Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Phúc Hắc Gặp Phải Biến Thái

Chương 30

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đại khái, bị người khác

theo dõi, đổi lại là bất kỳ ai cảm giác cũng thật không dễ chịu. Thậm chí là

chán ghét.

Đầu tiên bởi vì nhiều người khó phân biệt, Mạc Phỉ cho rằng người sau lưng là

Tiêu Duyệt, nhưng sau khi đang đi đột nhiên dừng lại, quay đầu trong nháy mắt,

nàng nhìn thấy lại là một đôi lông mày như mực cau mà tựa như không cau.

Mặc dù từng rất ít lần đối mặt, nhưng ấn tượng đối với hắn đã sớm xâm nhập vào

tâm cốt. Mạc Phỉ bất mãn kêu kỳ danh: “Họ Diệp tên Cẩn, theo dõi người khác rất

vui đúng không. So với việc dùng thời gian để lấy vợ sinh con còn vui hơn?”

Diệp cẩn thoáng chốc dừng chân tại chỗ, vẻ mặt rõ ràng là vụng về khi xử lý

loại tình huống này.

Hắn lộ vẻ lúng túng, một hồi lâu mới nói nhỏ câu “tối nay gặp lại”, cuối cùng

cảm thấy khó lưu lại, chính là nhảy một cái, lần nữa biến mất vô ảnh như quỷ

mị.

Mạc Phỉ có chút im lặng, hiển nhiên nàng cũng không biết hắn là khi nào để mắt

tới mình, càng không biết hắn vì sao để mắt tới mình cũng như động cơ căn bản

của hắn.

Nghĩ đến người nói tối nay gặp lại còn không chỉ có mình hắn, A Trung bên cạnh

Nguyệt Phù kia cũng đã nói như vậy. Mạc Phỉ trong lòng bỗng nhiên có chủ ý, yên

lặng đưa tay vào sâu trong tay áo, chạm đến vật thể tròn xoe cứng xứng thì mờ

mờ ảo ảo hiểu được tối nay sẽ không yên tĩnh.

——————

Cảm giác của nữ nhân có thể so với cả thần linh. Không thể nói hoàn toàn tin,

cũng không thể nói hoàn toàn không tin.

Mạc Phỉ bất quá cho rằng tối nay sẽ không yên ổn, không nghĩ tới vừa mới mang

Tiểu Bùn trở lại nhà trọ lại thấy một không khí tràn ngập phấn khởi. Không chỉ

có người dân trong trấn, du khách ngoài trấn, ngay cả chưởng quỹ cùng người làm

thuê cũng tới quan sát náo nhiệt, đem trọn nhà trọ Duyệt Lai lắp đầy. Việc buôn

bán cũng trở nên phát đạt.

Sớm nói qua, nàng ghét nhất chính là hoàn cảnh ồn ào chật chội không chịu nổi,

lập tức liền cực kỳ khó chịu, sắc mặt tự nhiên rất khói coi.

Lúc này chưởng quỹ của Duyệt Lai dẫn đầu đi tới, lại còn không thấy rõ vẻ mặt

của nàng, trực tiếp nhét vào tay nàng không ít bạc: “Nhờ phúc của cô nương,

chúng ta sau này cũng có thể không phải chịu sự khi dễ của Dương Bá nữa rồi.

Đây là một chút lễ mọn, mong cô nương nhận lấy.”

Mạc Phỉ đang muốn mở miệng, đoàn người lại hết thảy cùng nhau đi lên, tranh giành

lên trước tặng đồ, cũng không cho nàng cơ hội nói chuyện.

“Đây là bánh xốp của Hồng Phúc Ký.”

“Vạn niên hồng của Túy Khách Cư.”

...

“Nga, nga, định nuôi người ta thành đại mập sao!” Xấu hổ.

Mọi người cười lên một mảnh.

Thậm chí có người ngay cả lễ vật cầu hôn cũng chuẩn bị tốt. Hai rương đàn mộc

vừa mở ra thì trước mặt mọi người sáng choang, đây chính là hai rương đầy châu

báu!

Gã sai vặt nói: “Đây là công tử nhà ta chuẩn bị vì cô nương, hi vọng cô nương

thích.”

Mạc Phỉ liếc nhìn một cái rồi quay đầu sang nói với hắn: “Là tiền ai cũng

thích, bất quá ta còn không đến mức vì chút tiền này mà bán mình.”

Kia gã sai vặt lập tức tiếp thu, sai người đem hai rương châu báu khiêng xuống,

bất đắc dĩ lui ra.

