Một câu nói rơi xuống, cả ba người lập tức tái mặt không còn giọt máu.
Bọn họ biết rất rõ, sau khi Lục phụ giả vờ b.ắ.n trúng Lục Cảnh Thâm, trên đường bỏ chạy đã hoảng loạn nhảy xuống hồ, liền gặp ngay lúc hình pháp đang thi hành mà bị nghiền nát thân xác.
Nếu thật sự báo quan tra xét, mọi âm mưu hiểm độc của nhà họ Lục tất sẽ bị phơi bày.
Bao nhiêu tính toán, bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu mộng tưởng phú quý, tất cả đều tan thành bọt nước.
Lục mẫu đè xuống nỗi đau lòng, ngẩn người cất lời:
"Đã báo quan thì không thể tránh được việc đưa tới nha môn mổ xác tra xét. Phụ thân các con đã c.h.ế.t thảm đến vậy rồi, sao chịu nổi thêm giày vò nữa?"
"Người đã c.h.ế.t thì nên sớm an táng, coi như để người an nghỉ nơi chín suối."
"Không thể như thế được!"
Ta nhìn Lục Cảnh Viễn, nhướng mày hỏi:
"Nhị đệ cứ khăng khăng rằng Cảnh Thâm bị thương vì ta, vậy ta hỏi: người cha đang buôn bán ở phương Nam sao cũng bị nát thành thịt vụn?"
"Chuyện rõ ràng là nhắm vào nhà họ Lục, hay là nhắm vào ta? Kẻ đòi nợ kia chính là then chốt."
"Đã gọi là chủ nợ, vậy Lục gia nợ ai?"
Lục Cảnh Viễn, kẻ mê cờ b.ạ.c như mạng, mặt không còn chút máu.
"Đủ rồi!"
Lục mẫu lớn tiếng quát, lập tức kéo Lục Cảnh Viễn ra sau lưng, che chở như gà mẹ che con:
Hồng Trần Vô Định
"Mấy chuyện ấy sau hãy nói! Giờ lo việc hậu sự cho cha các con là quan trọng nhất. Kẻ nào không nghe, tức là bất hiếu với cha, bất nghĩa với ta!"
"A Việt, việc cha con…"
Bà ta đưa ánh mắt mong chờ sang ta, nhưng ta làm như không hiểu, lập tức xoay người phân phó:
"Mẫu thân nói phải. Lục gia đang có tang sự, không tiện cho phu quân tĩnh dưỡng. Người đâu, mau đưa phu quân về phủ!"
Lục mẫu khẽ giật mình, bước lên định cản, ta liền nghiêng đầu, ngây ngô hỏi:
"Phu quân nay trọng thương thoi thóp, vì chủ nợ mà mất nửa cái mạng, mẫu thân còn định bắt hắn lo liệu tang sự sao?"
"Con trai mẫu thân ở bên, đương nhiên chẳng đau lòng. Nhưng hắn là cô gia nhà họ Tần, ta đương nhiên sẽ đau lòng thay!"
"Người đâu, về phủ!"
Một câu “cô gia”, đã nhắc bà ta rõ ràng rằng, ta chẳng có nghĩa vụ nào với cái nhà này cả.
Bà ta sững người, đành nhường ra nửa bước.
Ta cũng chẳng thèm ngoảnh lại, dẫn theo một thân tàn phế của Lục Cảnh Thâm, đường hoàng bước ra khỏi cửa lớn Lục phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-o-re-cipm/chuong-5.html.]
10
Một phần bạc nhà họ Lục đã sớm bị chuyển xuống Giang Nam, phần còn lại thì mang đi trả nợ cờ b.ạ.c cho Lục Cảnh Viễn, tất cả đồ đạc của Lục Oanh cũng đã bị ta thu hồi.
Hiện giờ bọn họ nghèo đến nỗi ngay cả một tang lễ ra hồn cho Lục lão gia cũng lo không nổi.
Tất nhiên, lại muốn đánh chủ ý lên người ta.
Muốn dùng danh tiếng để ép ta phải xuất tiền?
