Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Tình Yêu Là Cơn Say

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Y tá nói với tôi, đây là lần thứ 8 trong năm tôi nhập viện.

Do bị rơi xuống nước, cơ thể tôi trở nên rất yếu, thường xuyên co ro trong chăn, sốt cao liên miên.

Mỗi ngày tiêm thuốc hạ sốt, đều rất đau.

Nhưng tôi không có ai để than phiền.

Tôi không biết Cố Hoài đã nói gì với bác sĩ và y tá, dường như mọi người đều mặc định, tôi là vợ của anh.

Thật kinh tởm.

Khi người chăm sóc nói chuyện với tôi, đúng lúc Cố Hoài gọi điện đến.

Cô ấy thay tôi bấm nút loa ngoài, đặt bên tai tôi.

“Hạ Hạ.” Giọng Cố Hoài khàn khàn, “Ăn ngoan đi, nếu không anh sẽ tự mình đến giám sát em ăn.”

Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện anh đang đứng bên ngoài cửa kính nhìn tôi.

Đe dọa tôi sao?

Tôi cầm hộp cơm, trước mặt anh, ném thẳng vào thùng rác, nói: “Cố Hoài, sao anh không c.h.ế.t đi?”

Mặt anh vì bệnh mà trắng bệch, nghe tôi nói vậy, lại không có phản ứng gì.

“Vậy sao?” Anh cười nhẹ, “Thế thì anh đành phải ngày ngày giám sát em ăn rồi.”

Sau khi bệnh tình ổn định, tôi được chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt sang phòng VIP.

Từ đó, hoàn toàn rơi vào sự kiểm soát của Cố Hoài.

Mỗi ngày anh đều đến thăm tôi, còn nói: “Hạ Hạ, em phải dưỡng sức khỏe.”

Nhìn tin tức trên tivi về việc công ty anh sắp lên sàn, tôi có thể đoán trước kết cục của mình.

Chính là sau khi giúp anh ổn định dư luận, công ty thành công lên sàn, tôi sẽ bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

“Ăn táo đi.”

Cố Hoài đặt bát đựng những miếng táo nhỏ trước mặt tôi.

Nhân lúc anh đưa tay ra, tôi cúi đầu cắn vào cổ tay anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-tinh-yeu-la-con-say/7.html.]

Vẫn là chỗ lần trước.

Vết thương chưa lành, lại bị tôi cắn rách.

Cho đến khi nếm được mùi máu, tôi mới hài lòng buông ra.

Cố Hoài không chớp mắt, “Lần sau cắn bên kia đi, cứ cắn một chỗ, sẽ để lại sẹo.”

Hôm qua, tôi còn thử dùng tăm đ.â.m vào vết thương của anh, và rắc muối từ gói gia vị vào vết thương.

Nên hôm nay, tăm và gói gia vị đều biến mất.

“Cố Hoài, anh thật nên khắc chữ đồ đê tiện lên mặt.”

Tôi đột nhiên bị Cố Hoài giữ chặt sau gáy, hôn lên.

Anh hôn mạnh và thô bạo, còn cắn rách môi tôi.

Thấy tôi nhìn anh như kẻ thù, anh cười tươi:

“Anh không mong em yêu anh, chỉ cần em nhớ đến anh là được.”

Sự đụng chạm của anh khiến tôi buồn nôn.

Tôi tát anh một cái.

Anh bị tát lệch đầu, nhẹ nhàng hỏi: “Hết giận chưa?”

Tôi nhếch môi, “Chưa, trừ khi anh c.h.ế.t đuối trong hồ bơi.”

Nói xong, tôi hạ thấp nhiệt độ điều hòa, chui vào chăn, chỉ để lộ hai mắt nhìn anh.

Cố Hoài vốn đã ốm, vì lạnh mà môi càng tái nhợt.

“Đợi chút, y tá treo xong bình truyền anh sẽ đi.”

Khi kết thúc, đã là một giờ sau.

Cố Hoài lạnh đến mức mặt mày xanh tím, ho nhiều hơn.

Sau đó, anh biến mất vài ngày.

Trong thời gian đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Từ Thanh Ninh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Tình Yêu Là Cơn Say
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...