Mọi người bắt đầu bàn luận xôn xao.

Chương quỹ Duyệt Lai ngượng ngùng thu hồi ngân lượng trước tiên: “Cô nương là

thần nhân, tất nhiên sẽ không vì chút tiền lẻ này... Là chúng ta lỗ mãng, thỉnh

cầu cô nương chớ trách.”

Mạc Phỉ không nói chuyện nữa, chỉ lặng lẽ lấy một thỏi bạc từ trong tay hắn cất

vào trong ngực.

Cư nhiên nhìn thấy mọi người đều là biểu tình ngu dại, nàng lại nhe răng cười

một tiếng, nói với chưởng quỹ: “Ngài quá đề cao ta.” Sau đó liền tự lên lầu.

Bạc này nàng dự tính hoàn trả cho Tiêu Duyệt, bởi vì không định ở lại trong

trấn Thu Thủy, sớm muộn cũng muốn lấy ngân lượng về từ chỗ chủ quán.

Tiền bạc làm khó người, đã nợ sẽ càng nợ nhiều hơn. Mạc Phỉ không muốn nợ hắn

cái gì nữa, có thể hoàn trả cái gì liền hoàn trả.

Nghĩ như vậy, không tự chủ đã đến gần trước cửa phòng Tiêu Duyệt, Mạc Phỉ dồn

đủ tinh lực đang muốn đi gõ, bất ngờ cửa phòng đã tự mở ra.

Nàng ngay cả ai mở cửa cũng chưa thấy rõ, đã bị một bàn tay mạnh mẽ ôm vào bên

trong.

Ngay sau đó, cửa nhẹ đóng lại.

Tim Mạc Phỉ bỗng ngừng đập một giây, khẩn trương nói: “Người nào?”

Là tiếng cười: “A Trung tuy là người hầu nho nhỏ, thân phận hèn mọn, tướng mạo

cũng không kinh người, nhưng cũng không cho rằng cô nương có trí nhớ không tốt

như thế.”

Mạc Phỉ nghe vậy, không khỏi càng khẩn trương, căn bản không rảnh rỗi để hiểu

thấu đáo ý tứ trong lời nói của hắn. Trong lòng sở niệm suy nghĩ đều là Tiêu

Duyệt.

Nàng nói: “Nhìn dáng dấp các ngươi cũng không thiếu bạc, còn muốn chơi trò bắt

cóc?”

Tiếng cười đột nhiên ngừng lại, nhưng cũng không phải do bị nói thế mà chấn

động, rõ ràng đối với Mạc Phỉ, hắn có thể nhẹ nhõm chống đỡ.

“Đây cũng chính là lời A Trung muốn nói. Cô nương không hiểu đạo lý ‘xuân tiêu

một khắc đáng ngàn vàng’ cũng không đáng ngại, chẳng qua là cô nương sao cũng

không biết đạo lý không thể quấy rầy đêm xuân của người khác?” Trong giọng nói

tràn đầy mập mờ vô tận.

Mạc Phỉ cả kinh: “Đêm xuân của Tiêu Duyệt?” Khôi phục lại bình tĩnh, “Đừng nói

với ta là cùng Vương Bá.”

“Cô nương quả nhiên thú vị. Đương nhiên là cùng nữ quyến.”

Mạc Phỉ giật mình: “Là tiểu thư bên cạnh ngươi.”

“Thông minh một đời hồ đồ nhất thời, A Trung cũng không muốn thấy cô nương hồ

đồ.”

“Phải là phải, không phải là không phải là, đừng chơi chữ nữa.” Mạc Phỉ khó

chịu, “Nếu không phải cùng tiểu thư nhà ngươi, ngươi liền không cần thiết đợi ở

đây.”

Hắn lần nữa cười, thanh âm ôn hòa: “Nhưng A Trung rõ ràng nhớ cô nương từng

nói, thích chơi trốn tìm. Hôm nay cô nương bị ta bắt được trước, hay là cô

nương cố ý muốn tìm ta? Nhưng tóm lại, cô nương nói xem có đạo lý đã rơi vào

trong tay người khác lại trốn thoát được hay không?”

Cố ý dừng một chút, rồi lại nói tiếp: “Huống chi, A Trung cho rằng, cô nương

không giống với những nữ tử khác, đối mặt với chuyện không muốn, sẽ không lựa

chọn trốn tránh. Nhưng tựa hồ, A Trung sai lầm rồi.”

