấy cửa phòng lại đang để mở.

Ta nhớ được lúc ta đi có đóng cửa , chẳng lẽ dì

Higurasi giúp ta mở ra để cho thông thoáng. Nhưng hiện tại đã là buổi tối, nàng

hẳn là đã sớm đóng cửa.

Ta buông cặp sách, ta vừa định mở cửa sổ liền thấy

Inuyasha chỉ mặc quần chạy vào phòng, hình như đang tìm kiếm cái gì đó, loại vẻ

mặt này khiến ta nghĩ tới tình cảnh chính quy phu quân tới bắt gian, mặt rút…: “Tìm

cái gì vậy?”

“Không nhầm được, là mùi của cái tên kia”

Tên nào? Chẳng lẽ hắn biết Kyosai? Ta nghĩ, lại cảm

thấy không có khả năng.

“Là Sesshoumaru, vừa rồi ta ngửi thấy mùi của hắn,

ngay tại phòng này, nhưng đột nhiên lại tiêu thất.”

Sess? Ta khựng lại, rồi lao xuống lầu chạy đến bên

giếng. Làm gì có ai, nhất định là Inuyasha đã nhầm.

Chậm rãi đi trở về, chợt nghe thấy gia gia nói: “Gần

đây người trẻ tuổi thật không lễ phép, nhìn thấy lão nhân gia nhưng một câu

cũng không chào, cứ thế mà đi”

“Trễ như vậy rồi mà vẫn có người đến thần miếu ạ?”

Thần miếu này cứ đến ngày hội là có người đến cầu phúc, nhưng chỉ có ban ngày,

còn ban đêm thì không có ai.

Gia gia nói: “Đúng vậy, nhưng ăn mặc lại toàn đồ

trắng, ngay cả tóc cũng màu trắng , dù trốn ở đâu cũng nhìn ra. Nhưng tên kia

chạy rất nhanh, chớp mắt liền không thấy đâu”

Run, ta tiếp tục run, ta lại run! Không cần hỏi , gia

gia biết Inuyasha nên không thể có chuyện không nhận ra, còn chuyện tóc bạc

bạch y còn chuyện mùi mà Inuyasha nói, vậy thì chắc chắn người tới là Sess.

Nhưng sao hắn có thể xuyên qua đến đây, lại vào phòng ta, chẳng lẽ là vì muốn

xem vết thương của ta có đỡ hay không?

Tim nhảy không ngừng, Sota ở bên cạnh hỏi: “Gia gia,

có phải ông nói sai cái gì không? Vì sao chị mặt chị đột nhiên thiêu cháy?”

“Ta nào biết…” Họ vẫn đang nói, ta đã chạy vội vào

phòng, rồi nhanh chóng thu thập các đồ dùng.

Rất muốn gặp hắn, rất muốn hỏi hắn vì sao lại đến thế

giới này?

Chạy xuống tầng một, gia gia hỏi: “Đã trễ thế này rồi

cháu còn đi đâu?”

Ta vội vàng đeo giày vào, nói: “Chấu phải về bên kia,

gia gia giúp cháu xin nghỉ phép.” Về phần lý do xin phép là gì thì tùy tiện, dù

nói cái gì cũng được. Ta chỉ kém dùng phong chú để lao ra phòng, rồi nhảy xuống

giếng. Khi lên đến nơi, ta nhìn thấy dưới ánh trăng, một thiếu niên tóc bạch

ngồi cạnh gốc cây to nghỉ ngơi, một yêu quái song đầu và một tiểu yêu ngủ ở bên

cạnh.

Thiếu niên đã mở hai mắt nhìn hướng ta, tựa hồ đã sớm

biết ta đã đến.

Ta ném balo sang một bên, ta nhanh chóng lủi vào lòng

Sess, cọ cọ đủ, cười nói: “Là vì lo lắng vết thương của ta nên mới qua bên kia

sao?”

Sess ngẩn ra, rồi nhìn ánh trăng không lên tiếng.

