Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Phúc Hắc Gặp Phải Biến Thái

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiêu Duyệt ca ca, Tiêu

Duyệt ca ca, nàng là kẻ điên, nàng thật sự là kẻ điên.....”

Tiêu Duyệt mới vừa ngồi vào chỗ của mình, đang thưởng thức một hớp trà lạnh,

chỉ thấy Đường Lăng áo quần xốc xếch đẩy cửa, bộ dáng than thở khóc lóc, bộ

dáng vênh váo hung hăng ngày thường hoàn toàn biến mất, cũng có mấy phần điềm

đạm đáng yêu.

“Làm sao?” Hắn lúc này mới hỏi, Đường Lăng bỗng dưng nhào vào trong ngực hắn:

“Tiêu Duyệt ca ca, nàng, nàng là kẻ điên a.”

“Có chuyện gì hảo hảo nói.” Tiêu Duyệt tận lực trấn an nàng.

Đường Lăng thở gấp, vẫn còn khóc lóc: “Tiêu Duyệt ca ca, chúng ta, chúng

ta.......Vẫn là mang nàng đi xem một chút. Lăng Nhi biết trấn trên có một thần

y.” Nói tới chỗ này, lại bỗng nhiên mở to hai mắt, “Hắn có thể chữa bách bệnh,

bệnh của tỷ tỷ tuyệt đối có thể chữa tốt.”

“Nàng có thể có bệnh gì?” Tiêu Duyệt ngồi xuống bất động, buồn cười lắc đầu,

“Đoán chừng nếu cứ tiếp tục như thế này, người có bệnh sẽ là ta.”

Đường Lăng không buông tha: “Tiêu Duyệt ca ca, nàng.......” Đột nhiên trông thấy

Vương Bá ngồi ở mép giường, giật mình, “Thần y, thần y cũng có thể chữa bệnh

tương tư.”

Tiêu Duyệt nhếch miệng, không nói.

Đường Lăng vẫn còn nói: “Tiêu Duyệt ca ca, tỷ tỷ nàng thật sự có bệnh, mới vừa

rồi liền, mới vừa rồi liền đối với ta......”

Tiêu Duyệt chuyển mắt nhìn nàng, rất kiên định từng chữ nói: “Nàng sẽ không như

vậy.”

“Tiêu Duyệt ca ca?” Đường Lăng xiết chân mày, khuôn mặt không dám tin.

Tiêu Duyệt nhẹ nhàng nói: “Ta tin tưởng nàng, nàng sẽ không như vậy.”

Đường Lăng tức giận, chậm rãi rời khỏi ngực hắn, từng bước từng bước lui ra xa:

“Tại sao ta nói cái gì ngươi đều không tin?”

“Đường Lăng, ta chỉ là đáp ứng ca ca ngươi, phải chiếu cố ngươi thật tốt thôi.”

“Đáp ứng, đáp ứng, đáp ứng! Ngươi đã nghe lời hắn như vậy, thế nào không thành

thân cùng hắn?”

“Đường Lăng, hắn là nhị ca của ngươi!” Tiêu Duyệt nghe được tức giận, đang muốn

tiếp tục giáo huấn, không ngờ lúc này một đạo thân ảnh đột nhiên vọt tới trước

mắt. Hắn vô cùng sửng sốt, Đường Lăng lại lên tiếng trước: “Ngươi!” Vung tay lên

tát một cái thật đau.

Cũng may người nọ thân thủ không kém, động tác bén nhạy nhanh chóng tới bên

cạnh, mười phần ra oai phủ đầu, thậm chí còn chưa thấy đủ, không nói hai lời

nhào vào lòng Tiêu Duyệt mãnh liệt hôn.

Đường Lăng giận đến cả người phát run, lập tức liền rút ra ngọc trâm trên đầu,

dùng sức ném xuống đất.

Cây trâm kia rơi xuống đất liền vỡ, tiếng vang cho dù không lớn, nhưng lại cực

kì phiền lòng, Tiêu Duyệt sau khi liên tục ngây người, vội vàng đẩy người trong

ngực ra.

