1
Trong tân phòng yên tĩnh đến lạ.
Phụ thân mặc bộ hỉ phục đỏ thẫm rộng thùng thình không vừa người, co rút mình ở góc tường, trong tay nắm c.h.ặ.t một cây gậy nhóm lửa, run lẩy bẩy che chắn trước người ta.
“A Mãn đừng sợ, phụ thân… phụ thân ở đây.”
Giọng phụ thân run như sàng gạo.
Ta cũng sợ.
Ta từng nghe nhị thẩm nói, Trưởng Công chúa ghét nhất là trẻ con, hễ dám khóc làm ồn thì sẽ cắt lưỡi đem cho ch.ó ăn.
Vốn dĩ ta đã không biết nói, nên cũng chẳng sợ bị cắt lưỡi, nhưng ta sợ nàng ta sẽ đ.á.n.h phụ thân.
Bên ngoài khách khứa đã sớm giải tán, thực ra cũng chẳng có mấy khách, không ai dám đến uống rượu mừng của Trưởng Công chúa, ngoài nhà nhị thúc vì muốn ăn ké chút đồ thừa nên mặt dày nán lại.
“Kẽo kẹt” một tiếng.
Cửa tân phòng bị đẩy ra.
Một luồng gió lạnh cuốn theo mùi rượu nồng nặc tràn vào.
Phụ thân sợ đến mức giơ cây gậy nhóm lửa quá đầu, nhắm c.h.ặ.t mắt hét lớn:
“Công… Công chúa điện hạ! Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của thần! Xin người đừng đ.á.n.h đứa trẻ! Nó còn nhỏ, thịt dai, không ngon đâu!”
Ta: “……”
Khoảnh khắc ấy, ta thật sự rất muốn mở miệng nói, nói cho phụ thân biết: có khi nào… Trưởng Công chúa không ăn thịt người hay không?
Tiếng bước chân dừng lại trước mặt chúng ta.
Ta lén nhìn qua khe nách của phụ thân.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là một đôi giày lụa đỏ thêu kim phượng, mũi giày nạm viên minh châu to bằng long nhãn, lắc lư đến hoa cả mắt.
Nhìn lên trên nữa, là vạt váy dệt kim đỏ rực, đường thêu tinh xảo đến mức trông như dòng sông vàng đang chảy trên mặt vải.
“Tạ Như Trác.”
Một giọng nữ hơi khàn vang lên, nghe không ra hỉ nộ:
“Bỏ cái cây gậy rách nát của ngươi xuống.”
Phụ thân không dám bỏ xuống, ngược lại còn ôm ta c.h.ặ.t hơn:
“Thần… thần thề sống c.h.ế.t bảo vệ…”
“Ta không đ.á.n.h ngươi.”
Giọng nói ấy mang theo vẻ mất kiên nhẫn:
“Nhưng ta đếm đến ba, nếu ngươi còn không buông, ta sẽ bắt ngươi nuốt nó vào.”
“Một.”
“Choang!”
Cây gậy nhóm lửa trong tay phụ thân rơi xuống đất.
Ông bế ta lên, phịch một tiếng quỳ sụp xuống, động tác trôi chảy liền mạch, hiển nhiên là đã quen bị nhà nhị thúc ức h.i.ế.p mà luyện ra.
“Điện hạ tha mạng!”
Trên đầu truyền xuống một tiếng cười khẽ đầy khinh miệt.
Ngay sau đó, một bàn tay đưa tới trước mặt ta.
Bàn tay ấy thon dài rắn rỏi, đầu ngón tay có lớp chai mỏng, móng tay không nhuộm khấu đan, sạch sẽ gọn gàng.
Ta muốn né tránh, nhưng không dám.
Bàn tay ấy nắm lấy cằm ta, nâng mặt ta lên.
Ta buộc phải đối diện với đôi mắt phượng cực kỳ xinh đẹp.
Trưởng Công chúa không có bộ mặt xanh lè nanh ác như ta tưởng tượng.
Nàng rất đẹp, là kiểu đẹp mang tính công kích, khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Chỉ là lúc này nàng cau c.h.ặ.t mày, ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o, cào qua cào lại trên mặt ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-mau-hung-manh/1.html.]
