Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

KHÓI THUỐC

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

17

Sau đó, một chuyện kỳ lạ xảy ra.

Kể từ đêm ấy, tôi không còn thấy bóng dáng Triệu Tuấn Hào xuất hiện bên khung cửa sổ nữa.

Theo vòng bạn bè của nhóm phú nhị đại, anh ta đã đổi sang một câu lạc bộ bơi khác.

Kết hợp với tần suất dày đặc của Chung T.ử Du, tôi cũng đoán được phần lớn nguyên nhân.

Nếu chỉ là chán chơi, không cần phải rút lui sạch sẽ đến vậy. Khả năng duy nhất là sợ phải gánh trách nhiệm.

Tôi đoán Chung T.ử Du đã nói với phú nhị đại chuyện mang thai, nhưng phát hiện cách đó không hiệu quả, nên đành lùi một bước, tìm chỗ dựa tiếp theo.

Và Lão Lâm chính là lựa chọn ấy.

Mối quan hệ giữa Chung T.ử Du và phú nhị đại ra sao, tôi không còn quan tâm.

Bởi thứ quan trọng nhất, tôi đã nắm trong tay.

Hơn một tháng sau, Chung T.ử Du gọi cho tôi.

“Tôi có t.h.a.i rồi.”

Giọng cô ta xen lẫn do dự và phấn khích.

“Được, gửi cho tôi báo cáo kiểm tra.”

Khi Lão Lâm về nhà tối đó, người nồng nặc mùi rượu, vẻ mặt vừa kích động vừa thấp thỏm. Hắn thậm chí còn hút t.h.u.ố.c trên giường.

Trong căn nhà này, trước giờ chưa từng có ai hút t.h.u.ố.c.

Mùi khói vừa lan ra, tôi liền sang phòng khác.

Lão Lâm vui đến mức bất cẩn, tàn t.h.u.ố.c rơi xuống gối, cháy xém một mảng, để lại trên vai hắn một vết bỏng.

Tôi nhìn vẻ mặt ngu ngơ của một người đàn ông đã già mà còn sắp có con, rồi nghĩ đến tập tài liệu đang nằm yên trong căn phòng kia.

18

Từ khi Chung T.ử Du thông báo mang thai, Lão Lâm càng trở nên quá đáng. Hắn không chỉ hút t.h.u.ố.c ngay trong phòng ngủ, mà còn ngang nhiên đưa Chung T.ử Du về nhà.

Khi tôi vừa bước vào cửa, liền thấy Chung T.ử Du đang ngồi trên chiếc sofa da do chính tay tôi chọn. Trước mặt cô ta là một đĩa hoa quả tươi đã được rửa sạch.

Lão Lâm coi tất cả là lẽ đương nhiên, thậm chí không buồn cho tôi một lời giải thích.

Ngược lại, Chung T.ử Du khôn ngoan hơn. Cô ta đứng dậy chào tôi, thái độ cung kính vừa đủ. Không phải vì m.a.n.g t.h.a.i mà biết điều, mà bởi cô ta hiểu rõ, tôi từng hứa sẽ đưa thêm ba trăm nghìn nếu đứa trẻ ra đời.

Trước mặt tôi, cô ta vẫn phải giữ dáng vẻ cẩn thận. Nhưng trong mắt Lão Lâm, đó lại là sự ngoan ngoãn hiểu chuyện, đáng để hắn không tiếc lời khen ngợi.

“Em xem, T.ử Du rất tôn trọng em.”

Một câu nói, vừa nâng hắn và tiểu tình nhân lên, vừa giẫm tôi xuống. Ý tứ chẳng khác nào nhắc nhở rằng, một người phụ nữ không sinh được con như tôi mà vẫn giữ được vị trí này, đã là ân huệ lớn lao.

Tôi nghe mà chỉ thấy buồn cười, thản nhiên đáp.

“Ừ, vất vả cho cô rồi.”

Nói xong, tôi quay về phòng ngủ.

Đến lúc này, sự tự phụ của Lão Lâm đã lộ rõ. Một người đàn ông thành đạt, trong nhà có người vợ rộng lượng, ngoài nhà có tình nhân trẻ đẹp, không màng danh phận, cam tâm sinh con cho mình.

Thôi thì phòng khách cứ để lại cho “gia đình ba người” của họ. Tôi còn có việc riêng phải làm.

19

Tôi ngồi trước máy tính, kiểm tra lại toàn bộ bảng thống kê tài sản.

Xác nhận không có sai sót.