Ta hiểu, không lên tiếng chính là cam chịu , vì thế ta

cười càng vui “Cám ơn ngươi, không nghĩ tới Sess Sess quan tâm ta như vậy, ta

rất kích động, rất cảm động, rất muốn khóc… Nhưng đây là chuyện cao hứng, không

thể khóc. Nhưng lần sau đến, ngươi có thể giống Inuyasha thản nhiên vào đi,

người một nhà dì Higurasi đều tốt lắm, sẽ không làm ngươi bị thương… Ách, không

phải! Là sẽ hoan nghênh ngươi, ngươi nên vào bằng cửa vào a, nhảy vào cửa sổ là

chuyện Inuyasha làm, Sess Sess khốc như vậy, không hợp…”

Sess đột nhiên đứng lên: “Mùi…”

“Mùi?” Vì sao khi nói chuyện, hắn luôn nói nửa câu a,

ta gấp đến độ vội vàng ngửi ngửi mình, ta vừa tắm mà, vì sao Sess lại nhíu mày

nói hai chữ đó. Nhưng ngửi nửa ngày, kiểm tra cả lòng bàn chân, hết thảy đều

rất sạch sẽ, không có khả năng có mùi đặc thù a? Đang hoài nghi lại nghe thấy

Sess nói: “Phòng ngươi có mùi nam nhân kia”

Nam nhân kia? Ta lập tức hiểu, lần trước do mặc quần

áo của Kyosai nên bị Sess ngửi được mùi của hắn, càng không cần nói ngày hôm

qua Kyosai ngồi trong phòng ta lâu như vậy, hắn chỉ cần vừa vào phòng liền ngửi

được, cho nên mới chạy về đây?

“Hắn tới thăm ta , bởi vì biết ta bị thương.” Giải

thích quá nhiều cũng vô dụng

“Thăm?” Sess quay đầu lại, ở dưới ánh trăng lộ ra tươi

cười thập phần xinh đẹp.

Nhưng tươi cười này lại khiến ta như bị điện giật,

nhanh chóng vọt đến A-un nấp sau nó, đương nhiên cùng ta trốn một chỗ còn có

Jaken vừa mới bị bừng tỉnh.

Nhìn không thấy nhìn không thấy, ta đang tự thôi miên

thì Sess đột nhiên duỗi tay ra, ta liền bị nhấc lên.

“Đã lâu không thấy, có chuyện gì sao?”

Sess run khoé miệng, đặt ta ở trên lưng A-un nói: “Đi”

Cứ thế đi rồi? Nhưng ngẫm lại thấy cũng đúng, Sess

cũng không bát quái giống ta, không đi thì làm gì? Nhưng đi tới đi lui ta phát

giác không đúng , vẻn vẹn một ngày, trừ bỏ buổi tối lúc ta nghỉ ngơi, ban ngày

luôn luôn nói chuyện với hắn. Trước kia ta nói mười câu thì hắn có hừ một

tiếng, hoặc là làm gì đó tỏ vẻ hắn đang nghe. Nhưng hôm nay, trăm câu cũng

không có được một cái đáp lại.

Điều này cho thấy, hắn đang tức giận.

Ta ngồi tổng kết một chút xem lý do hắn tức giận là

gì, kết quả cho thấy, trừ bỏ cái độc chiếm dục của nhóm cẩu cẩu ra thì ta thật

không thể nghĩ được lý do khác. Vì thế ta nói: “Kỳ thực ta chỉ coi hắn là thầy

giáo, hơn nữa, người ta cũng không thể có ý gì với ta, người tốt như vậy hẳn là

sớm đã có bạn gái. Không đúng, vì sao đã có bạn gái rồi còn tuyên bố ta là bạn

gái hắn ở trường học a? Chẳng lẽ, hắn còn độc thân? Vậy thì chẳng phải là kim

cương cấp vương?” Ách, ta lầm bầm lầu bầu, nhưng lại hoàn toàn quên lỗ tai của

mỗ yêu cực kỳ linh mẫn, đột nhiên hắn đứng lại, chờ A-un đi đến bên cạnh hắn,

hắn mới nói: “Sau bạn gái thì làm gì?”