Ta liền phản đòn, đem số bạc lẽ ra cho chó ăn đi tung tin, khiến khắp phố lớn ngõ nhỏ đều truyền tai nhau: Lục Cảnh Viễn nghiện cờ b.ạ.c như mạng, bán sạch gia sản, liên lụy cha ruột bị giết, hại huynh trưởng Lục Cảnh Thâm suýt mất mạng.
Nhà họ Tần vì căm phẫn mà đoạn tuyệt với họ, đến mức tang lễ của Lục lão gia cũng mặc kệ không lo.
Người nhà họ Lục nhiều lần xin gặp đều bị chặn ngoài cửa, quản gia ta cũng chẳng nể nang gì, lạnh giọng mỉa mai:
"Nhà các ngươi chẳng qua chỉ gả một kẻ làm rể, chẳng lẽ cả nhà đều muốn cưới vào Tần gia chúng ta sao? Hễ có chuyện là tới làm phiền tiểu thư nhà ta, bạc cho các ngươi tiêu mấy năm qua đếm không xuể, đến cái tang sự cũng định bắt nàng chi tiền?”
“Tiểu thư chúng ta là cái túi m.á.u để nhà các ngươi hút mãi không ngừng à? Các ngươi không biết đau lòng, nhưng Tần gia ta coi nàng như châu ngọc!"
Quản gia nói chuyện ầm ĩ, người qua đường đi ngang ai nấy đều thấy rõ cái bộ mặt xấu hổ nhục nhã của nhà họ Lục.
Chỉ trong thời gian ngắn, chuyện Lục gia bôi nhọ Tần gia, muốn gán việc hậu sự cho người ngoài, ép Tần gia bỏ tiền lo liệu tang lễ cho Lục lão gia đã bị đồn đại khắp kinh thành, ai ai cũng biết.
Thể diện lẫn danh dự của Lục gia đều đã mất sạch.
Đang định lấy cái c.h.ế.t uy hiếp, thì một hạ nhân vô tình buột miệng:
"Cô gia bây giờ sống chẳng khác gì phế nhân, sống hay c.h.ế.t đều trông vào một lời của tiểu thư. Nhà họ Lục mà muốn hắn chết, cứ việc làm loạn."
Nghe đến đó, đám người nhà họ Lục lập tức ngậm miệng, không dám gây chuyện nữa, đành phải mượn đông mượn tây, chắp vá lấy chút bạc, miễn cưỡng lo xong hậu sự cho Lục lão gia.
Sau đó liền tức tốc phái người xuống Giang Nam, muốn đòi lại số bạc mà Lục Cảnh Thâm đã giấu sẵn nơi ấy.
Tự cho là đã có nơi trông cậy, Lục Cảnh Viễn liền mạnh miệng huênh hoang trước mặt người ngoài:
"Tần Việt bạc tình bạc nghĩa, đại ca ta vừa ngã xuống, nàng ta liền trở mặt tuyệt tình, chẳng thèm quan tâm tới nhà họ Lục chúng ta nữa, đến thăm đại ca cũng không cho."
"Loại đàn bà tâm địa như rắn rết như thế, nhà họ Lục ta còn chẳng buồn giao hảo. Đợi khi đại ca ta khỏe lại, cho dù nàng ta có quỳ xuống cầu xin, nhà họ Lục ta cũng chẳng thèm liếc một cái!"
Ta nghe xong, chỉ mỉm cười, giọng đều đều vang lên từ sau lưng hắn:
"Ồ? Vậy ý của nhị đệ là muốn đoạn tuyệt hoàn toàn với Tần gia ư?"
11
Lục Cảnh Viễn toàn thân run rẩy: "Sao ngươi lại ở đây?"
"Chẳng lẽ nơi này là của nhà ngươi mở? Có treo bảng cấm Tần Việt ta bước vào sao?"
Lục Cảnh Viễn nghẹn lời.
Ta tiếp tục cất giọng lạnh như băng: "Muốn đoạn tuyệt với ta, ngươi chắc chắn chứ?"
--------------------------------------------------