Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Tình Yêu Là Cơn Say

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Em nhớ nó.” Tôi mở tay anh ra, ngắm chiếc nhẫn xấu xí này, “Em đã vẽ thiết kế nó.”

“Đúng vậy.”

Cố Hoài cúi đầu, từ trong người lấy ra một chiếc nhẫn khác có gắn kim cương, “Chúng là một cặp.”

“Nhưng lần trước em đã mắng nó kinh tởm.”

“Không sao, nếu em không thích, anh sẽ cất đi, đợi khi nào em thích, anh sẽ đeo lại.”

Tôi giơ ngón áp út, “Đeo cho em đi, em rất thích.”

Những ngày còn lại, tôi dường như thực sự hồi phục như trước đây.

Cố Hoài sẽ cùng tôi ngồi xem những bức ảnh cũ.

Anh dẫn tôi đi ôn lại quá khứ của chúng tôi.

Anh không ngừng kiên nhẫn vá lại những ký ức rời rạc của tôi, ghép lại hình ảnh quá khứ của chúng tôi.

Trong thời gian đó, tôi nhận được cuộc gọi từ chị gái, chị khóc lóc cầu xin tôi: “Thịnh Hạ, bảo Cố Hoài tha cho chị, chị thực sự biết lỗi rồi.”

Tôi không biết Cố Hoài đã làm gì với chị, khiến chị hoảng sợ như vậy.

Sự hoảng loạn này ảnh hưởng đến tôi, khiến tôi vô tình làm Cố Hoài bị thương lần nữa.

Khi tỉnh lại, tôi đã chặn số của chị.

Mùa xuân, Cố Hoài đưa tôi đi ngắm hoa anh đào.

Thời tiết ấm áp, tôi cũng ít nổi giận hơn.

Mỗi lần Cố Hoài đều khen tôi: “Hạ Hạ thật giỏi, em thực sự khá lên nhiều rồi.”

Nhưng tôi biết, tính tình tôi tốt hơn là vì tôi không nhớ được nhiều thứ nữa.

Thậm chí không nhớ nổi tại sao mình lại giận.

Sáng kỷ niệm ngày cưới, tôi dậy sớm, đi theo sau lưng Cố Hoài, trong mười phút ngắn ngủi, tôi hỏi đến năm lần: “Anh là ai?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-tinh-yeu-la-con-say/16.html.]

Biểu cảm của Cố Hoài dường như không giữ nổi, nụ cười trông thật gượng gạo.

“Hạ Hạ, anh là chồng của em, Cố Hoài.”

Tôi bắt đầu thường xuyên quên mình định đi đâu.

Thường tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở đồn cảnh sát.

Cố Hoài vội vã từ một cuộc họp quan trọng đến, ôm chặt lấy tôi, “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”

Người chăm sóc lần lượt đến rồi đi.

Vì tôi chỉ nghe lời Cố Hoài.

Họ sợ tôi, cũng không trông chừng nổi tôi.

Bác sĩ khuyên Cố Hoài đưa tôi vào viện dưỡng lão.

Một nơi có giờ giấc nghiêm ngặt, có giám sát, nhiều nhân viên chuyên nghiệp, có thể trông nom tôi.

Cố Hoài từ chối, “Tôi thà đưa cô ấy theo bên mình, cũng không để cô ấy đến nơi không có tôi, sợ hãi lo lắng.”

Sau đó, anh bắt đầu đưa tôi đến công ty.

Khi họp, tôi ngồi bên cạnh anh, chơi xếp hình.

Một ngày nọ, khi đi vệ sinh, tôi nghe họ tụ tập cười nhạo Cố Hoài.

“Ông chủ của một công ty lớn, mỗi ngày như nuôi trẻ thiểu năng, dẫn bạn gái đến công ty, buồn cười c.h.ế.t đi được.”

“Biết đâu là làm màu đấy, giá cổ phiếu ổn định, mới nuôi sống chúng ta được chứ.”

“Vậy tôi phải cầu nguyện cho ông chủ và bà chủ hạnh phúc dài lâu.”

“Hahaha, tôi thấy cô ta bị tiểu không tự chủ, Cố tổng còn ngồi xuống lau cho cô ta, thật kinh tởm.”

Tôi ở trong nhà vệ sinh, chờ đến khi họ đi hết mới bước ra.

Nhìn mình trong gương, áo sơ mi bung ra khỏi váy, khóa kéo của chân váy bị lệch, tôi muốn chỉnh lại nhưng không thể làm được.

Tôi biết mình phải rời đi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Tình Yêu Là Cơn Say
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...