Sess biết bạn gái là ý gì, nghĩ nghĩ, trước kia quả

thật chưa nói với hắn sau bạn gái thì làm gì, vì thế nói: “Chính là kết hôn

sinh đứa nhỏ.” Ấn theo con người mà nói thì đúng là thế.

“Ngươi muốn cùng hắn kết hôn?” Sess nhìn thẳng ta hỏi.

Kết hôn cái gì a, vẫn còn quá sớm, ta vội vã lắc đầu

nói: “Đương nhiên không” Nhưng nếu hắn thổ lộ với ta, ta lại không dám cam đoan

có thể làm như không thấy một người nam nhân như vậy, dù sao thì đối với nữ

nhân chưa yêu bao giờ mà nói thì hắn là người cực độ mê hoặc.

Jaken rốt cục nghe hiểu, hắn ở bên cạnh ta nói: “Tuổi

thọ của con người rất ngắn, ngươi vẫn nên trở về mà đi kết hôn sinh con đi, nơi

này không thích hợp ngươi… Á!!!” Jaken đáng thương lại bay.

Run rẩy khoé miệng: “Sess Sess, ngươi đang tức giận

sao? Kỳ thực cũng không cần tức giận a, vô luận là yêu quái hay là người thì

vẫn phải kết hôn , tỷ như ngươi. Ngày nào đó bỗng nhiên gặp được một yêu quái

khiến ngươi tâm động, sau đó chạy tới cầu hôn nàng. Sau đó, tân nương kia nhất

định không thích bên cạnh ngươi có một nữ nhân khác đi theo. Cho nên a, đến lúc

đó chúng ta phải tách ra . Hơn nữa, nếu ta gặp được nam nhân khiến ta tâm động,

hắn cũng sẽ không thích ta ở cùng ngươi, dù chúng ta là quan hệ thân thích,

nhưng vẫn không có cùng huyết thống.” Nhưng càng nói, trong lòng ta lại cực kì

khó chịu, vô luận là tình huống nào khiến ta và Sess tách ra, đều khiến ta

không cách nào chịu nổi.

“Câm miệng!” Sess lạnh lùng nói.

Ta ngồi trên lưng A-un, cắn môi nói nhỏ: “Nhưng đó là

sự thật”

“Sẽ không gặp được.” Sess lãnh đạm nói.

Lại chỉ nói nửa câu, ta nhẫn nại chờ Sess nói tiếp,

mãi mới nghe thấy hắn nói tiếp: “Sẽ không gặp được yêu quái nào khiến ta tâm

động” Những lời này, hắn nói cực kì kiên định, ta nghe thấy thế, lập tức cao

hứng cực kỳ: “Vậy, ta cũng sẽ cố gắng không gặp người nào khiến ta động nhân!”

“Được” Sess dừng lại ở bờ sông. Giờ cũng đã gần giữa

trưa .

Ta lấy socola trong balo ra, rồi đưa đến bên miệng

Sess: “Ngọt lắm, trước khi Jaken trở về, ngươi mau ăn đi. Lần này ta mua rất

nhiều, kém chút nữa là hết sạch tiền tiêu vặt”

Sess do dự một chút, rồi cắn một miếng. Lúc hắn cắn

sôcôla, đầu lưỡi vô tình chạm vào ngón tay của ta, ta hơi giật mình, lập

tức rút về đến, nhưng đột nhiên hắn lại nắm lại, đặt ngón tay dính sôcôla của

ta vào trong miệng hắn hút.

Đầu ta lập tức nổ mạnh , tuy ta biết rõ cẩu cẩu có

thói quen liếm đồ ăn, nhưng vì sao lại liếm ngón tay ta, rất mờ ám. Sess đã

buông tay của ta được nửa ngày, nhưng mặt ta vẫn còn đang đốt cháy, nhìn nhìn

mỗ yêu đang lạnh nhạt ngồi ở một bên, lần đầu tiên ta có ý muốn bạo lực với

hắn.

