Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dựa theo ý của Thẩm Thiên Lăng, mọi người vốn dĩ muốn cùng đi xem Khổng Minh đăng, nhưng lại bị Tần cung chủ kịch liệt phản đối, hơn nữa còn trực tiếp kéo người đi ra khách sạn, ngay cả chào cũng không chào.

“Vì sao.” Thẩm Thiên Lăng 囧囧.

“Loại chuyện này, tất nhiên phải do hai người tự đi làm mới có ý nghĩa.” Tần Thiếu Vũ cùng y tay trong tay, “Cũng không phải đi đánh nhau, người chú ý càng nhiều càng tốt.”

Thẩm Thiên Lăng: …

Vậy cũng không cần ngay cả nhi tử cũng không mang a!

Buổi tối trở về nó nhất định sẽ lại sinh khí mà chíp chúp cho coi.

“Chúng ta đi ăn trước một chút gì đi.” Tần Thiếu Vũ nói, “Sau đó thì đến bờ sông xem hoa đăng.”

“Có phải sẽ có rất nhiều người không?” Thẩm Thiên Lăng hỏi.

“Tất nhiên rồi.” Tần Thiếu Vũ xoa xoa khuôn mặt y, “Bất quá có ta ở đây, không ai dám nhìn ngươi đâu, bằng không ta sẽ đánh hắn một trận.”

Thẩm Thiên Lăng bị chọc cười, cùng hắn đi đến tửu lâu lớn nhất trong thành.

Làm CP quốc dân, vậy nhất định đi đến đâu cũng sẽ có người nhận ra. Không đợi hai người vào cửa, lão bản khách sạn đã nghe được tiếng gió, còn thu thập xong một nhã gian lớn nhất, bên ngoài cửa sổ là phong cảnh xinh đẹp, ánh nắng sáng sủa, trên bàn còn bày ra rất nhiều trái cây cùng trà bánh mới lạ.

“Đa tạ.” Thẩm Thiên Lăng rất có cấp bậc lễ nghĩa.

“Công tử quá khách khí.” Lão bản liên tục vẫy tay, vui sướng nói, “Nhị vị nguyện ý tới đây dùng cơm, không biết khiến bao nhiêu người hâm mộ ta, tương lai nơi này cũng sẽ trở nên thu hút khách hàng, là ta nên đa tạ công tử mới phải.”

“Mang lên vài món ăn thanh đạm đi.” Tần Thiếu Vũ nói, “Pha thêm một bình trà hảo hạng.”

“Vâng, vâng, vâng.” Lão bản liên tục đáp ứng, xoay người một đường chạy xuống lầu.

“Vì sao phải thanh đạm một chút?” Thẩm tiểu thụ kháng nghị, không cho ta ăn thịt a.

“Mấy ngày hôm trước dạ dày của ngươi không thoải mái, Diệp Cẩn đã dặn dò ta, trong vòng nửa tháng ngươi không thể ăn thức ăn có nhiều dầu mỡ.” Tần Thiếu Vũ nói, “Bằng không sẽ lại khó chịu.”

Thẩm Thiên Lăng phát ra tiếng thở dài từ nội tâm.

“Nếu ngươi thật sự muốn ăn thịt —— ”

“Vậy có thể ăn một chút sao?” Thẩm Thiên Lăng khẩn cấp cắt ngang lời hắn.

Tần Thiếu Vũ lắc đầu, “Nếu ngươi thật sự muốn ăn, thì chỉ có cắn ta một ngụm.”

Thẩm Thiên Lăng yên lặng trợn trắng mắt, liền nói nam nhân của y có đôi khi đặc biệt phiền phức.

“Vài năm trước ta từng đến đây, thức ăn chay cũng ăn rất ngon.” Tần Thiếu Vũ nói, “Ngươi nhất định sẽ thích.”

Vậy thì cũng được, nhưng ta vẫn càng muốn ăn thịt a! Thẩm Thiên Lăng tùy tay mở cửa sổ nhìn thoáng qua, bên tai lập tức truyền đến một mảnh tiếng hoan hô.

Thẩm Thiên Lăng: …

Đây là tình tiết muốn hù chết người sao.

Hơn nữa ban ngày ban mặt chẳng lẽ không nên hảo hảo làm chính sự sao! Tụ tập ở trên đường làm cái gì a.

“Không có biện pháp.” Tần Thiếu Vũ nói, “Ai bảo Lăng nhi của ta khiến người thích như vậy.”

“Ta có cảm giác việc này cùng ta không chút liên quan.” Thẩm Thiên Lăng 囧 nói, “Hơn phân nửa là vì tiểu thoại bản.” Hôm nay phun lửa ngày mai mưa xuống, mấy ngày sau còn đại chiến với thượng đế, dân chúng muốn không hiếu kì cũng khó.

