Hồi nhỏ tôi có xích mích với người khác ở trường, việc đầu tiên mẹ Giang làm khi đến trường là bắt tôi xin lỗi, bà chưa bao giờ hỏi lý do, chỉ vội vàng xử lý mọi chuyện cho xong.
Thế nên hồi nhỏ ai cũng biết Giang Niệm Niệm không có người chống lưng, nên dù có bị bắt nạt thế nào cũng chẳng sao.
Lần đầu tiên có người chống lưng cho mình cảm giác thật kỳ lạ, như có thứ gì đó đang phá kén chui ra trong lòng, ngứa ngứa, tê tê, lại ấm áp vô cùng.
Khi đi đến cửa, tôi hơi do dự một lúc.
Bởi vì vốn dĩ tôi nghĩ mình có thể gặp Giang Trạch một lần nữa, nhưng anh ấy vẫn không xuất hiện.
Giang Trạch là anh trai của thiên kim thật, cũng là người duy nhất trong gia đình này sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.
Trước khi thân phận của tôi bị phơi bày, thực ra anh ấy có thể coi là một người anh trai tốt.
Khi mọi người đều thờ ơ với tôi, anh ấy đã dành cho tôi chút ấm áp duy nhất.
Anh ấy là người duy nhất khi tôi nói tôi thi được hạng nhất, sẽ vui vẻ ôm tôi lên xoay vòng vòng, nói:
“A Niệm nhà anh giỏi thật, em gái anh đúng là thiên tài.”
Cũng là anh ấy, khi tôi vì đánh nhau mà vào đồn cảnh sát, giữa đêm khuya dãi gió dầm sương chạy đến cứu tôi ra, ban đầu đầy tức giận, nhưng khi nhìn thấy vết thương trên mặt tôi lại không kìm được mà đỏ mắt:
--- Chương 2 ---
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
“A Niệm, em nhìn tóc bạc trên đầu anh này, nửa năm nay bị em chọc tức mà nó cứ mọc lia lịa.”
Trong tuyết, chúng tôi im lặng đi trước đi sau, rất lâu sau anh ấy mới quay đầu lại, khóe mắt vương lệ:
“A Niệm, em sống tốt đi, coi như anh cầu xin em, được không?”
Sau ngày hôm đó, tôi bình yên trải qua giai đoạn nổi loạn tuổi dậy thì ngắn ngủi của mình, cũng từ ngày đó tôi hiểu ra, trong cái nhà này chỉ có anh trai là tốt với tôi.
Thành thật mà nói, đây là một đòn giáng rất lớn đối với tôi, khi cuộc đời mười tám năm qua của tôi đột nhiên bị lật đổ, và tôi được cho biết mình không phải con ruột của bố mẹ.
Lúc đó tôi vô cùng sợ hãi bị vứt bỏ hoàn toàn, thế nên vội vàng níu lấy người duy nhất tốt với tôi trong gia đình này.
Nhưng dù tôi có lấy lòng anh ấy thế nào, anh ấy cũng chỉ thờ ơ lạnh nhạt, thế là tôi hoàn toàn trở thành người vô hình của gia đình này, anh ấy cùng với cả gia đình đã hoàn thành việc bắt nạt tôi.
Vì vậy, khi mẹ Giang cho tôi hai lựa chọn, một là tiếp tục ở lại nhà, nhà họ Giang sẽ tiếp tục nuôi tôi cho đến khi tôi hoàn thành việc học, hai là về nhà với cha mẹ ruột, tôi đã không chút do dự mà chọn về nhà.
Bởi vì nơi này chưa bao giờ là nhà của tôi, và dù có tệ đến mấy cũng sẽ không tệ hơn bây giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-trom-cung-duoc-yeu-thuong/chuong-2.html.]
Có lẽ vì tôi dừng lại hơi lâu, mẹ tôi hơi lạ lùng hỏi tôi:
“Sao thế? Con quên mang theo đồ gì à?”
Tôi lắc đầu, cúi xuống, khẽ nói:
“Không sao, chúng ta đi thôi.”
Anh ấy không muốn gặp tôi, tôi cần gì phải đi làm người ta ghét bỏ chứ.
Tàu hỏa lắc lư chạy suốt hai ngày, chúng tôi đến một thành phố nhỏ miền Bắc hoàn toàn bị tuyết bao phủ.
Điều đến sớm hơn cả cái lạnh là một chiếc áo khoác quân đội vẫn còn hơi ấm cơ thể, tôi bị che kín hoàn toàn trong chiếc áo khoác dày cộp, mất nửa ngày mới hé được mắt ra, khoảnh khắc ngẩng đầu lên thì chạm đúng ánh mắt của một đôi mắt đen láy lấp lánh.
Một người đàn ông trẻ tuổi, rất cao và khỏe mạnh, da còn hơi đen, nhe răng cười ngây ngô với tôi, để lộ hai hàm răng trắng muốt:
“Anh tên Mạnh Gia An, anh là anh của em.”
“Tôi tên Giang Niệm Niệm, tôi là em của anh.”
Mạnh Gia An nhìn vẻ mặt nghiêm túc của tôi, cười đến nỗi không thở nổi.
Bị mẹ tôi vỗ một cái vào đầu:
“Đừng có dọa em gái con.”
Anh ta mới ngoan ngoãn hơn một chút. Ga tàu nhỏ của thành phố cũng rất nhỏ, đi chưa được mấy bước đã ra khỏi ga.
Mặt đất trước cửa toàn là tuyết, bị ô tô cán qua cán lại thành một bãi bùn lầy, Mạnh Gia An một tay kẹp tôi vào nách, xách tôi đi thẳng về phía trước.
Thế là suốt cả quãng đường chân tôi chẳng hề chạm đất, lơ mơ bị đặt lên xe.
Suốt dọc đường, mẹ tôi nắm tay tôi, nhiệt tình giới thiệu cảnh vật bên đường: “Nhà này là nhà ông ba của mẹ, nhà kia là dì của mẹ, cái nhà màu xanh là nhà ông bác cả của mẹ, hình như cả làng này đều là người nhà mình.”
Về đến nhà, mẹ và bố tôi bí hiểm chạy lên trước, anh tôi bịt mắt tôi, mãi đến tận cửa nhà mới buông ra.
Mở mắt ra là một căn nhà cấp 4 nhỏ sáng đèn vàng ấm áp, bên ngoài ngôi nhà treo đầy dây đèn, giống như những ngôi nhà nhỏ tự làm có đèn nhấp nháy hồi nhỏ, chỉ có chiếc đèn lồng hoa ở cửa “kẽo kẹt” xoay, hơi phá hỏng không khí một chút.
“Chào mừng con về nhà.”
--------------------------------------------------