Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khóa Eo Thon - Tụ Đao

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cắt xong trái cây, Lục Thời Hoan liền ra ngoài.

Tầng này có bốn hộ gia đình, còn có thang máy ở hai đầu hành lang.

Lục Thời Hoan bưng một đĩa hoa quả, gõ cửa phòng bên cạnh. Đợi vài phút, không có ai mở, Lục Thời Hoan liền xoay người đi tới nhà đối diện.

Ba đĩa trái cây đã đưa hai, chỉ có nhà bên cạnh hình như là không có người ở nhà, không biết ở như thế nào.

Tạ Thiển bước ra khỏi nhà tắm xong nghe Lục Thời Hoan nói chuyện này, vẻ mặt cô ấy thất vọng.

"Có lẽ người ta còn chưa về, trễ một chút cậu lại đưa qua xem." Tạ Thiển lại đặc biệt kĩ càng vào việc đưa hoa quả.

Lục Thời Hoan có chút nghi ngờ, khóe môi cong cong lên trêu trọc:

“Làm sao vậy? Cậu không thích nhìn hoa quả nhà mình còn nhiều sao, cứ nhất định phải cho đi?’’

“Hai nhà xung quanh đều tặng mà lại quên đi nhà bên cạnh thì không tốt.”

Nghe là lời giải thích của Tạ Thiển, Lục Thời Hoan cảm thấy thuyết phục nên trả lời: “Ra vậy, lát nữa mình lại đi.”

Lục Thời Hoan ăn xong nghỉ ngơi nửa tiếng mới đi gõ cửa phòng bên cạnh.

Vẫn không có ai trả lời. Cô đã hoàn toàn từ bỏ, sau khi trở về nhà liền dùng màng bọc thực phẩm bọc kín hoa quả lại rồi cho vào tủ lạnh, dự định ngày mai sẽ giải quyết nốt.

Hơn mười giờ đêm, Tạ Thiển đã đi ngủ từ sớm, sáng sớm ngày mai cô ấy còn phải đến cục công an thành phố báo cáo.

Lục Thời Hoan xem tivi trong phòng khách một lát, mới rửa mặt trở về phòng mình.

Tuy nhiên cô có chút lạ giường, lật đi lật lại gần hai tiếng đồng hồ vẫn không thấy buồn ngủ chút nào. Lục Thì Hoan liền dứt khoát xuống giường, đẩy cửa sổ ra ban công hóng gió.

Rạng sáng, cái khô nóng phiền muộn ban ngày đã bị cơn gió đêm cuốn hết đi chỉ còn lại tiếng gió mát mẻ.

Căn phòng ở tầng mười lăm, chỉ cần liếc mắt là thấy cả bầu trời đêm rộng lớn mênh mông. Tựa như một tấm vải mực đen thật lớn điểm xuyết vài ngôi sao lấp lánh còn ánh trăng e thẹn liền ẩn mình sau chùm mây. Bóng đêm phảng phất như ẩn như hiện tựa như con thú ngủ trong bóng đêm dài mệt mỏi.

Gió đêm dìu dịu khiến Lục Thời Hoan cảm thấy thật thư thái.

Ở trên ban công ngây người hơn mười phút, Lục Thời Hoan cảm thấy có chút buồn ngủ liền muốn trở về phòng.

Xoay người, cô lại thoáng nhìn thấy trên ban công cách vách có bóng hình của một người nào đó.

Đây chính là nhà cô hai lần đi đưa trái cây, gõ cửa mấy phút không có ai trả lời.

Lục Thời Hoan và Tạ Thiển thuê căn phòng này là có ba phòng, hai phòng khách, một bếp một vệ sinh, nhà bên cạnh là loại có hai phòng lớn. Ban công phòng Lục Thời Hoan và ban công phòng khách thông nhau, cách ban công nhà bên cạnh khoảng hai mét, cách không quá xa.

Cho nên Lục Thời Hoan có thể nhìn thấy rõ ràng người đàn ông đang nghiêng mặt trên ban công.

"Anh Cẩm Hàn.”

Thanh âm của Lục Thời Hoan truyền thật rõ ràng tới tai Ôn Cẩm Hàn.

Người đàn ông đang chuẩn bị động tác châm điếu thuốc khẽ dừng lại, nhìn sang bên cạnh liền bắt gặp khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Thời Hoan.

Ban công bên Lục Thời Hoan không bật điện bị khuất trong bóng tối, nên Ôn Cẩm Hàn hoàn toàn không nhận thấy sự tồn tại của cô.

Anh chỉ vừa về đến nhà nửa giờ trước, tắm xong mới cầm điện thoại di động lên xem, anh nghĩ đến số điện thoại của Lục Thời Hoan mà Tạ Thiển đã nói trước đó.

Tạ Thiển nói với anh WeChat của Lục Thời Hoan được đăng ký bằng số điện thoại di động của cô, cho nên anh có thể trực tiếp thêm bạn bè.

Nhưng đã qua nửa tháng, Ôn Cẩm Hàn phải thi đấu quốc tế và huấn luyện đặc biệt bên Nga, căn bản không có cơ hội đụng đến điện thoại di động. Cho nên Ôn Cẩm Hàn chỉ lưu số điện thoại di động của Lục Thời Hoan vào danh bạ còn chuyện thêm wechat bị đặt sang một bên.

Vừa tắm rửa xong, cầm được điện thoại di động anh cũng mới nhớ tới chuyện này.

Nhưng Ôn Cẩm Hàn lại rất do dự, anh không biết mình có nên thêm bạn WeChat của Lục Thời Hoan hay không, liệu có đột ngột gửi lời mời kết bạn khiến cô ấy sợ hãi ... Tất cả đều làm lòng anh rối bời.

Cho nên Ôn Cẩm Hàn mới cầm điếu thuốc và bật lửa ra ban công, định hút một điếu thuốc giải tỏa phiền muộn trong lòng.

Thấy Lục Thời Hoan, anh theo bản năng đem giấu nửa điếu thuốc rút rở vào lại trong hộp.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khóa Eo Thon - Tụ Đao
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...