2
Sáng sớm ngày hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, trong sân đã ầm ĩ như ong vỡ tổ.
“Ây da trời ơi! Mặt trời lên cao thế này rồi mà tân nương còn chưa dậy dâng trà cho bà mẫu à? Đây là quy củ hoàng gia đó sao?”
Giọng the thé cay nghiệt ấy, không cần nhìn cũng biết là nhị thẩm của ta.
Phụ thân ta là cô nhi, được nhận làm con nuôi của nhà bá phụ.
Sau này bá phụ qua đời, tổ mẫu thiên vị nhị thúc, đem toàn bộ gia sản giao cho nhị thúc, lại bắt cả nhà chúng ta chen chúc trong gian tây sương phòng dột gió, còn buộc phụ thân phải nộp hết bổng lộc hằng tháng.
Ngày thường phụ thân đi vào triều, ta liền bị nhị thẩm sai giặt y phục cho cả nhà.
Giặt không sạch thì không được ăn cơm.
Phụ thân thương ta, muốn dẫn ta dọn ra ngoài ở, nhưng tổ mẫu khóc lóc om sòm, lăn lộn đòi c.h.ế.t, mắng phụ thân bất hiếu, phụ thân chỉ đành nuốt giận chịu đựng.
Ta dụi mắt bò dậy, phát hiện trên giường đã không còn ai.
Trưởng Công chúa không thấy đâu.
Phụ thân cũng không thấy.
Ta hoảng hốt mặc y phục rồi chạy ra ngoài.
Trong sân, tổ mẫu ngồi trên ghế thái sư, gương mặt già nua nghiêm nghị.
Nhị thẩm vừa nhai hạt dưa trong tay, dưới đất đầy vỏ hạt.
Nhị thúc đang lớn tiếng quở trách phụ thân quỳ dưới đất.
“Đại ca, không phải ta nói huynh. Tuy huynh cưới là công chúa, nhưng vào Tạ gia ta, thì cũng chỉ là cháu dâu thôi! Làm gì có đạo lý để trưởng bối phải chờ?”
Phụ thân quỳ trên đất, mồ hôi túa đầy đầu:
“Nhị đệ, điện hạ còn chưa tỉnh, tối qua ngủ muộn…”
“Ngủ muộn thì có thể không kính công phụ bà mẫu à?”
Nhị thẩm nhổ toẹt một miếng vỏ hạt dưa:
“Ta thấy đây rõ ràng là vô giáo dưỡng! Đại ca, huynh cũng quá nhu nhược rồi, loại nàng dâu này không đ.á.n.h một trận thì sao lập được quy củ?”
Nói xong, đôi mắt tam giác xếch ngược của nhị thẩm bỗng nhìn thấy ta đứng ở cửa.
“Ơ kìa, con câm nhỏ tỉnh rồi à? Còn không mau đi giặt hết chậu y phục to này đi! Hôm nay mẫu thân mới của ngươi vào cửa, cả nhà đều phải mặc đồ tươm tất sáng sủa, giặt không xong thì trưa nay cấm ăn cơm!”
Bà ta chỉ vào đống y phục bẩn chất như núi ở góc tường.
Bên trong thậm chí còn có cả tất thối của nhị thúc.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cúi đầu bước tới.
Phụ thân muốn ngăn lại:
“A Mãn còn nhỏ, nước quá lạnh…”
“Nhỏ cái gì mà nhỏ? Phú Quý nhà ta năm tuổi đã biết đọc thơ rồi, nó là đồ bồi tiền, làm chút việc thì sao chứ?”
Nhị thẩm đi tới, giơ tay định véo mạnh cánh tay ta.
Trước đây bà ta thường xuyên véo ta như thế, chuyên chọn chỗ da non thịt mềm mà véo, phụ thân căn bản không thể phát hiện ra.
Ta rụt người lại, nhắm c.h.ặ.t mắt chờ đợi cơn đau dữ dội ập tới.
“Chát!”
Một tiếng roi giòn tan nổ tung trong sân vào buổi sớm.
Ngay sau đó là tiếng thét t.h.ả.m như heo bị chọc tiết của nhị thẩm:
“A—! Tay ta! Tay ta gãy rồi!”
