Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Cừu Giơ Dao

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chúng tôi khó khăn dìu nhau, đi về phía nhà số 122 phố An Nhạc.

“Anh không có nhà sao?” Tôi không khách khí châm chọc anh: “Số 122 là nhà của tôi.”

“Chúng ta là bạn bè sinh tử, đừng nhỏ nhen như vậy.”

Khuôn mặt dính đầy m.á.u tươi của anh hiện ra vẻ vô lại.

Tôi cười lạnh: “Đúng là bạn bè sống chết, chẳng qua lúc trước toàn là mạng của tôi.”

Anh im lặng thật lâu, chậm rãi mở miệng:

“Xin lỗi.”

Đây là lời xin lỗi thứ hai mươi tám mà tôi nghe được từ khi thức tỉnh đến nay.

Nhất thời tôi không biết nên nói gì, muốn nói không sao, lại cảm thấy như vậy quá thiệt thòi cho mình, bèn quyết định im lặng không nói.

Về đến nhà, tôi ngồi xuống ghế sô pha, mở TV lên, chọn đại một bộ phim điện ảnh.

Hà Thích buồn bã một lúc, đi vào tủ lạnh lấy bánh ngọt vị nho xanh ra, cũng xem chung.

Tâm trạng tốt quyết định cả cuộc đời của NPC.

Nhân vật chính trong phim đang kéo đàn nhị, Hà Thích: “Ở đây cần điều chỉnh.”

“Tác giả còn cho anh kỹ năng chơi đàn nhị sao?”

“Không phải, tôi tự học.”

Tôi kinh ngạc nhìn, anh đắc ý cười.

“Tôi tự học rất nhiều kỹ năng.”

“Trong những ngày không g.i.ế.c người, tôi cũng đang sống rất tốt.”

Trong lòng tôi hơi xúc động, hơi khâm phục người trước mắt.

Tác giả bắt anh làm một tên tội phạm chỉ biết g.i.ế.c người, anh lại tranh thủ thời gian, cố gắng thật sự làm chủ cuộc đời của mình.

Trong thế giới ảm đạm này, tôi chưa bao giờ nhìn thấy sinh mệnh nào sống động như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-cuu-gio-dao/chuong-12.html.]

Một con cá tội nghiệp bị bắt, nằm trên thớt, tuyệt vọng về tự do, nhưng vẫn đang giãy giụa.

Giờ phút này, trên người anh có một loại phẩm chất cực kỳ mê người —

Sự sống.

“Anh biết cách chạy trốn sao?” Tôi đột nhiên hỏi.

Anh gật đầu.

“Chỉ cần chúng ta ra khỏi phố An Nhạc, không chừng có thể tự do.”

“Không ra ngoài được thì sao? Nếu như phố An Nhạc không có điểm cuối thì sao?”

“Vậy thì g.i.ế.c nhân vật chính.”

Tôi hít sâu.

“Anh muốn g.i.ế.c Tưởng Nam Chu?”

“Không hẳn, cũng có thể g.i.ế.c Bạch Hinh. Nếu may mắn, g.i.ế.c cả hai.”

Phim đang chiếu rất hấp dẫn, nhưng chúng tôi chẳng còn tâm trạng để xem tiếp.

Đột nhiên một loạt tiếng s.ú.n.g nổ kịch liệt vang lên, tôi liếc qua màn hình, bị chấn động mạnh.

Cái thứ nát bét gì vậy, mới mấy phút mà nam nữ chính đã c.h.ế.t hết rồi?

Thế này còn chiếu gì nữa?

Hà Thích cười lớn chỉ vào màn hình.

[Bạn đang đọc truyện được chuyển ngữ bởi Thềm Hoa, chúc bạn đọc truyện vui vẻ.]

“Tôi muốn kết quả như vậy!”

10.

Tôi giật lấy điều khiển từ xa, ấn nút tắt.

Căn phòng lập tức yên tĩnh trở lại.

Một hồi lâu, không ai lên tiếng.

Hà Thích trầm ngâm: “Hà Miên Miên, tôi không phải tội phạm g.i.ế.c người, tôi không muốn đóng vai bất kỳ nhân vật nào, tôi chỉ muốn là Hà Thích.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Cừu Giơ Dao
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...