“Thức ăn đến đây.” Tiểu nhị tay chân nhanh nhẹn, không lâu sau đã bày ra một bàn đầy thức ăn, tuy rằng không có thức ăn mặn, bất quá cũng là một phen cảnh đẹp ý vui, măng tre xanh ngắt cử từ trắng thuần, vừa thấy liền biết là thanh đạm ngon miệng.

“Đây là cái gì?” Trên bàn có một đĩa bày hai trứng chim hồng sắc, Thẩm Thiên Lăng hiếu kì cầm lấy một quả.

“Nga, là thủ phủ Lưu viên ngoại trong thành đầy tháng cho nhi tử.” Tiểu nhị giải thích, “Sáng sớm hôm nay có người tống vào đây năm sọt trứng chim hồng sắc, nói muốn thỉnh mỗi vị khách nhân cùng hưởng thụ không khí vui mừng.”

“Như vậy a.” Thẩm Thiên Lăng cười tủm tỉm, “Lần sau nếu ngươi có cơ hội nhìn thấy vị Lưu viên ngoại này, nhớ thay ta chúc mừng hắn.”

Tiểu nhị một ngụm đáp ứng, vui sướng đi xuống lầu.

Có thể giúp Thẩm công tử truyền lời, quả thực vinh hạnh!

“Ăn một quả?” Tần Thiếu Vũ giúp y lọt vỏ, bản thân tùy tay cầm lấy một quả khác.

“Không được!” Thẩm Thiên Lăng ngăn lại hắn.

“Làm sao?” Tần Thiếu Vũ khó hiểu.

“Không cho ngươi ăn.” Thẩm Thiên Lăng đem trứng chim cất vào bao bố, “Mang về cho con.”

Tần Thiếu Vũ: …

“Ngươi xem, ngươi cũng đã lớn như vậy rồi.” Thẩm Thiên Lăng thực nghiêm túc, “Nhất định sẽ không cùng nó so đo, đúng không?”

“Bất công.” Tần Thiếu Vũ chỉ chỉ sau ót y, “Vậy buổi tối phải hôn mười cái mới có thể bồi thường.”

Bình thường đều làba cái thôi mà, Thẩm Thiên Lăng rầm rì, gian thương.

Sau khi ngọt ngào ăn xong một bữa cơm, hai người tiếp tục tay trong tay đi đến bờ sông. Lúc này sắc trời dần tối, người cũng đã nhiều lên, thỉnh thoáng còn có Khổng Minh đăng lung lay lắc lắc trên thiên không, nhìn qua trông rất đẹp mắt.

Tần Thiếu Vũ cũng mua một cái, đem bút lông chấm mực đưa cho Thẩm Thiên Lăng, “Có tâm nguyện gì?”

Dân chúng chung quanh phân phân vểnh tai, hơn nữa phi thường chờ mong nghe được một ít câu nói đáng yêu khiến người cầm lòng không đâu như: “Mong tiên quân cho ta hạ phàm” “Muốn đem cái đuôi giấu đi” “Muốn sinh thêm một con Tiểu Phượng Hoàng”.

Kết quả Thẩm Thiên Lăng nói, “Muốn cho ngươi bình an khỏe mạnh.”

Bình an khỏe mạnh cái gì, dân chúng phân phân rơi xuống nhiệt lệ, tuy rằng không đủ kình bạo, nhưng vẫn thực ôn nhu a, phi thường ấm áp.

“Ngươi thì sao?” Thẩm Thiên Lăng viết lên đền lồng xong, liền đem bút đưa cho Tần Thiếu Vũ.

Dân chúng lại lần nữa vểnh tai, phi thường tỉnh táo.

Tần Thiếu Vũ ở trên đèn lồng chậm rì rì viết mấy hàng chữ, sau đó lấy ra hỏa chiết, châm vào ngọn nến.

Khổng Minh đăng lắc lư bay lên trời, ánh nến rạng rỡ, ở trong đáy mắt Thẩm Thiên Lăng dần dần trở thành một vầng sáng nhỏ vụn

“Đi thôi.” Tần Thiếu Vũ ánh mắt ôn nhu.

Thẩm Thiên Lăng ngoan ngoãn giữ chặt tay hắn, cùng nhau từ trong đám đông đi về phía trước. Lưu lại dân chúng ở tại chỗ đoán mò, Tần cung chủ rốt cuộc viết cái gì a, cư nhiên có thể khiến cho Thẩm công tử lộ ra tươi cười xinh đẹp như vậy.

“Đừng nói là thư tuyên chiến với thượng đế nha?” Có người đoán.