“Mạc Phỉ?” Hắn không kìm nén được mặt đầy kinh ngạc, ngắm đi ngắm lại nữ tử

trước mắt, đột nhiên hiểu được chuyện gì.

“Đường Lăng, ngươi trước tiên ......”

“Không cần ngươi đuổi ta đi!” Đường Lăng cắn chặt răng, lần đầu tự giác như

vậy, giận đến mức đá cửa rời đi.

Đối với nàng, Tiêu Duyệt mặc dù dùng mọi cách chiếu cố, cũng là không thể làm

gì, lần này cũng không tùy ý nàng đùa nghịch, hoàn toàn không có ý định đuổi

theo, chỉ nhìn cánh cửa hơi khép, lần nữa trầm mặc.

Nếu như ba người dây dưa trong tình cảm, như vậy nhất định sẽ có một người,

hoặc là tất cả mọi người đều không hạnh phúc. Trái tim Tiêu Duyệt chỉ có một,

sinh mệnh cũng chỉ có một, hắn có thể chứa chỉ một người, cũng chỉ cho một

người.

Chuyện tình cảm vốn không thể giải thích được, chính như Tiêu Duyệt đối với Mạc

Phỉ cố chấp, có lẽ bởi vì một chút kích động, hoặc là thưởng thức, hoặc là hy

vọng bản thân có thể tìm được một tình yêu sung mãn trong tương lai. Bất quá

quan trọng nhất, vẫn là nhận định chủ quan của bản thân, cảm giác... không ai

ngoài nàng.

“Kỳ thực ngươi nên tỉnh rồi.” Tiêu Duyệt đột nhiên rất xúc động, lúc hắn nói

lời này, thấy bóng lưng hắn cũng có chút nam tính độc hữu.

Vì sao nói là bóng lưng, đó là bởi vì xuất phát từ thị giác của Mạc Phỉ – nàng

đang ngoan ngoãn nằm bên chân Vương Bá.

Không sai, Mạc Phỉ cùng Tiểu Bùn lại trao đổi linh hồn, tuy nói việc này khó

tin, nhưng lại chính là sự thật. Lúc trước Mạc Phỉ suýt nữa có thể đem Đường

Lăng bắn lên trời thật xa thì linh hồn lại bị tráo đổi rất không hợp lúc. Bất

quá Tiểu Bùn là chó, nhưng cũng không phải là ngồi không. Phản ứng bổ nhào mỹ

nam xuất hiện rất thích hợp để trình diễn một màn tranh sủng.

Cùng một thân thể, linh hồn trước sau mặc dù không giống, nhưng cũng chẳng khác

gì so với việc tự mình động thủ. Nhìn biểu hiện vừa rồi của Đường Lăng, có lẽ

thật bị Tiểu Bùn hành hạ thảm hại. Tiếp đó nàng còn phát hiện, sau khi xuyên

qua gặp đủ chuyện kỳ lạ, khiến nàng rèn luyện được tố chất tâm lý, vô luận một

giây kế tiếp có gặp đại sự bất ngờ thế nào, nàng cũng chỉ cho đó là chuyện nhỏ.

Cho nên đối với chuyện thực ở trong thân chó, biểu hiện của nàng thực lạnh

nhạt.

Không thể không nói, việc này tuyệt đối có liên quan đến Mạc Đạo Hồn, về phần

vì sao hắn lại làm ra hành động nhàm chán thế này, phỏng trừng cũng là xuất

phát từ tâm lý thích chơi đùa đi.

Mạc Phỉ cũng không oán trách, ngược lại bình tĩnh đối mặt với sự thật, không

nhanh không chậm gọi Tiểu Thạch Đầu ở phía sau tai, “kêu” vãi tiếng, nhưng lại

phát hiện hòn đá này căn bản không có ở đây, khiến cho nàng rất không phúc hậu

nhớ tới câu nói của Đường Lăng “Chết không có đối chứng.”

