Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 2)

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Bạch Linh

Mấy ngày sau.

Kết quả trúng tuyển đại học được công bố, Diệp Oản Oản thành công vào được Đại học truyền Thông Đế Đô, cùng lúc đó, tiệc mừng thọ của ông nội cũng sắp tới rồi.

Trước khi tan tầm, Diệp Oản Oản gửi cho Tư Dạ Hàn một tin nhắn, “Bảo bảo, đêm nay là tiệc mừng thọ của ông nội em, em phải đi mừng thọ, không cần chờ cơm em đâu nha, chụt chụt!”

Mấy ngày nay vì phải chuẩn bị cho Lạc Thần tới đoàn làm phim thử vai 《 Kinh long 2》, bận tới trời đất u ám, thậm chí tới quà thọ lễ còn chưa kịp chọn, chỉ có thể trở lại ký túc xá vội vàng trang điểm một lần nữa, thay đổi bộ lễ phục, sau đó trực tiếp đi tới nơi bày bán mặt hàng đồ cổ.

Tiền thưởng của cô không nhiều lắm, khó mua được những món đồ sang trọng, thế nên chỉ có thể tặng phần nhiều là bằng tâm ý.

Trên phố đồ cổ, các cửa hàng lớn lớn bé bé san sát, một loại cảm giác niên đại cổ xưa ập vào, phảng phất khiến người ta cảm thấy như đang ở trong một thời đại khác.

Diệp Oản Oản nhìn xung quanh một lượt, đôi lông mày tinh xảo hơi nhíu lại, ánh mắt hướng nhìn về phía trước tầm mấy chục mét.

Chỉ thấy một chàng trai ăn mặc lôi thôi lếch thếch, mặc một bộ đồ cao bồi cũ nát, ngồi bán hàng trên vỉa hè ở phố đồ cổ, thỉnh thoảng liếc nhìn đánh giá Diệp Oản Oản, ánh mắt quá lộ liễu, không có chút nào kiêng dè.

Vì tiết kiệm thời gian, Diệp Oản Oản trực tiếp mặc lễ phục tới đây, dọc theo đường đi nhận được không ít ánh mắt, nhưng mà, ánh mắt của chàng trai này lại có chút khác biệt.

Không phải giống với những ánh mắt nhìn về phía người khác phái của đám đàn ông, mà là ánh mắt đánh giá tìm tòi nghiên cứu, rất giống như anh ta đã quen biết cô vậy…

Bộ dạng của người thanh niên mang theo vẻ lười biếng, thời điểm bắt gặp ánh mắt của Diệp Oản Oản, khóe miệng hơi hơi giương lên.

Diệp Oản Oản đi tới, nhìn chằm chằm đánh giá anh ta một lát, hai tay khoanh trước ngực, thử thăm dò mở miệng nói, “Xem đủ rồi?”

Thanh niên bỗng nhiên cười: “Tôi thấy cô có chút quen mắt, giống như đã gặp qua ở đâu rồi.”

Nghe thấy những lời này của thanh niên, Diệp Oản Oản lập tức bật cười, kiểu nói chuyện này cũng quá cũ rồi đi?

“Em gái, một ngày không khai trương, kiếm kế sinh nhai không dễ dàng, cầu ghé thăm!” Chàng trai nhìn về phía quầy hàng của mình, vậy mà lại bắt đầu chào hàng.

Sau khi xác định rõ mình không quen biết người này, Diệp Oản Oản không hề lãng phí thời gian, xoay người muốn đi.

“Ai, đừng đi mà, đồ tôi bán cũng không phải là hàng bình thường, không mua thì cũng xem trước đi mà!” Mắt thấy Diệp Oản Oản sắp đi, thanh niên lập tức la lớn.

Diệp Oản Oản quay đầu, nhìn về phía quầy hàng của thanh niên đánh giá một lát.

Chỉ liếc mắt một cái, Diệp Oản Oản liền dừng lại.

Trên quầy hàng, các món hàng đều khác nhau, không giống với những món đồ trang sức bé và đồ cổ bình thường, càng giống như những tác phẩm nghệ thuật được một nghệ nhân điêu luyện nào đó khắc ra.

“Đây là cái gì?” Diệp Oản Oản bị một món đồ chạm trổ tinh xảo hấp dẫn, chỉ vào một cái hộp trắng như tuyết, mở miệng hỏi.

Thấy Diệp Oản Oản nhìn về phía quầy hàng của mình, vẻ lười biếng nơi đáy mắt người thanh niên liền thu liễm đi, tinh thần lập tức tăng lên, khuôn mặt treo lên một tia ngạo nghễ: “Em gái, cô thật là tinh mắt, tôi thấy cô không phải người thường, quả nhiên biết hàng!”

Người thanh niên hắng giọng một cái, thần thần bí bí nói: “Đây là cái hộp mà mấy năm trước tôi một thân một mình tới vùng núi tuyết Phương Bắc để săn sói tuyết, dùng xương đùi của nó chế tạo thành chiếc hộp tinh xảo này, cực kỳ khí phách, rất thích hợp với cô, đặt ở trong nhà có thể trừ tà.”

Diệp Oản Oản: “…”

Một thân một mình tới vùng núi tuyết phương Bắc, săn gϊếŧ số tuyết trắng? Lấy xương đùi sói tuyết chế tạo chiếc hộp này?!

Cái thủ đoạn marketing này cũng quá độc đáo, sao anh không nói luôn là lấy xương sọ của sư tử vùng núi phương Bắc mà chế tạo luôn đi?

Diệp Oản Oản cố nén ý cười, chỉ một món hàng khác trong quầy, lại hỏi: “Cái này là gì?”

“Cô thật đúng là có mắt nhìn, đây là vật được chế tạo từ xương sọ của sư tử trưởng thành vùng núi Nam Mĩ, cũng là tôi dùng tay không gϊếŧ đó.” Trên khuôn mặt của người thanh niên treo lên vẻ đắc ý.

Diệp Oản Oản: “…”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 299:  Tôn nghiêm của đàn ông
Chương 300:  Xuống bơi đi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 2)
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...