Lời vừa nói ra, lập tức liền được mọi người nhất trí đồng tình, vì để lưu lại tiểu nhân nhi âu yếm ở bên người, không tiếc cùng Thiên Giới trở mặt thành thù, lẻ loi một mình đối kháng trăm vạn thiên binh, loại chuyện này chỉ cần suy nghĩ một chút liền nhịn không đượcmà ;ạnh run!

(Tự nhiên nhớ tới Tôn Ngộ Không một mình đánh 10 vạn thiên binh thiên tướng quá =]]~)

“Kỳ thật cũng có khả năng là thông tri Vương Mẫu, nói Thẩm công tử đã có mang, thỉnh cầu thần minh che chở.” Lại có người phát tán tư duy.

Vì thế mọi người nháy mắt lại cảm thấy điều này cũng hợp lý, dù sao nhìn nụ cười vừa rồi của Thẩm công tử, rõ ràng không có bất cứ lo lắng gì, chỉ có tràn đầy hạnh phúc.

Nhân sinh quả thực quá mỹ hảo.

Khổng Minh đăng soi rọi phía chân trời, trên mảnh giấy ánh hồng hiện rõ mấy hàng chữ nhỏ ——

Nhất mộng giang nam, Tần Hoài lưỡng ngạn, lạc hoa mãn thiên;

Mệnh lý nhân duyến, nhược thủy tam thiên, thử sinh duy niệm;

Tứ canh thiên hàn, ngũ canh khiển quyển, lục dục thất tình tham hoan hồng trướng noãn.

Do ký đương niên tây bắc khởi lang yên;

Bát phương phong vũ, cửu huyền cầm đoạn, thập diện mai phục nhiễu tâm loạn;

Bách bàn tình, thiên bàn niệm, chích nguyện dữ quân huề thủ tịnh kiên;

Thưởng hoa khai hoa lạc, khán vạn lý hà sơn.

Giang Nam một giấc mộng, bên hai bờ Tần Hoài, hoa rơi đầy trời;

Nhân duyên trong đời, dẫu sông có ba ngàn nguồn, cuộc đời này duy niệm;

Canh bốn trời giá rét, canh năm luyến lưu, lục dục thất tình tham hoan hồng trướng ấm.

Nhớ năm đó Tây Bắc khởi phong ba;

Bát phương bão táp, cửu huyền cầm đứt đoạn, thập diện mai phục khiến tâm loạn;

Ngàn vạn tình, muôn vạn niệm, chỉ nguyện cùng người dắt tay sóng vai;

Ngắm hoa nở hoa tàn, nhìn vạn dặm non sông.

“Là viết cho ta sao?” Đi bên bờ sông, Thẩm Thiên Lăng nhìn hắn.

“Không thì sao?” Tần Thiếu Vũ cười khẽ, “Viết cho lão bản bán bánh bao ở Vân Lam Thành ?”

Thẩm Thiên Lăng bị chọc cười, đem tay hắn nắm chặt thêm một chút, “Nhìn không ra, ngươi còn có thể làm việc này.”

“Cũng không khó.” Tần Thiếu Vũ giúp y mua một bao kẹo đậu phộng, “Nói dễ nghe viết dễ nhìn sẽ hống tức phụ nhi vui vẻ, khi năm tuổi đại nương ở trù phòng đã dạy cho ta như vậy.”

“Tương lai cho dù không có Truy Ảnh Cung, chúng ta cũng có thể dựa vào sạp giúp người khác viết thư ở bên đường kiếm sống.” Thẩm Thiên Lăng dừng một chút, lại cường điệu, “Nhất là viết thư tình.” Nam nhân của y ở loại trình độ này quả thực chính là cấp bậc đại sư, phải thu phí đặc biệt mắc.

“Không đi.” Tần Thiếu Vũ cự tuyệt, “Không bằng đi thu phí bảo hộ còn nhanh hơn, thương hộ trong thành nhất định không ai có thể đánh thắng ta, mỗi ngày thu một lần, một tháng liền có thể mua nhà, hai tháng muađất, ba tháng tìm tạp dịch, bốn tháng sửa thành lầu cao, sau đó lại tìm một vài cô nương trẻ tuổi mạo mỹ —— ”

“Hả? !” Thẩm tiểu thụ giận, ngươi ngươi ngươi lặp lại lần nữa thử xem!

“Mở Xuân Hoa viện vô cùng náo nhiệt, Lăng nhi chính là tiểu chưởng quầy thanh lâu.” Tần Thiếu Vũ nhanh chóng quy hoạch ra một con đường làm giàu rộng thênh thang, quả thực không thể khoa học hơn được nữa.