“Như vậy, ngươi thì sao?” Mạc Phỉ dứt khoát ngẩng đầu lên, mắt nhìn vào nam tử

áo vải, cười lạnh: “Chung lão bản, càng không muốn khiến cho mình không bị

người khác chú ý thì càng dễ dàng làm náo động.”

“Cô nương nói như thế, có thể hay không chứng tỏ thật vì ta suy nghĩ?” Hắn tiếp

tục cười, bộ dạng không chút nào vội vã khi bị vạch trần.

Chính lúc này, ở chỗ sâu bắt đầu mơ hồ truyền đến tiếng rên nhẹ. Rõ ràng là

thanh âm vật lộn giữa đau đớn tột cùng cùng vui thích của nữ tử.

Lúc trước ngũ giác thăng cấp, thính lực vì vậy hoàn toàn được khai phát, so với

người thường nhạy bén gấp mấy lần, giờ phút này nghe rõ ràng thanh âm kia,

trong lòng nàng giống như có tảng đá nặng hung hăng đập xuống.

Nàng bắt đầu ý thức được cái gì, khẩn trương tới mức trước nay chưa từng có,

thậm chí là tức giận, nhịp tim cũng bắt đầu rối loạn.

Vị này lão bản thần bí xây dựng nên Vạn Hương Lâu này, vô luận động cơ của hắn

là gì, ý tứ bao hàm trong lời nói của hắn không phải chỉ là đơn thuần khiêu

khích. Mạc Phỉ nghe được trong từng trận thanh âm vui thích của nữ tử có một

giọng nam cực kỳ yếu ớt.

Hắn một mực khóc khẽ. Cũng một mực nói: “Không đi sẽ tốt hơn, không đi sẽ tốt

hơn...”

Mạc Phỉ mắt nhìn người trước mặt, ôm hận: “Lòng dạ ngươi quả thật nhỏ mọn, Vạn

Hương Lâu không hổ bị Tiêu Duyệt lầm là hắc điếm.”

“Ta tuy không làm người tốt, nhưng cũng luôn luôn hiểu chuyện, một người hiểu

chuyện sẽ không vô duyên vô cớ có cừu gia.” Chung lão bản dừng một chút, ánh

mắt ảm đạm, “Hắn chẳng qua là đang trả nợ cho lỗi lầm hắn mắc phải.”

Chợt vừa cười, nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa vài sợi tóc mai của Mạc Phỉ: “Kế tiếp,

cô nương muốn học cái gì? Là xuân tiêu một khắc, hay là mị nhân thuật, hay là

học tất cả?”

Không đợi tinh thần rời rạc của nàng lần nữa tập trung, đã nhanh chóng điểm

huyệt nàng, ôm lấy Tiểu Bùn rời đi, lại từ sau nhẹ nhàng ôm lấy nàng, răng ngậm

lấy vành tai, thầm thì triền miên.

Kỹ xảo của hắn rất nhuần nhuyễn, có lẽ là nữ nhân đều có thể bị hắn khơi lên

dục vọng, thậm chí là bị chinh phục. Nhưng Mạc Phỉ lại tâm như chỉ thủy, thế

nào cũng không hợp tác.

Phảng phất thế gian này, duy còn dư lại câu nói kia — không đi sẽ tốt hơn,

không đi sẽ tốt hơn. Trừ cái đó ra, cái gì cũng không cảm nhận được.

Chung lão bản nói, đối mặt với giờ phút này nàng nhất định lựa chọn trốn tránh,

nhưng hoàn toàn ngược lại, Mạc Phỉ không lựa chọn nhắm mắt, cũng không lựa chọn

thỏa hiệp, nàng như cũ cố gắng mở to mắt, yên tĩnh nhìn phía trước. Cho dù có

tấm bình phong ngăn trở tầm mắt, nàng cũng muốn xem, cố gắng có thể nhìn xem.

Chỉ vì, nàng muốn thay thế Tiêu Duyệt ghi nhớ cảm giác giờ khắc này.

“Tạo thêm một kẻ địch mới, cũng đem thân phận thật của mình để lộ dưới mắt kẻ

địch, là hành động rất không sáng suốt.” Nàng chợt nói nhỏ.

Chung lão bản mỉm cười: “Cô nương là người tốt, đây là mọi người đều biết, ta

không cho rằng cô nương sẽ trở thành kẻ địch, cũng không cho rằng ta hoàn toàn

là người xấu. Hoặc giả, cô nương có thể lựa chọn trở thành người của ta.”

Mạc Phỉ không nói.