“Ngươi cứ như vậy không muốn nói chuyện cùng ta?”

Mạc Phỉ vẫn còn trầm tư, không nghĩ tới Tiêu Duyệt lại chủ động đi tới, nâng

nàng lên, mắt đối mắt rất nghiêm túc.

Nàng đột nhiên rất muốn dẹp đi xúc động của hắn, cũng không biết hắn là thật

chân thành khờ khạo, vẫn bị kích động quá mức. Muốn chó cùng người nói chuyện,

cho dù bên trong là linh hồn của người, đó cũng là bất bình thường. Trừ khi

giống như Mạc Đạo Hồn, đi tu tiên hoặc như thế nào đó, đến lúc đấy cho dù cùng

tảng đá nói chuyện, cũng tuyệt đối không thành vấn đề. Dù sao vạn vật đều có

linh khí.

Tiêu Duyệt than: “Ngày mai ta ôm ngươi đi ngắm hoa đăng, cơ hội này thực khó có

được, không thể vì việc nhỏ này mà bỏ lỡ, nhưng bộ dáng ngươi như vậy, sau khi

chia tay có thể hảo hảo chiếu cố mình sao?”

Mạc Phỉ tận lực quay mặt, không muốn nhìn vào đôi mắt ẩn tình của hắn.

“Cùng ta trở về đi thôi.” Tiêu Duyệt không dễ dàng buông tha, liền theo sát ánh

mắt của nàng, dùng ánh mắt để “giết” chết đối phương.

Mạc Phỉ tiếp tục xoay, cổ vì vậy mà muốn gãy.

“Thiếu, thiếu chủ?” Chợt một tiếng, bừng tỉnh người trong mộng, Tiêu Duyệt thấy

rõ ở mép giường còn ngồi một người, không khỏi sợ tới mức lui về sau: “Vương

Bá, sao ngươi lại ở đây?”

Vương Bá lúng túng: “Thiếu chủ, ta vẫn luôn ở đây.”

Mạc Phỉ vốn là không thể nói, lúc này càng thêm im lặng, Tiêu Duyệt rõ ràng say

sưa nói như thế, thậm chí ngay cả bên cạnh tồn tại một cái bóng đèn cũng quên

mất. Như vậy, đưa đến những câu hỏi liên tiếp. Ví dụ như ......

“Thiếu chủ, ngài vừa rồi....”

Tiêu Duyệt căng thẳng ôm chặt Mạc Phỉ: “Ta quá nóng.”

“n, phải không?” Kỳ thật Vương Bá rất muốn nói, quá nóng, nên bỏ nó xuống thì

tốt hơn.

Tiêu Duyệt lại nói: “Nếu không có chuyện gì, ngươi liền trở về phòng đi.”

Vương Bá thật buồn bực: “Thiếu chủ, chúng ta chỉ thuê hai gian phòng.”

Tiêu Duyệt gật đầu: “Cũng đúng, vậy ngươi đi nơi khác.”

“Thiếu chủ!” Vương Bá vội vàng gọi hắn, nhưng là xuất phát từ tâm lý sốt ruột

bảo hộ chủ, những lời đả kích không thể nào nói ra miệng, kết quả Vương Bá ở

chuồng ngựa co ro suốt một đêm.

Từ đó về sau, hắn càng thêm chắc chắn một điều, vị thiếu chủ hắn nhìn từ nhỏ

đến lớn, tuyệt đối bị trúng tà.

—————————————–

Chẳng biết tại sao, lần này Tiểu Bùn thật sự an phận, chỉ ở trước mặt Đường Lăng

khinh bạc Tiêu Duyệt một lần, cũng không thấy bất kỳ hành động xấu nào nữa.

Thậm chí sau đó không lâu, an ổn ngủ.