Ta mở mắt ra.
Chỉ thấy một bóng đỏ tựa nghiêng bên khung cửa.
Trưởng Công chúa khoác một chiếc đại bào màu huyền sắc, mái tóc dài tùy ý b.úi hờ, trong tay hờ hững nghịch một chiếc roi dài màu đỏ sậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-mau-hung-manh/2.html.]
Đầu roi còn đang nhỏ m.á.u.
Trên mu bàn tay nhị thẩm, rõ ràng xuất hiện một vết thương sâu đến tận xương, m.á.u tươi đầm đìa.
Cả sân lặng ngắt như tờ.
Ngay cả tổ mẫu cũng bị dọa đến trượt khỏi ghế thái sư.
Trưởng Công chúa ngáp một cái, lười biếng nhấc mí mắt lên:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Sáng sớm tinh mơ, con ch.ó nào sủa loạn vậy? Ồn đến mức làm bổn cung đau cả đầu.”
Nhị thúc sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u, run rẩy chỉ vào Trưởng Công chúa:
“Ngươi… ngươi dám hành hung! Còn có vương pháp hay không?!”
“Vương pháp?”
Trưởng Công chúa như nghe thấy chuyện cười.
Nàng ung dung đi xuống bậc thềm, đôi giày nạm minh châu giẫm lên vỏ hạt dưa, phát ra tiếng lạo xạo.
Nàng đi tới trước mặt nhị thúc, chiếc roi trong tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lòng bàn tay.
“Trước mặt bổn cung mà nhắc tới vương pháp? Khi bổn cung còn chấp chưởng Hoàng Thành Ty, ngươi vẫn còn chơi bùn tè dầm ngoài đất kia kìa.”
Đột nhiên ánh mắt nàng sắc lạnh, một cước đá thẳng vào đầu gối nhị thúc.
“Rắc” một tiếng.
Nhị thúc kêu t.h.ả.m rồi quỳ sụp xuống, vừa khéo quỳ ngay bên cạnh phụ thân.
“Gặp bổn cung mà không quỳ, theo luật, đáng c.h.é.m.”
Giọng Trưởng Công chúa lạnh như băng vụn.
Tổ mẫu hoảng loạn đến phát điên, lao lên định làm ầm ĩ:
“G.i.ế.c người rồi! Trưởng Công chúa g.i.ế.c người rồi! Ta phải đi kêu oan! Ta phải để hoàng thượng phân xử!”
Trưởng Công chúa ngay cả liếc mắt nhìn tổ mẫu một cái cũng không.
Nàng đi thẳng tới trước mặt ta.
Trong tay ta vẫn ôm c.h.ặ.t cái chậu gỗ đầy y phục bẩn, sợ đến mức không dám nhúc nhích.
Nàng ghét bỏ liếc cái chậu một cái, một cước đá văng, nước bẩn tạt đầy người nhị thẩm.
“Ai bảo ngươi giặt?”
Nàng cúi đầu hỏi ta.
Ta không dám nói, chỉ lén đưa ngón tay chỉ về phía nhị thẩm đang lăn lộn dưới đất.
Trưởng Công chúa gật đầu.
“Đặng ma ma.”
“Lão nô có mặt.”
Một lão ma ma mặt mày dữ tợn, nhìn đã biết là không dễ chọc, từ phía sau bước ra.
“Dạy cho nữ nhân ngu muội này, thế nào là quy củ.”
“Vâng.”
Đặng ma ma bước tới, như xách một con gà con mà nhấc bổng nhị thẩm lên, vung tay tát trái tát phải liền mười cái bạt tai.
Đánh đến mức miệng nhị thẩm đầy m.á.u, răng còn bay mất hai chiếc.
Tổ mẫu muốn lao lên ngăn cản, nhưng vừa bị đôi mắt phượng băng lạnh của Trưởng Công chúa quét qua, lập tức cứng đờ tại chỗ.
“Lão phu nhân, bổn cung kính bà là trưởng bối, không muốn làm bà quá mất mặt.”
--------------------------------------------------