Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Cừu Giơ Dao

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi gọi to, tất cả mọi người quay đầu nhìn tôi.

“Thích cái gì mà thích!”

Một viên phấn bay về phía tôi.

“Vương Thúy Thúy, ngày nào em cũng đến lớp ngủ, bây giờ còn công khai cãi lại thầy giáo!”

“Ai?”

Vương Thúy Thúy?

Tôi?

Nhìn qua người bên cạnh, ánh mắt linh động, không chút khô khan.

Trông bọn họ không giống NPC.

Tôi trốn thoát được rồi sao?

Không kịp mừng rỡ, bên cửa sổ xẹt qua một bóng đen, hình như có vật nặng rơi xuống.

Dưới lầu truyền đến tiếng hô to: “Có người nhảy lầu!”

Một giây sau, thời gian đọng lại, phấn bụi còn tung bay trên không trung, biểu cảm hoảng sợ của mọi người còn treo trên mặt, không kịp biến mất.

Tia sáng trắng lóe lên, tôi đang đứng bên ngoài dây cảnh báo, trốn trong đám đông, nhìn t.h.i t.h.ể không còn nguyên vẹn đó.

Đó là một thiếu niên đáng thương, mặt bị nát bét, như một đóa hoa mai nở rộ trong tuyết.

Tôi cực lực nén nỗi sợ hãi, hít sâu một hơi, nắm chặt lòng bàn tay, cố gắng phân biệt thân hình của cậu ta.

Một phần da trắng như tuyết lộ ra từ mắt cá chân nhỏ gầy, thấp bé, nhỏ nhắn.

Trái tim bị siết chặt đột nhiên được thả lỏng, tôi thở hổn hển.

[Bạn đang đọc truyện được chuyển ngữ bởi Thềm Hoa, chúc bạn đọc truyện vui vẻ.]

Đó không phải anh, không phải Hà Thích.

Tiếng còi cảnh sát truyền đến, phảng phất như đã cách một đời người.

Tưởng Nam Chu bước xuống xe, ánh mắt đảo qua đám đông, như thể nhìn tôi một cái thật sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-cuu-gio-dao/chuong-18.html.]

Tôi như bị ánh mắt của anh ta đóng đinh tại chỗ, m.á.u toàn thân lập tức lạnh xuống.

Anh ấy... Tại sao vẫn còn ở đây?

Chẳng lẽ chúng tôi thất bại rồi?

Một người đàn ông trông giống lãnh đạo trường ra chào đón.

“Cảnh sát, đây là học sinh trường chúng tôi.”

Tưởng Nam Chu nhíu chặt mày, đến gần kiểm tra thi thể.

Mỗi một động tác của anh ấy đều giống như có người sắp đặt, vừa vặn thể hiện sự tuấn tú và quyết đoán của mình.

Là một bộ dáng nam chính điển hình.

Mê hoặc nhưng giả dối.

Tôi nhìn quanh bốn phía, ba chiếc xe cảnh sát, hơn mười mấy cảnh sát, nhưng hình như vẫn thiếu ai đó.

Bạch Hinh đâu?

Hai ba giây sau, hình ảnh lại biến ảo, tôi ngồi trong lớp học.

Các bạn học cầm điện thoại, ríu rít nói chuyện.

“Nghe nói chưa, người nhảy lầu là lớp 12 đấy.”

“Trời ạ, sao anh ấy lại nhảy lầu nhỉ.”

“Còn có thể vì sao nữa, áp lực lớn chứ sao!”

Một người khác tham gia vào cuộc trò chuyện.

“Thông tin của các cậu sai rồi, tôi nghe nói là do bạo lực học đường!”

“Người c.h.ế.t là lớn nhất, chúng ta đừng bàn tán về chuyện này nữa! Mọi người có thấy cảnh sát đầu tiên đến không?”

“Đương nhiên là thấy rồi, đẹp trai lắm!”

“Nghe nói họ Tưởng, là ngôi sao mới của giới cảnh sát!”

Thấy họ đang bàn luận về cảnh sát, tôi vội vàng chen vào.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Cừu Giơ Dao
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...