“Đây là đứa con gái câm của ngươi à?”
Phụ thân vội vàng cuống quýt định ôm lấy đùi nàng:
“Điện hạ! A Mãn tuy không biết nói, nhưng ăn ít, làm việc siêng năng, còn biết xoa bóp chân cho người! Xin người đừng ném nó ra ngoài!”
Trưởng Công chúa không thèm để ý tới phụ thân.
Nàng buông cằm ta ra, tiện tay thò từ trong tay áo lấy ra một gói giấy dầu, ném vào lòng ta.
“Còn nóng, ăn đi.”
Đó là… một con gà quay?
Ta và phụ thân đều sững người.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Trưởng Công chúa tự mình đi tới bên giường hỉ, một tay hất phăng khăn hỷ trên đầu, thậm chí còn chẳng thèm dùng cán cân hỷ.
Nàng ngồi phịch xuống giường theo kiểu đại mã kim đao, mắt phượng liếc xéo:
“Nhìn cái gì mà nhìn? Còn muốn bổn cung đút cho các ngươi à?”
Phụ thân trợn tròn mắt:
“Cái… cái này chẳng phải là để dâng cho người sao…”
“Bổn cung ăn ngán ngẩm ở yến tiệc trong cung rồi, tiện tay nhét mang về thôi.”
Trưởng Công chúa tháo phượng quan trên đầu xuống, tiện tay ném lên bàn, phát ra một tiếng trầm nặng làm tim ta giật thót:
“Tạ Như Trác, rót cho ta cốc nước, khát c.h.ế.t lão nương rồi.”
Phụ thân lăn lộn bò đi rót nước.
Ta ôm con gà quay còn nóng bỏng tay, bụng không chịu nghe lời mà “ọc ọc” kêu một tiếng.
Ánh mắt Trưởng Công chúa lập tức quét sang.
Ta sợ đến mức rụt cổ lại.
Nàng nhíu mày, đột nhiên đứng dậy đi về phía ta.
Xong rồi, ta sắp bị đem cho ch.ó ăn rồi.
Ta tuyệt vọng nhắm c.h.ặ.t mắt.
Nhưng cơn đau trong tưởng tượng không hề ập tới.
Một bàn tay vụng về xé phăng cái đùi gà, trực tiếp nhét tới trước miệng ta.
“Ăn đi.”
Nàng hung dữ nói: “Gầy như con khỉ con thế này, ôm ra ngoài cũng làm bổn cung mất mặt.”
Mùi mỡ thơm của đùi gà xộc thẳng vào mũi.
Ta không nhịn được, há miệng c.ắ.n một miếng thật to.
Thơm quá.
Đây có lẽ là cái đùi gà ngon nhất mà ta từng ăn trong đời.
Phụ thân cầm cốc nước đứng bên cạnh, nhìn vị Trưởng Công chúa trong truyền thuyết g.i.ế.c người không chớp mắt kia, lúc này đang cau mày, vẻ mặt ghét bỏ nhìn ta ăn ngấu nghiến, nhưng đến khi ta sắp nghẹn, nàng liền giật lấy cốc nước trong tay phụ thân, đưa thẳng tới miệng ta.
“Uống chậm thôi! Gấp gáp đi đầu t.h.a.i à?”
Đêm đó, phụ thân ngủ dưới đất, ta ngủ ở cuối giường, Trưởng Công chúa ngủ ở đầu giường.
Nửa đêm ta mơ màng tỉnh dậy, phát hiện tấm chăn bông rách nát trên người đã không còn, thay vào đó là một tấm chăn gấm mềm như mây.
Còn vị “nữ Diêm La” kia thì đang vắt chân chữ ngũ, mượn ánh trăng lau một con d.a.o găm lạnh lẽo toát hàn quang.
Ta sợ đến mức không dám thở mạnh.
Nàng dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, không ngẩng đầu mà hừ lạnh một tiếng:
“Ngủ đi. Nhìn nữa, ta m.ó.c m.ắ.t ngươi ra làm bóng giẫm.”
Ta vội vàng nhắm c.h.ặ.t mắt.
Nhưng trong lòng lại thấy kỳ lạ mà nghĩ rằng, vị mẫu thân mới này… hình như cũng không xấu đến thế.
--------------------------------------------------