Hiện tại, những tài sản đã được tôi xử lý xong, ngoài bất động sản cố định, còn lại cổ phiếu và quỹ bảo hiểm do Lão Lâm đứng tên quản lý, tổng cộng chỉ còn khoảng bốn trăm nghìn.

Trong số cổ phiếu đó, cổ phiếu của Tập đoàn Hermes tăng trưởng ổn định nhiều năm liền, giá trị hiện tại gần tám mươi nghìn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khoi-thuoc/chuong-7.html.]

Lão Lâm mua nó khi chúng tôi kết hôn được ba năm.

Khi ấy hắn từng nói, mua một chiếc túi chẳng có gì đáng giá, chi bằng mua cổ phiếu tặng tôi.

Lúc đó, tôi thật sự đã rất hạnh phúc.

Còn bây giờ, giá cổ phiếu tăng lên, nhưng thứ gọi là lãng mạn kia, nhìn lại chỉ thấy ghê tởm.

20

Buổi tiệc thương mại tổ chức định kỳ hằng tháng lại đến.

Lần này khách mời đông hơn thường lệ, Lão Lâm vô cùng phấn khởi, tinh thần luôn ở trạng thái hưng phấn quá mức. Khi con người bước vào trạng thái ấy, họ dễ nhiệt tình và cũng dễ mất kiểm soát hơn.

Chung T.ử Du cũng có mặt. Cô ta mặc chiếc sườn xám đoan trang do Lão Lâm chuẩn bị từ trước. Lão Lâm diện vest trắng, trông càng lịch thiệp, chỉ là màu trắng ấy khiến những nếp nhăn trên gương mặt hắn lộ rõ hơn.

Hai người đứng cạnh nhau, chỉ cần che mặt lại, quả thực rất xứng đôi.

Đến lúc này, nếu tôi còn không hiểu ý định của Lão Lâm, thì bao năm chung sống xem như uổng phí.

Hắn muốn chính thức đưa Chung T.ử Du ra ánh sáng, giới thiệu với mọi người. Và việc này, hắn chưa từng hỏi qua tôi.

Khách khứa ra vào không ngớt. Chung T.ử Du ngồi trên sofa, hưởng thụ cảm giác được vây quanh hỏi han. Còn Lão Lâm thì nâng ly chúc mừng, nét mặt rạng rỡ.

Nhìn cảnh ấy, tôi hơi sững người.

Tình cảm bao năm, rốt cuộc cũng bị hiện thực bào mòn từng chút.

Nếu hôm nay tôi bước thêm một bước nữa, Lão Lâm sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.

Tôi có thật sự muốn dồn hắn đến đường cùng không?

Không.

Tôi đã cho họ cơ hội rồi, chỉ là họ không biết trân trọng.

Thất vọng tích đủ, tôi buộc phải lựa chọn.

Họ đã bất nhân, thì cũng đừng trách tôi bất nghĩa.

21

Lão Lâm dựa người vào cây đàn piano, ánh mắt dõi theo mọi thứ đang diễn ra đúng như hắn mong muốn.

Tôi bước tới bên cạnh, vô thức mở nắp đàn. Đã rất lâu rồi tôi không chạm vào nó.

Tôi tùy ý đàn bản Ngư Quang Khúc, vừa chơi vừa hỏi.

“Một lát nữa, anh định giới thiệu T.ử Du với mọi người sao?”

Những ngón tay tôi không dừng lại.

“Ừ.”

“Giới thiệu thế nào?”

“Người nhà.”

“Ồ.”

Tôi vẫn tiếp tục đàn.

“Bà xã, em vốn là người bao dung độ lượng. Anh hy vọng em có thể giữ vững thái độ ấy.”

Nói xong, hắn không hề có chút áy náy, quay lưng nhập vào đám đông.

Hắn chưa từng nghĩ đến cảm nhận của tôi.

Bạn đang đọc truyện của nhà: Cần 1 ly cafe mỗi ngày 

Hãy vào trang mình để thưởng thức thêm nhiều truyện khác nữa nhé!

Tôi cũng không dừng lại, đàn trọn vẹn hết bản nhạc. Chỉ là ở nốt cuối cùng, tôi nhấn mạnh phím đàn, để âm thanh vang lên lạnh lẽo và thê lương.

Trên đời này, có người phụ nữ nào có thể bình thản nhìn chồng mình, ngay trước mặt mình, giới thiệu nhân tình với tất cả mọi người bằng hai chữ “người nhà”.

Đây không phải thời đại tam thê tứ thiếp, và tôi cũng không phải một khối đá vô tri.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
KHÓI THUỐC
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...