Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khóa Eo Thon - Tụ Đao

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho nên ngày hôm đó của Lục Thời Hoan trôi qua tương đối thoải mái, cả ngày đại khái tiếp đãi hơn mười người dân.

Trong đó có bảy tám người dân đến tặng cờ thưởng cho lính cứu hỏa, ngoài ra còn có mấy vị chỉ đích danh muốn gặp Ôn Cẩm Hàn, để đưa đồ cho anh.

Thấy mấy vị quần chúng muốn gặp Ôn Cẩm Hàn đều là nữ, từ quý bà sáu bảy mươi tuổi, xuống đến tiểu học sinh mười một mười hai tuổi.

Giỏ trái cây, hoa, bút... Quà tặng đủ loại kiểu dáng, đều muốn tự tay giao cho Ôn Cẩm Hàn.

Lục Thời Hoan khuyên can mãi, mới tiễn được người đi, lễ vật để lại, giúp bọn họ chuyển cho Ôn Cẩm Hàn.

Trong đó một hai cô gái xinh đẹp, còn từng nói với Lục Thời Hoan về tình hình gặp mặt của các cô với Ôn Cẩm Hàn.

Một người là nữ sinh viên đại học được Ôn Cẩm Hàn cứu khỏi đám cháy, một người là trong nhà có con rơi bay vào sau đó gọi 119, Ôn Cẩm Hàn dẫn người đi qua giải quyết phiền phức cho cô ấy và cô ấy đã nhất kiến chung tình với anh.

Theo lời các cô nói, Ôn Cẩm Hàn là một trong những lính cứu hỏa nổi tiếng nhất của tổng đội phòng cháy chữa cháy, trước đó còn phối hợp với đội chụp áp phích tuyên truyền, trong thành phố Dung Thành những cô gái trẻ đã được anh giúp đỡ, cảm ơn anh và thích anh cũng không ít.

Các cô ấy nói tới mặt mày hớn hở, Lục Thời Hoan cầm một ly nước đun sôi ngồi trên ghế lẳng lặng nghe, thỉnh thoảng cô phụ họa vài câu, khen ngợi giá trị nhan sắc Ôn Cẩm Hàn.

Cứ như vậy cùng nhau tán gẫu cả buổi sáng, nhận thức của Lục Thời Hoan đối với Ôn Cẩm Hàn lại tiến thêm một bước.

Ví dụ như anh còn được các cô gái yêu thích, bất kể là diện mạo hay nghề nghiệp, đều rất phù hợp với tiêu chuẩn chọn vợ của các cô gái.

Vậy tại sao anh không có bạn gái?

Lục Thời Hoan không hiểu rõ, nhưng buổi trưa ăn cơm ở căng tin, cô may mắn được ngồi cùng bàn với các thành viên của tiểu đội Ôn Cẩm Hàn.

Nhưng cô lại nghe một đội viên tên là Chúc Khiêm nói, trong lòng Ôn Cẩm Hàn có bạch nguyệt quang, ngoại trừ bạch nguyệt quang ra, ai cũng không lọt vào mắt anh.

"Trên đời này người đàn ông một lòng một dạ như đội trưởng chúng ta thật sự là không nhiều lắm.”

Chúc Khiêm cảm khái, sau đó lại hỏi Lục Thời Hoan: "Không phải từ nhỏ cô đã lớn lên cùng đội trưởng sao? Cô có biết bạch nguyệt quang kia của anh ấy rốt cuộc trông như thế nào không?”

Lục Thời Hoan đang gắp một miếng thịt bỏ vào miệng mình động tác dừng lại, quay đầu nhìn Chúc Khiêm, lắc đầu nói: "Tôi không biết.”

"Cho tới bây giờ chưa từng nghe nói qua chuyện này.”

Chúc Khiêm thấy mặt cô chân thành không giống như là nói dối, chợt cảm thấy không thú vị: "Miệng đội trưởng thật là kín đáo, thậm chí ngay cả tiểu thanh mai như cô cũng không nói.”

"Cũng không biết bạch nguyệt quang như thế nào, có thể để cho đội trưởng của chúng tôi vì cô ấy mà thủ thân như ngọc nhiều năm như vậy.”

Lục Thời Hoan cười cười không nói tiếp.

Nhưng Chúc Khiêm nói cô là tiểu thanh mai của Ôn Cẩm Hàn, xưng hô này lại làm cho sắc mặt cô nhuộm đỏ vài phần, có chút dấu hiệu nóng lên.

Cô luôn cảm thấy xưng hô "Tiểu Thanh Mai" này, có chút thân mật ái muội, làm cho người ta thẹn thùng.

Lục Thời Hoan trầm mặc cũng không làm cho miệng Chúc Khiêm dừng lại.

Anh ấy còn đang lải nhải: "Các người nói với mị lực nhan sắc của đội trưởng, mà đến nay còn chưa có được bạch nguyệt quang, có phải là bạch nguyệt quang kia đã chết rồi hay không?”

Mấy thành viên khác trong nhóm ngồi cùng bàn cũng gật đầu, chỉ có Lục Thời Hoan, nói tiếp một câu: "Cũng có thể đối phương đã kết hôn.”

Cô cũng chỉ là thuận miệng nói, suy đoán lung tung, không có đáp án.

Nhưng Ôn Cẩm Hàn dẫn đầu thành viên của tiểu đội, lại không ai biết như thế nào, cả đám đã bắt đầu bi thương thay Ôn Cẩm Hàn.

"Đội trưởng thật đáng thương.”

"Không có việc gì, trở về tôi sẽ giới thiệu em họ của tôi cho đội trưởng.”

"Giới thiệu cái rắm, đội trưởng lại không thích em họ của cậu.”

"Anh ấy thiếu chính là người khiến anh ấy động lòng, lại không thiếu người động lòng vì anh ấy.”

Lục Thời Hoan cảm thấy bọn họ nói chuyện rất thú vị, cô nhai kỹ chậm nuốt, khóe miệng trước sau hiện lên ý cười nhạt, cho đến khi giọng nói Ôn Cẩm Hàn từ đỉnh đầu cô rơi xuống.

"Các người rất nhàn rỗi phải không?" Giọng nam trầm thấp, không hiểu sao lại có loại lực uy h**p, ngay cả Lục Thời Hoan cũng thu lại nụ cười, cẩn thận từng li từng tý.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khóa Eo Thon - Tụ Đao
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...