Nhưng rất nhanh ý muốn này bay đi, bởi vì hắn rất

cường, ta thật sự không dám xuống tay. Sớm biết thế thì lúc hắn còn nhỏ nên

ngược đãi hắn chục lần, đỡ cho hiện tại phải chịu ủy khuất!

Rối rắm rất lâu, ta ngồi xuống nhóm lửa nấu nước nấu

mì tôm.

Nàng thuộc tính hỏa cho nên bật lửa và diêm ta không

phải mang đi.

“Jaken”

“Vâng Sesshoumaru sama, ngài có gì muốn phân phó ạ?”

Jaken vừa mới chạy về liền nghe thấy tiếng Sess gọi, lập tức đáp lại

“Cưỡi A-un đến chỗ thụ hải, lấy chút nước mắt, nếu hắn

không cho, thì nói với hắn, rất nhanh cánh rừng sẽ chỉ còn lại một cây là hắn.”

Hắn nhìn trời, chậm rãi nói ra những lời nói làm cho người ta đau đầu.

Ta trong lòng yên lặng vẽ chữ thập, cổ thụ đáng thương

xin hãy ngủ yên đi!

Jaken nhìn nhìn mì ăn liền trong tay ta, rồi “Vâng!”

một tiếng, khóc lao đi.

Đói bụng thì hẳn là làm việc không tốt, ta gọi lại

hắn: “Jaken, đón lấy!” Ta ném hộp mì về phía hắn: “Đổ nước sôi vào là có thể

ăn.”

“Ừh!!!.” Lần này, Jaken khóc cảm động lao vội.

“Lần sau cho hắn ăn xong hãng sai hắn đi a, đói bụng

sẽ rất dễ ngã a.” Ta thổi thổi mì ăn liền trong tay, lần này ta có thay đổi

khẩu vị, vẫn chưa biết hương vị như thế nào. Đột nhiên ta nhớ tới mì ăn liền

của Trung Quốc, nhất là hãng chua cay, ăn vào rất ngon. Mì ăn liền của Nhật Bản

lại lấy vị nhẹ là chính, dù thêm bao nhiêu gia vị vào cũng không ngon bằng bản

Trung Quốc.

Sess không nói gì, điều này cũng trong dự kiến của ta.

Vừa ăn mấy ngụm, Sess đột nhiên lên tiếng: “Có người”

Nói xong, chỉ chốc lát sau ta cũng nghe thấy tiếng

bước chân của khoảng ba người đang đi hướng chúng ta.

Ta rất ít nhìn thấy con người, nên lập tức buông mì

xuống nhìn hướng người tới. Ta cũng hiểu, ở thời loạn này, phản ứng kiểu bình

tĩnh chờ đợi người tới mà không phải là sợ hãi người tới là rất không bình

thường, ai bảo, bên cạnh ta có một yêu quái không bình thường đang ngồi, cho

nên trên cơ bản, trừ tên yêu quái Naraku tâm cơ kia ra, ta thật không biết có

thứ gì có thể khiến ta cảm thấy sợ hãi .

Ba con người, ba võ sĩ toàn thân là máu xuất hiện

trước mặt chúng ta

Nhất định là người chiến bại hoặc là đào binh, ở niên

đại này chuyện đó rất bình thường. Bọn họ nhìn thấy chúng ta liền lập tức chạm

vào kiếm bên hông, võ sĩ đi đầu trầm giọng hỏi: “Ngươi là con người hay là yêu

quái!” Hắn nhìn Sess đang ngồi ở một bên, nhưng vị kia ngay cả mí mắt cũng

không nâng một chút, ta vội vã vươn tay nói: “Ta là người!”

Võ sĩ trẻ tuổi nhẹ nhàng thở ra, buông tay khỏi đao,

nói: “Không biết chúng ta có thể mượn chút lửa này nướng được không?” Hắn chỉ

vào lợn rừng trong tay một võ sĩ khác.

