Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

KẺ TRỘM CŨNG ĐƯỢC YÊU THƯƠNG

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả hai người họ đều xách theo đồ đạc, người Đông Bắc không thể làm ra chuyện đuổi khách ra khỏi nhà, đành nhắm mắt làm ngơ mời họ vào.

Nhà tôi nhỏ, sau khi thêm hai người, Mạnh Chỉ chỉ có thể ngủ với tôi, còn Giang Trạch ngủ với anh trai tôi.

Anh trai tôi sốt ruột muốn nhảy dựng lên, dưới ánh mắt trấn áp của mẹ tôi, anh ấy “ủy khuất đáng thương” dẫn Giang Trạch vào phòng.

Còn tôi thì dẫn Mạnh Chỉ về phòng, đối với cô thiên kim thật này, cảm xúc của tôi rất phức tạp.

Dù sao thì hai mươi năm đầu đời của tôi vẫn luôn sống dưới cái bóng của cô ấy, nhưng nói hận cô ấy thì tôi lại không hận nổi.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Mạnh Chỉ thì rất nhiệt tình chào hỏi tôi, ánh mắt lấp lánh nhìn tôi:

“Chị tên Mạnh Chỉ, theo thời gian sinh ra thì chắc là hơn em vài tháng, vậy chị cứ gọi em là em nhé.”

Sau đó tôi nghe thấy anh trai tôi bên kia nói rất to:

“A Niệm đừng nghe lời nó, từ nhỏ nó đã c.h.ế.t sống đòi mẹ sinh cho nó một cô em gái, bây giờ vừa gặp em là không thể không “lên cơn” làm chị rồi.”

Mạnh Chỉ trực tiếp bật chế độ “cuồng bạo”, lớn tiếng đáp trả:

“Mạnh Gia An, anh muốn c.h.ế.t hả!”

Rồi như sực nhớ ra tôi, ho khan hai tiếng, quay đầu nhìn tôi cười như bà ngoại sói:

“Không sao, không gọi cũng không sao, chị làm bánh ngon lắm, em nhất định không thể cưỡng lại được đâu.”

Sáng hôm sau ăn cơm, Giang Trạch và anh trai tôi cả hai đều mang theo hai quầng thâm mắt.

Chỉ có Mạnh Chỉ trông đặc biệt rạng rỡ, tối qua cô ấy ôm tôi cả đêm không buông tay, có vẻ ngủ rất ngon.

Anh trai tôi vừa nhìn thấy Mạnh Chỉ, mắt đã trợn tròn:

“Cô không phải là hút tinh khí của em gái tôi đấy chứ? Tôi xem video thấy mấy vụ thiên kim thật giả thiên kim gì đấy, cô đừng giở mấy cái trò quỷ đấy ra.”

Mạnh Chỉ cười mà như không cười nói:

“Thế thì anh phải cẩn thận đấy, nếu tôi biến thành yêu quái, người đầu tiên tôi xử lý chính là anh.”

Hai người cứ thế đấu khẩu không ngừng, Giang Trạch thì im lặng ăn cơm trên bàn, ánh mắt nhìn tôi có chút lấy lòng, gắp món tôi thích ăn trên bàn đặt vào bát tôi.

“A Niệm, anh nhớ em thích ăn món này.”

Món ăn vừa rơi vào bát tôi, anh trai tôi đã gắp đi cho vào miệng:

“A Niệm ngoan, cái này bẩn, anh gắp lại cho em cái khác.”

Sắc mặt Giang Trạch trầm xuống, trừng mắt nhìn anh trai tôi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-trom-cung-duoc-yeu-thuong/chuong-7.html.]

“Mày…”

“Tao làm sao.”

Thấy hai người sắp sửa đánh nhau nữa, tôi nắm tay anh trai tôi, quay đầu cười với anh:

“Anh, em không sao.”

Tôi coi Giang Trạch như không tồn tại, bất kể anh ấy làm gì, hay nói gì, tôi đều không nghe cũng không để ý.

Nhiều lần anh ấy dường như muốn nói gì đó với tôi, tôi đều chỉ lạnh nhạt đối đãi, giống như cách anh ấy đã làm với tôi suốt nửa năm qua.

Anh trai tôi nói không sai, bị bắt nạt thì phải đánh trả, trước đây tôi sợ bị bỏ rơi, nên phải ngoan ngoãn, vì thế có thể dung thứ vô hạn.

Còn lần này, tôi không muốn nói “không sao đâu” nữa.

Ăn cơm xong, Mạnh Chỉ nóng lòng kéo tôi đến tiệm bánh mì nơi cô ấy làm việc:

“Xin em đấy, em nếm thử bánh mì của chị đi, nhất định sẽ yêu chị mất thôi.”

Tôi bị cô ấy làm phiền hết cách, đành đi theo cô ấy đến tiệm bánh mì. Hương bánh mì vừa nướng tỏa ra quanh chóp mũi.

“Cứ ăn thoải mái, chị mời.”

Ngày hôm đó ở tiệm bánh của cô ấy, tôi ăn đến mức mắt tròn xoe. Mạnh Chỉ nói không sai, bánh mì cô ấy làm quả thực rất ngon.

Những ngày đó Mạnh Chỉ đã “cướp” tôi khỏi tay anh trai tôi, đưa tôi đến “căn cứ bí mật” của cô ấy, mua cho tôi những chiếc kẹp tóc xinh xắn, nài nỉ tôi đeo:

“Từ nhỏ chị đã muốn có một cô em gái, em có thể thỏa mãn tâm nguyện này của chị được không?”

Mạnh Chỉ là con gái do bố mẹ tôi nuôi dưỡng, cô ấy được bố mẹ tôi nuôi dạy rất tốt, lạc quan cởi mở, không kiêu ngạo cũng không tự ti. Dù đã từng “lăn lộn” trong chốn phú quý một lần, cô ấy vẫn có thể thản nhiên rao bán bánh mì của mình trên đường phố.

--- Chương 6 ---

Đối với việc tôi trở về, cô ấy cũng chưa bao giờ cảm thấy tình yêu của mình bị cướp mất, ngược lại còn cùng mọi người yêu thương tôi, bởi vì những người vốn dĩ có nhiều tình yêu sẽ không keo kiệt khi trao đi tình yêu cho người khác.

Tôi chợt nghĩ, có thêm một người chị cũng không có gì không tốt, thế là tôi gọi:

“Chị.”

Mạnh Chỉ kinh ngạc nhìn tôi, vội vàng đáp một tiếng “ơi”, rồi ôm chầm lấy tôi xoay vòng vòng:

“Ôi, em gái của chị!”

Thế là trong số những người yêu tôi lại có thêm một người chị nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
KẺ TRỘM CŨNG ĐƯỢC YÊU THƯƠNG
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...