Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khôi phục thị lực

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc đó, mẹ tôi đã bế tôi ra khỏi chuồng lợn, rồi tôi bị sốt suốt một ngày một đêm, chính mẹ đã cõng tôi đến bệnh viện ở thị trấn để chữa bệnh.

“Sau đó con bị sốt. Lúc đó nhà mình nghèo, không có xe, bố con lại đang đi công tác. Mẹ phải bế con đi bộ đến bệnh viện ở thị trấn. Trên lưng mẹ, con đã nôn đầy cả một mảng áo.” Người phụ nữ cười, ánh mắt tràn đầy kỷ niệm.

Móng tay tôi bấm chặt vào lòng bàn tay.

Những chi tiết rất nhỏ nhặt này, bà ta nói ra không sai một chữ.

7

Thấy tôi im lặng, người phụ nữ tiến đến vuốt đầu tôi.

“Mạt Mạt, lần này Kỷ Diên thực sự đã quá đáng lắm rồi. Mẹ chỉ vì nể con nên mới đối xử tử tế với nó, nhưng bố mẹ đều mong con ly hôn với Kỷ Diên.”

“Con gái của bố mẹ tốt tính như vậy, sao có thể xứng với kẻ tồi tệ như Kỷ Diên được?”

Tôi kinh ngạc nhìn người phụ nữ, “Kỷ Diên… Kỷ Diên đã làm gì?”

Tôi thấy người phụ nữ liếc nhìn người đàn ông một cái.

Người phụ nữ thử thăm dò: “Mạt Mạt, con quên rồi sao…”

Người phụ nữ thăm dò nói: “Mạt Mạt, con quên những chuyện xảy ra trước vụ tai nạn rồi sao? Con đến sân bay tìm Kỷ Diên, thấy Kỷ Diên ôm ấp với một nữ tiếp viên hàng không. Con tức giận bỏ chạy, và rồi gặp tai nạn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khoi-phuc-thi-luc/chuong-8.html.]

“Sau khi tỉnh lại, con trở nên rất kỳ lạ, dường như không nhớ gì về Kỷ Diên nữa. Bố mẹ sợ làm con kích động nên không dám nhắc đến, giả vờ như không biết gì.”

Trà Sữa Tiên Sinh

Cơ thể tôi rụng rời, ngồi sụp xuống giường.

Hoá ra nguyên nhân khiến tôi gặp tai nạn là vì chuyện này?

Không, tôi không thể tin những gì họ nói.

Họ rõ ràng là những kẻ đã gi ết h ại bố mẹ tôi.

“Các người không phải bố mẹ của tôi, tôi đã nhìn thấy rồi.” Tôi lạnh lùng nói.

Tôi quyết định không giả vờ nữa.

Khuôn mặt người phụ nữ hiện lên sự vui sướng vô cùng, bà ta lao đến nắm lấy mặt tôi: “Con có thể nhìn thấy rồi sao? Tuyệt quá, mẹ thật sự rất vui mừng.”

Tôi mạnh mẽ đẩy bà ta ra: “Đừng giả vờ làm mẹ tôi nữa, mẹ tôi đã bị các người g—iết rồi, th i th ể của bà ấy còn bị các người nấu thành món thịt kho!”

Người đàn ông ngơ ngác nhìn tôi: “Mạt Mạt, con đang nói gì vậy? Mẹ con ở ngay đây, t?(hi t))hể nào chứ? Nghe ghê quá.”

“Các người còn định giả vờ nữa sao?” Tôi lao xuống cầu thang, chạy vào bếp.

Nhưng nhà bếp rất sạch sẽ, không có chút vết m.á.u nào.

Trên sàn cũng không có đ ầu của mẹ tôi, mà chỉ có một chiếc đầ u lợ n lớn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khôi phục thị lực
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...