Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 2)

Chương 159

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Bạch Linh

Diệp Oản Oản chọn không ít món, coi như tự khao mình một bữa, hơn nữa những quán ăn thế này thức ăn cũng không quá đắt tiền.

Ông chủ không khỏi nhìn Diệp Oản Oản thêm vài lần, bây giờ con gái không phải đều sợ béo nên chỉ ăn ít thôi sao, thật không nghĩ có một cô gái ăn nhiều như vậy.

Nhưng mà đương nhiên ông chủ rất thích những vị khách hào phóng như này!

“Được! Xin chờ một lát!” Thời điểm đêm khuya như này quán ăn thường rất đông, ông chủ cũng không dừng lại lâu, ghi món ra giấy, nhanh chóng xoay người rời đi.

Diệp Oản Oản lấy di động, đang định gửi cho Tư Dạ Hàn một cái tin nhắn, nhưng mà phía sau lại đột nhiên truyền đến một âm thanh có hơi quen thuộc.

“Ông chủ, cho tôi năm chén sủi cảo!”

Diệp Oản Oản liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy một chàng trai khoác một chiếc áo cao bồi cũ nát, nhanh chóng đi vào quán ăn khuya.

“Nhiếp… Vô Danh?” Diệp Oản Oản sửng sốt.

Lập tức Diệp Oản Oản liền quay đầu đi chỗ khác, rất sợ Nhiếp Vô Danh nhận ra mình, thậm chí có chút chột dạ.

Cô đã dùng đúng một trăm đồng mua một món đồ vô giá từ tay anh ta, nếu như cái tên này hối hận khi đã bán cho cô với cái giá đó thì sao bây giờ?

Rất nhanh, Nhiếp Vô Danh ngồi xuống ở một chỗ, trong miệng không ngừng thúc giục: “Nhanh lên ông chủ, sủi cảo muốn nhân thịt, cái to vào nhé!”

“Đúng rồi… Sủi cảo bao nhiêu tiền một chén?” Một lát sau, Nhiếp Vô Danh như nhớ tới cái gì, lại hỏi.

“Mười đồng!” Ông chủ vừa xào rau vừa trả lời.

“Ồ…” Thanh niên trầm tư một lát, khóe miệng khẽ nâng lên, tựa như đưa ra một quyết định trọng đại gì đó: “Mang sáu chén!”

Không cần phải chờ lâu, sáu chén sủi cảo nhanh chóng được ông chủ bưng lên.

Không tới vài phút, sủi cảo đã bị Nhiếp Vô Danh ăn sạch.

“Ông chủ à, tôi ăn nhiều sủi cảo như vậy, hay là ông tặng tôi chút thịt kho tàu đi, thịt kho tàu, thịt sườn hay cá kho gì đó cũng được.” Nhiếp Vô Danh rất chờ mong.

“Cậu đang nói giỡn với tôi à?” Ông chủ bị chọc tức tới bật cười: “Sáu chén sủi cảo mới có 60 đồng, một đĩa thịt khó của tôi đã mấy chục rồi.”

“Ồ...” Nhiếp Vô Danh lại nghĩ: “Nếu thật sự không được, vậy thì ông cho tôi thêm hai chén sủi cảo.”

Ông chủ liếc trộm Nhiếp Vô Danh, có lẽ là lười nói với anh ta.

Nhiếp Vô Danh vừa dứt lời, từ bên ngoài quán ăn xuất hiện một người ngoại quốc tiến vào.

Thân hình người đàn ông này rất cường tráng, trên người dính đầy bụi bặm, trên đầu đội một chiếc mũ công trường màu xanh lục, hai mắt của anh ta màu xanh lam, vừa nhìn là biết đó là người nước ngoài.

“Đội trưởng, anh ăn phân tại sao không gọi tôi đi cùng!” Người ngoại quốc đội mũ công trường ngồi trước mặt Nhiếp Vô Danh nghiêm nghị hỏi.

Nghe những lời này, biểu cảm của Nhiếp Vô Danh hơi đổi.

“Ông chủ, tôi muốn ăn phân, cho tôi một đĩa phân!” Người ngoài quốc tỏ vẻ rất thông thạo tiếng quốc ngữ, nhìn về phía ông chủ.

Cách đó không xa, Diệp Oản Oản vừa mới có cơn thèm ăn, vừa nghe xong, miếng cơm trong miệng cũng lập tức bị phun ra.

“Cậu bị bệnh tâm thần à? Chạy tới tiệm cơm của tôi nói muốn ăn phân? Ăn phân thì sao cậu không tới nhà vệ sinh công cộng đi?” Ông chủ nhìn chằm chằm vào người ngoại quốc kia, vô cùng cạn lời.

“Đừng đừng đừng... Ông chủ, người bạn này của tôi không thông thạo tiếng quốc ngữ cho lắm, cậu ta nói ăn phân, thật ra ý là muốn nói ăn cơm đó...” Nhiếp Vô Danh một bên kéo ông chủ xuống , nhỏ giọng giải thích.

“Ông chủ, một đĩa phân, không cần quá đắt, nhưng hương vị phải ngon.” Người ngoại quốc sờ sờ cằm, vẻ mặt ngây thơ.

“Rồi rồi rồi, tôi cho cậu một đĩa phân.” Ông chủ dở khóc dở cười, xoay người rời đi.

Diệp Oản Oản vểnh tai lên nghe cuộc đối thoại giữa Nhiếp Vô Danh với ông chủ, lập tức cạn lời.

Xem ra người ngoại quốc kia bị Nhiếp Vô Danh chơi xỏ, cố ý lừa anh ta ăn phân chính là ăn cơm.

Có thể loại hố anh em như thế sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 299:  Tôn nghiêm của đàn ông
Chương 300:  Xuống bơi đi

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 159
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...