Chung lão bản lại nói: “Tiêu công tử là trúng ‘túy sinh mộng tử’ mới lầm đem

Đường cô nương trở thành ngươi. Ta cũng không muốn dùng thủ đoạn đó để cô nương

lầm coi ta là người khác, cùng ta ngủ chung.”

“Đối mặt với một cuộc sống không có bảo đảm, ngươi cho rằng ta sẽ thỏa hiệp?”

Mạc Phỉ cười giễu cợt.

Rút kinh nghiệm xương máu, nàng kiên quyết không thể để cuộc sống của mình bị

hủy ở thời khắc này dễ dàng như vậy.

Chung lão bản đột nhiên cảm thấy rất hứng thú: “Biểu hiện của cô nương ta vẫn

xem trong mắt. Nhưng hôm nay cô nương tựa hồ cũng không thể biểu hiện bất kỳ

điều gì nữa.” Bắt đầu cởi vạt áo nàng.

Mạc Phỉ cau mày, có thể quả thật như hắn nói, nhưng cũng không phải hoàn toàn

không cứu vãn được. Trước khi bị điểm huyệt, nàng biết đêm nay nhất định không

yên ổn, vẫn trực tiếp bảo trì trạng thái tay phải hướng về phía trước. Hiện tại

chỉ cần ở trong lòng đọc chữ “xích”, chỉ cần Chung lão bản không dễ dàng né

tránh, hoặc là phản ứng không kịp, nàng đều có thể đem hắn trực tiếp ném lên

tường cao.

Đang lúc phát động hết sức, Chung lão bản cư nhiên phát giác ra mánh khóe, lập

tức quả quyết nghiêng người nhảy cách xa ra.

Cùng lúc Mạc Phỉ bị bắn ngược trở lại, khó có thể tin nhìn hắn, hung hăng cắn

răng, tràn đầy không cam lòng thất bại cùng tức giận. Lập tức cố gắng thử

chuyển động khớp xương cổ tay, nhưng phát hiện công phu điểm huyệt thật sự

cường ngạnh, không chỉ có khớp xương cổ tay mà các bộ phận khác trên thân thể

cũng cứng ngắc như người chết. Nếu không có động lực ngăn lại, không thể lường

được là sau khi vọt tới cách tường kia nàng có thể còn sống sót hay không.

Trong lòng bàn tay đã chứa đầy mồ hôi lạnh, môi của nàng cơ hồ cũng mau bị cắn

nát, nhưng đau đớn lan tràn cũng khó mà kéo theo sự linh hoạt của thân thể. Mắt

thấy đỉnh đầu cách mặt tường chỉ còn gang tấc, nàng lại không nhắm mắt, bộ dạng

phục tùng lạnh lùng nhìn hai người còn đang triền miên trên giường.

Đau đớn thân thể cùng đau đớn tinh thần, loại đau nào sẽ đau hơn?

Mạc Phỉ bắt đầu hiểu được sự đau đớn của Tiêu Duyệt, cùng sự đau đớn của bản

thân.

Nàng cười nhẹ một tiếng, cuối cùng hung hăng trừng mắt nhìn Chung lão bản lần

nữa. Nam tử áo vải xử sự thản nhiên đó giờ phút này trong ánh mắt lại tràn đầy

khủng hoảng vô tận. Một loại khủng hoảng làm cho nàng không khỏi hưng phấn.

Nàng muốn hắn ghi nhớ thời khắc này, cảm giác đau đớn đó, cảm giác oán hận đó,

toàn bộ muốn hắn ghi nhớ. Nàng sớm muộn sẽ phải đòi lại, muốn hắn hồi tưởng,

giống như tất cả hắn làm hôm nay.

Thời điểm muốn đụng vào vách tường, có người phá cửa mà vào, kịp thời lấy thân

thể ngăn cản bảo vệ nàng, cũng liên phát ra ba miếng kim diệp, đều là đem hết toàn

lực thực hiện, đánh úp về phía Chung lão bản.

“Bách Lý Thiên Phát Kim Diệp Tiêu?” Chung lão bản cuối cùng hồi thần, vừa

tránh, vừa lấy ra bàn tính kim loại từ trong ngực, nhận thức chính xác liền bắn

một viên, làm bị thương cánh tay của Diệp Cẩn.

Nhưng hắn không kêu đau, cũng không đáp lời, chẳng qua giống như Mạc Phỉ lạnh

lùng nhìn về phía Chung lão bản, cảnh cáo: “Đả thương nàng, chết ngay lập tức.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Phúc Hắc Gặp Phải Biến Thái
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...