Mạc Phỉ dám tin chắc, Tiêu Duyệt không hạ “độc thủ” với thân thể mình một lần

nữa. Toàn bộ giường ngủ nhường lại, hắn chỉ ngồi yên ở cạnh bàn, một mình uống

trà lạnh, một ly lại một ly, tựa như nâng cốc tiêu sầu.

Chẳng qua là sầu này, không thể bị dập tắt, trái lại khiến cho sầu càng thêm

sầu.

Hồi lâu sau, hắn tựa hồ say thật, bắt đầu câu được câu không nói: “Về Tiểu Như,

không phiền ngươi phí công.”

Mạc Phỉ cũng không ngẩng đầu, nàng vốn không có ý định tự tìm phiền toái, tốt

xấu gì cũng không liên quan đến nàng. Sớm nói qua là vì Tiêu mẫu mới có ý đó.

Tiêu Duyệt lại thở dài: “Nàng sẽ không về, nàng nói nàng hận ta.”

“Ta cùng với nàng tuy là thanh mai trúc mã, nhưng ta đối với nàng không có phần

tâm ý như đối với ngươi.”

“Ta chỉ coi nàng, như mẹ của ta.”

Coi như mẹ sao? Nghe đến đây, Mạc Phỉ đang ở trạng thái nhắm mắt dưỡng thần,

lập tức ngẩng đầu nhìn, không khỏi thêm tán thưởng, tư tưởng của Tiêu Duyệt quả

nhiên kỳ lạ, cư nhiên còn leo thang như vậy, bình thường thành mai trúc mã đối

với đối phương không có tình yêu nam nữ, sẽ đem đối phương đối đãi như huynh đệ

tỷ muội, không phải trong tiểu thuyết cùng phim truyền hình thường nói, “Ta chỉ

coi ngươi là ca ca hoặc muội muội” sao? Coi như mẹ này vẫn là đầu tiên nghe

nói.

Chỉ cần là nữ nhân đều khó có thể chấp nhận được.

“Như thế, ngươi còn không nguyện ý lưu lại?”

Đó là đương nhiên, nói không lưu sẽ không lưu, ý đã quyết, còn dong dài làm cái

gì! Mạc Phỉ đối với Tiêu Duyệt hoàn toàn không nói gì, vốn theo một số phương

diện còn cảm thấy hắn có chút nam nhi kiên cường, lần này xem ra, tính tình nhẹ

dạ không nói, còn luôn do dự thiếu quyết đoán như thế. Nam nhân như vậy, cho dù

đối đãi ôn nhu với vợ, nàng cũng không yêu thích.

“Là ta buột miệng, ngươi sớm nghĩ ngơi đi.” Tiêu Duyệt cũng phát giác tối nay

nói quá nhiều, liền thật không nhiều lời nữa. Nhẹ nhàng buông cốc trà xuống,

một ánh mắt lưu lại cũng không có, vội vàng quay lưng rời đi.

Đêm đã sớm sâu, chỉ còn lại ngọn đèn dầu mịt mờ bên trong phòng. Tiêu Duyệt

thói quen như trước một thân quần áo đen, ánh đèn chiếu vào trên người hắn, lúc

ấy lại có ánh trăng chiếu sáng, mơ hồ lộ ra quang hoa như chân trâu đen. Chính

là lúc trước cảm thấy bóng lưng hắn có chút nam tính độc hữu, giờ phút này xem

ra, lại trở nên tịch mịch không ít.

Mạc Phỉ lẳng lặng nhắm mắt lại, chỉ đợi ngày mai trôi qua, nàng liền bôn tẩu.

Nhưng mà vấn đề người cùng chó trao đổi linh hồn, đúng là nan giải.

———————————–

Trời hửng sáng, tùy tùng Vương Bá đã gõ vang cửa phòng. Đầu tiên là để nước rửa

mặt xuống, lại cẩn thận nhìn tình huống xung quanh phòng vài lần, cuối cùng mới

dời mắt đến Tiểu Bùn đang trong mộng đẹp nằm trên giường.