Thẩm Thiên Lăng: …

Thiếu hiệp, tiết tháo của ngươi rớt kìa, mau nhặt lên.

“Kỳ thật nghe qua cũng không tệ a.” Tần Thiếu Vũ sờ cằm.

Không tệ mới gặp quỷ. Thẩm Thiên Lăng dở khóc dở cười, nhét vào miệng hắn một khối hoa sinh đường.

“A!” Phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng thét kinh hãi, ngay sau đó là tiếng một vật nặng ngã xuống đất, một vài sạp tạp hóa bị vứt đi, một hắc y nam tử liều mạng chạy về phía này.

Tần Thiếu Vũ đem Thẩm Thiên Lăng ôm vào lòng bảo hộ, nghiêng người vọt qua một bên.

“Đứng lại!” Bảy tám gia đinh mặc đồng dạng hắc y đuổi theo phía sau nam nhân nọ, “Buông hài tử của lão gia ra!”

Hài tử? Thẩm Thiên Lăng khẽ nhíu mày, Tần Thiếu Vũ tùy tay ném qua một mũi ám khí, đem người đang chạy phía trước đánh ngã xuống đất.

Mấy gia đinh kia đuổi tới, kéo hắn từ trên mặt đất dậy, “Hài tử đâu?”

Hắc y nhân tuy trúng ám khí, ngũ quan đều đau đến xoay thành một đoàn, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi nói, “Giết.”

“Cái gì?” Một nữ tử xuyên kim đái ngân

(mặc vàng đeo bạc = ăn mặc giàu có, sang trọng)

được người đỡ chạy tới, vừa tới liền nghe hai chữ như thế, vì vậy hai mắt trực tiếp tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

“Di nãi nãi té xỉu !” Nha hoàn bị hoảng sợ, nhanh chóng gọi người đến hỗ trợ, sau lại có một cẩm y nam tử dẫn người thở hồng hộc chạy tới, “Bắt được không?”

“Lão gia.” Vài gia đinh đem hắc y nhân tha đến trước mặt hắn.

“Ngươi đem con ta giấu ở đâu ?” Cẩm y nam tử sốt ruột hỏi.

Hắc y nhân cười lạnh nói, “Làm thịt.”

Dân chúng phân phân ồ lên, hài tử vừa mới được một tháng tuổi cũng có thể hạ thủ ngoan độc như thế sao. Cẩm y nam tử nghe vậy thiếu chút nữa cũng hôn mê, may mắn được người bên cạnh đỡ lấy mới bình tĩnh lại.

“Cái này gọi là báo ứng.” Hắc y nhân diện mục dữ tợn nói, “Mười mấy năm trước làm ra chuyện ác nhân thất đức, sớm hay muộn báo ứng cũng sẽ trút xuống đầu.”

“Người tới!” Cẩm y nam tử tức giận đến phát run, “Mang hắn về cho ta, thiên đao vạn quả báo thù cho con ta.”

Gia đinh đồng thanh tuân lệnh, ba chân bốn cẳng đem hắc y nhân kéo lên. Thẩm Thiên Lăng cảm thấy hình như có xu thế sẽ nháo đến tai nạn chết người, vì thế nhìn nhìn Tần Thiếu Vũ, muốn bảo hắn đi hỗ trợ.

“Không cần.” Tần Thiếu Vũ kéo tay y, quay đầu đi khỏi tầng tầng đám người.

“Chuyện này hình như rất hỗn loạn.” Thẩm Thiên Lăng nói, “Thật sự không cần nhúng tay sao?”

“Có người so với chúng ta nhanh hơn một bước.” Tần Thiếu Vũ nói, “Mới vừa rồi trong đám gia đinh, có người chúng ta từng gặp qua trong cung.”

“Trong cung?” Thẩm Thiên Lăng bất ngờ.

“Hắn là thị vệ bên người Hoàng Thượng.” Tần Thiếu Vũ nói, “Mai danh ẩn tích trà trà trộn trong đám gia đinh kia, tất nhiên là có nhiệm vụ, chúng ta nếu tùy tiện nhúng tay, nói không chừng ngược lại sẽ quấy rầy kế hoạch của hắn.”

“Ngươi xác định không nhận sai người?” Thẩm Thiên Lăng không yên lòng.

“Không thì ta mang ngươi trà trộn vào xem?” Tần Thiếu Vũ nói, “Vừa rồi thấy tuổi tác cùng ăn mặc của người nọ, hơn nữa trong nhà có tiểu hài tử vừa đầy tháng, nếu ta không đoán sai, đại khái chính là thủ phủ Lưu viên ngoại theo như lời của tiểu nhị.”

Hết

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...