Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khôi phục thị lực

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Em đi xuống nhà lấy dây sạc.”

Nhìn ra ngoài cửa, tôi c ắn ră ng, vặn tay nắm cửa và bước ra ngoài.

Hành lang rất yên tĩnh, có vẻ cặp đôi kia đang ở trong phòng của bố mẹ tôi.

Tôi nhanh chóng đi xuống lầu, vào phòng ăn và nhìn thấy dây sạc vẫn ở đó.

Lòng tôi khấp khởi mừng thầm, vừa định rút dây sạc thì cảm thấy có gì đó không ổn ở phía sau.

Tôi quay đầu lại, và đối diện với một khuôn mặt vô cảm.

Khuôn mặt của người phụ nữ rất gần tôi, khóe miệng cong lên thành một nụ cười quá i d ị.

“Mạt Mạt à, mẹ vừa phát hiện ra, tốc độ đi xuống cầu thang của con nhanh hơn trước nhiều đấy. Chẳng lẽ con nhìn thấy được rồi à?”

Nỗi sợ hãi trong tích tắc dâng lên từ chân tới đỉnh đầu.

Ti m tôi đậ p thình thịch.

Đ ôi m ắt t rắng d!!ã của người phụ nữ trừng thẳng vào m ắt tôi.

“Mẹ, nếu con nhìn thấy được thì sẽ nói với mẹ mà, chỉ là điện thoại con sắp hết pin nên mới vội vàng đi như vậy thôi.”

“Con sống ở đây cũng đã hơn ba tháng rồi, đi lại nhanh là chuyện bình thường.” Tôi cố gắng nói một cách tự nhiên.

Người phụ nữ cười khẽ, đưa bàn tay sơn móng đỏ tươi chạm vào má tôi.

Ngón tay bà lạnh như da rắn, khiến tôi không khỏi rùng mình.

“Mẹ cứ nghĩ Mạt Mạt có thể nhìn thấy, hoá ra là mẹ vui mừng vô ích.”

“Nếu Mạt Mạt nhìn thấy được, đừng giấu bố mẹ nhé, nếu không bố mẹ sẽ không vui đâu.”

“Nào, đưa điện thoại cho mẹ, mẹ giúp con sạc pin.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khoi-phuc-thi-luc/chuong-5.html.]

Người phụ nữ cầm lấy điện thoại của tôi, cúi xuống liếc nhìn màn hình.

“Con còn đang nói chuyện với Kỷ Diên à.”

Tôi căng thẳng tột độ.

5

Giọng của Kỷ Diên từ đầu dây bên kia vang lên: “Mẹ à, trước đây con không có nhiều thời gian dành cho Mạt Mạt, lần này con đã xin nghỉ 14 ngày để về chăm sóc cô ấy.”

Người phụ nữ cười: “Con mau đến đi, để bố con làm món thịt kho tàu mà con thích nhất, Mạt Mạt nhớ con lắm rồi. Mẹ sẽ tắt máy giúp Mạt Mạt nhé, vừa sạc điện vừa gọi điện không an toàn đâu.”

Giọng nói và cách nói của bà ấy nghe giống như một người mẹ vô cùng yêu thương con gái.

Nhưng chỉ có tôi mới biết, bà ta nhìn như đang chăm chú vào điện thoại, nhưng thực ra ánh mắt bà ta nghiêng nghiêng, liế c về phía tôi.

Khi người phụ nữ rời đi, lưng tôi đã ướt đẫm m ồ h ôi lạnh.

Đôi chân tôi ru))n rẩ))y không thể k iểm so át được.

Vì Kỷ Diên không thể tìm được nơi này, tôi buộc phải rời khỏi biệt thự.

Tôi quyết định khi điện thoại sạc được 30%, tôi sẽ lập tức rời đi.

Bỗng nhiên, từ trong bếp vang lên một tiếng “két” nhỏ.

Cánh cửa tủ bếp bất ngờ mở ra một khe hở.

Tôi theo tiếng động nhìn sang, và ngay lập tức sợ đến tái mặt.

Trà Sữa Tiên Sinh

Bên trong tủ bếp, một đôi tay trắng bệch, không còn chút m áu, mềm nhũn rủ xuống.

Trên ngón tay của đôi tay đó có một nốt ruồi đen mà tôi quen thuộc.

Đó là tay của mẹ tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khôi phục thị lực
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...