“Vương Bá, vì sao lén lút như vậy. Chẳng lẽ hôm qua đi gặp hoa nương sao?” Tiêu

Duyệt ngồi ở bên cạnh bàn một đêm, dưới mắt là hai quầng đen, cũng không quên

cố gắng trêu ghẹo.

Vương Bá đầu tiên là kinh ngạc, rất nhanh nhớ tới Hồng Tú, hoàn toàn mất tinh

thần, vội vàng nói sang chuyện khác: “Thiếu chủ, nàng?” Dơ tay lên chỉ vào nữ

tử trên giường nói.

Trương nói xằng xưa nay hay nói nhảm, lừa dối quá nhiều người trong sơn trang,

lại thập phần không có hiệu quả với Vương Bá. Hiển nhiên hắn không hề tin

chuyện của Mạc Phỉ. Hơn nữa xem ra hắn, chỉ có Mạc Như mất tích mới là thiếu

phu nhân chân chính. Cho nên hắn tới bây giờ chỉ kêu Mạc Phỉ là “nàng”.

“Nga, nàng hơi mệt.” Tiêu Duyệt bâng quơ trả lời.

“Thiếu chủ, ngài thế nào bỗng dưng trở nên......” Lãnh đạm như vậy?

Tiêu Duyệt biết Vương Bá đang lo lắng cái gì, vẫn là lạnh nhạt nói: “Không có

gì, nàng từ trước đến nay thích ngủ, ngươi cũng nên biết.”

Vương Bá mặt lộ vẻ lúng túng: “Kỳ thật ta có chuyện......”

“Chuyện gì?”

Vương Bá càng thêm lúng túng, lưỡng lự trong chốc lát, nhưng vẫn nói: “Sáng

nay, Đường cô nương nói cho thuộc hạ, Thu Thủy trấn có một thần y có thể sánh

với Hoa Đà, tên gọi Phan Đạt.”

Không đợi hắn nói xong, Tiêu Duyệt lập tức trở mặt, vỗ bàn: “Hồ đồ, lời của

nàng cũng có thể nghe? Vương Bá, ngươi biết rõ tính tình ta!”

Vương Bá cúi đầu xuống, chậm rãi nói: “Cũng không thể tránh có tin đồn.”

“Nhưng thuộc hạ cũng bởi vì ý thức của nàng có chút kì quái, nếu không trị tận

gốc, đối với thiếu chủ cũng không tốt!” Hắn lớn tiếng trả lời, đây là lần đầu

tiên dám như vậy chống đối Tiêu Duyệt.

Thực rõ ràng, việc ngụy trang Mạc Như Vương Bá bỏ qua, nhưng có chứng bệnh động

kinh, hắn thực sự rất chú ý. Ai kêu ở trong sơn trang gần hai tháng, Mạc Phỉ

khi thì bình thường, khi thì lại “si ngốc”.

Nhưng này cũng không thể trách nàng, người bị hại lớn nhất là bản thân nàng, bị

ép buộc phải cùng sủng vật Tiểu Bùn trao đổi linh hồn không nói, bị người ta

cho rằng đầu óc có vấn đề mới đáng thương.

“Thiếu chủ, từ trước đến nay, thuộc hạ đều nghe lời thiếu chủ. Cho nên lần này,

vô luận như thế nào cũng thỉnh thiếu chủ, nghe thuộc hạ một lần......”

“Vương Bá!”

Vương Bá nặng nề quỳ trên mặt đất, cũng không ngẩng đầu: “Nếu thiếu chủ không

đáp ứng, Vương Bá quỳ cho đến khi không dậy nổi nữa!”

Tiêu Duyệt nhìn hắn, tận lực nén xuống lửa giận trong lồng ngực, cúi đầu suy tư

nửa ngày, đảo mắt nhìn trên giường một nữ một chó, vẫn là cắn răng đáp: “Được,

ta đáp ứng ngươi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Phúc Hắc Gặp Phải Biến Thái
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...