Xôn xao! Tuy mặt ngoài, ta vẫn bình thường, nhưng nước

miếng trong lòng đã chảy N dặm. Vội vàng gật đầu nói: “Có thể có thể, đương

nhiên có thể” Nói như thế nào a, con người của ta tuy rằng rất thích ăn thịt,

nhưng lại không muốn động thủ đi giết, vì luôn cảm thấy động vật đáng yêu nên

mãi không hạ thủ được. Nhưng nếu đã chết rồi thì ta đây chỉ có thể nói tiếng

thực xin lỗi lợn rừng, rồi nhìn chằm chằm thịt nó mà chảy nước miếng.

Bọn họ ngồi xuống, võ sĩ dùng tay lột bỏ da rồi nói:

“Tay của chúng tôi bẩn, không biết tiểu thư có thể giúp chúng tôi đặt lên lửa

không?”

“Được được, ta có mang theo gia vị , có thể rắc lên”

Ta đều chuẩn bị tốt các thứ, trừ bỏ dùng để nướng nấm và cá thịt thì chưa cần

dùng nhiều để nướng quá thứ gì. Còn có cả đao dùng để thái này nọ cũng có mang,

ta thái thịt rồi cầm muối vải lên. Đại khái đã đủ phân bốn người, ta lên tiếng

hỏi: “Thế này có đủ không?”

“Được rồi, để ta tách thịt ra xiên vào cây.” Võ sĩ

động thủ, lấy mấy nhánh cây gọt thành mũi nhọn, rồi xiên thịt vào. Trong nháy

mắt, một cái lợn rừng liền thành thịt vụn.

Trên ngọn lửa, thịt tách tách vang, chỉ chốc lát sau

đã bốc lên mùi thịt nướng thơm lừng.

Cô lỗ… (Toji: tiếng bụng đói

kêu)

Võ sĩ mặt đen vỗ vỗ bụng mình, có chút ngượng ngùng

nói: “Đói bụng đã một ngày .”

Nếu muốn ăn thịt rừng của người ta thì cũng nên cống

hiến chút gì đó. Vì thế ta mang mì của mình qua, nói: “Ta mới ăn mấy ngụm thôi,

không biết ngươi có để tâm không?”

Ta bao hộp mì bằng hộp sắt, nên bọn họ cũng không thấy

lạ lẫm với hộp mì vốn bằng giấy. Võ sĩ mặt đen đen nhìn võ sĩ đứng đầu, thấy

hắn gật đầu mới nhận lấy: “Cám ơn…”

Ba! Mì mà ta định đưa lập tức bay ra ngoài, đánh vào

trên cây, đổ hết.

Không cần hỏi, nhất định là Sess làm .

Ta ha ha cười: “Không sao, ta lấy cho ngươi hộp khác.”

Thấy võ sĩ đứng đầu nhìn về phía Sess, không nghĩ tới động tác nhanh như vậy mà

hắn cũng nhận ra, xem ra người này không đơn giản. Ta lại lấy ra một hộp khác

trong balo, nó đã được đặt sẵn trong một hộp sắt. Mấy thứ này ta không chuẩn bị

thiếu, không sợ làm rơi một hai cái hộp.

Dù sao nước sôi đã được chuẩn bị tốt , ta úp tốt rồi

đưa cho hắn, lúc này Sess không hề động thủ. Vì thế ta mới hiểu được, hộp mì

vừa rồi là thứ ta đã ăn qua nên hắn mới như thế, mặt ta không khỏi rút, người

ta còn không để ý, ngươi để ý cái gì a?

Trừ bỏ võ sĩ đứng đầu, hai võ sĩ khác đều ăn mấy ngụm.

Nhưng vì hộp mì rất nhỏ, cho nên chỉ mấy ngụm liền hết. Đang do dự có nên úp

tiếp mì cho họ không, thì võ sĩ đứng đầu lên tiếng: “Có vẻ như thịt đã nướng

xong.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...