Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Địch Lại Số Trời

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm nay là sinh nhật của Giang Tử Dã.

Tôi chạy khắp thành phố chỉ để tìm được món bánh tart hạt dẻ anh ta thích nhất, nhưng không hiểu sao hôm nay nó đã bán hết sạch.

Cuối cùng tôi đành lùi một bước chọn món bánh đậu xanh mà anh ta thích thứ hai rồi mang theo một chiếc bánh kem.

Tôi đến quán bar mà anh ta đã đặt nhưng lại đến muộn hơn giờ hẹn.

Chưa kịp bước vào phòng bao, tôi đã nghe thấy tiếng người ồn ào bên trong.

Khoảnh khắc tôi kéo cửa ra, cả người tôi cứng lại.

Giang Tử Dã đang hôn Khương Hân Vũ, trên mặt là vẻ say đắm mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Tôi nhìn cảnh họ kết thúc nụ hôn, những người xung quanh vẫn hò reo chúc mừng họ chính thức ở bên nhau. Tôi lặng lẽ đóng cửa phòng bao lại rồi quay lưng bỏ đi.

Mọi chuyện nên kết thúc rồi.

Bảy năm yêu thầm của tôi, năm năm chung tình của anh ta đều đã có một cái kết.

Anh ta được như ý nguyện, còn tôi thì hoàn toàn c.h.ế.t tâm.

Thế là tốt rồi.

Tôi cầm bánh đậu xanh và bánh kem ngồi bên bờ sông, nhìn mặt nước sông lấp lánh.

Tôi xé bao bì, từng miếng, từng miếng nhét vào miệng mình.

Lần này không biết có phải bánh đậu xanh cho quá nhiều đường hay không, mà ngọt đến phát đắng.

Trong đầu tôi cuồn cuộn hình ảnh Giang Tử Dã.

Thời niên thiếu không nên gặp gỡ một người quá xuất sắc, nếu không sẽ rất khó để không rung động.

Giang Tử Dã là con cưng của trời, bất cứ thứ gì anh ta cũng xuất sắc, có rất nhiều người thích anh ta.

Tôi chuyển trường vào năm lớp 11, lúc vào lớp, mọi người xa lánh tôi.

Có một lần, tiền quyên góp của trường để trong lớp bỗng dưng biến mất.

Tất cả mọi người đều chĩa mũi dùi nghi ngờ về phía tôi.

Tôi cạn lời không thể thanh minh, là Giang Tử Dã đứng ra làm chứng cho tôi.

Anh ta nói tôi và anh ta luôn ở trên sân thượng, hoàn toàn không có thời gian để trộm.

Sau này, tiền quyên góp bị mất được tìm thấy, là do lớp trưởng để quên trong cặp sách.

Giang Tử Dã từ giây phút đó đã được tôi thầm cất giấu vào một góc trong tim.

Tôi yêu thầm anh ta nhưng không dám mở lời.

Vì anh ta xem tôi như bạn bè chí cốt.

Tôi đóng vai người bạn thân, ở bên cạnh anh ta, sau đó còn thi cùng trường đại học với anh ta.

Vào năm nhất, anh ta nói với tôi rằng anh ta thích hoa khôi Khương Hân Vũ ở lớp bên cạnh.

Khương Hân Vũ có vẻ ngoài của nữ thần mối tình đầu, thanh thuần khả ái, nhìn rất dễ khiến người ta rung động.

Anh ta hỏi tôi làm sao để theo đuổi con gái.

Tôi kìm nén nỗi chua xót trong lòng, giúp anh ta tra cứu cẩm nang cách theo đuổi bạn gái.

Tôi chuyển những thông tin tìm được cho Giang Tử Dã xem.

Còn giúp anh ta gấp một lọ ngôi sao để tặng Khương Hân Vũ.

Không biết là thành ý từ lọ ngôi sao đã khiến cô ấy cảm động hay điều kiện bẩm sinh của Giang Tử Dã quá tốt, anh ta chỉ mất một tháng đã theo đuổi được Khương Hân Vũ.

Lẽ ra ngay lúc này, tôi nên rời khỏi cuộc đời Giang Tử Dã rồi.

Khoảng thời gian đó, để tránh phải nhìn cảnh họ ân ái, tôi chưa bao giờ dám xuất hiện cùng họ trong một sự kiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khong-dich-lai-so-troi/chuong-1.html.]

Tôi bắt đầu cắt đứt liên lạc với Giang Tử Dã. Có lẽ là vì tình yêu của anh ta đủ nồng nàn với Khương Hân Vũ.

Anh ta gửi vài tin nhắn đến nhưng tôi không trả lời, anh ta cũng không liên lạc lại nữa.

Nếu mọi thứ kết thúc hoàn toàn vào lúc đó đã không sinh ra năm năm lãng phí sau này.

Tôi gặp lại Giang Tử Dã là một buổi tối sau giờ học, tôi bị hai tên lưu manh chặn ở con hẻm nhỏ.

Anh ta lại một lần nữa cứu tôi.

Ánh đèn lờ mờ, tôi nhìn khuôn mặt đã mấy tháng không gặp của anh ta, thế mà nước mắt lại không tự chủ mà rơi xuống.

Anh ta vuốt vết bầm tím nơi khóe miệng, bực bội nhếch môi.

Anh ta nói: “Tô Mạn Vân, cậu khóc làm gì, người bị đ.á.n.h là tôi cơ mà. Cậu bị thương ở đâu à?

“Có cần đi bệnh viện không?

“Vết thương nhỏ thôi, thân thủ tôi tốt như vậy, đâu phải cậu không biết. Thời cấp Ba tôi chính là tiểu bá vương đ.á.n.h nhau có tiếng đấy. Đi thôi, tôi đưa cậu về.”

Tôi im lặng bước theo sau anh ta.

“Dạo này sao không đến tìm tôi? Nhắn tin cậu cũng không thèm trả lời.”

“Không phải sợ làm phiền cậu và bạn gái ân ái à.”

Anh ta im lặng một hồi lâu. Tôi không nhịn được ngẩng đầu nhìn anh ta, anh ta lại đang cau mày.

“Sao vậy?”

“Đừng nói nữa, bọn tôi chia tay rồi, cả nhà cô ấy tính di dân sang nước F, họ đã sắp xếp xong trường học gì đó.

“Cô ấy cứ thế nói lời tạm biệt với tôi. Không ngờ cái mối tình này của tôi chỉ kéo dài ba tháng là thất bại.

“Sao không nói gì, không an ủi tôi sao.”

“Cũ không đi thì mới không đến.”

Anh ta khoác tay qua vai tôi:

“Vẫn là bạn thân tốt nhất! Không rời không bỏ, cái thứ tình yêu ch.ó má gì đó, tôi không cần nữa.

“Cậu đừng có không trả lời tin nhắn tôi nữa đấy.”

Từ đó về sau, anh ta không hẹn hò thêm ai nữa. Nhưng tôi phát hiện ra trong ngăn kéo anh ta có lọ sao tôi gấp năm đó.

Cái lọ đó, anh ta giữ lại là vì tôi gấp, hay vì đó là vật đính ước với Khương Hân Vũ?

Hôm nay, tôi đã có câu trả lời cho mình.

Bảy năm bầu bạn từ đầu đến cuối, chung quy vẫn không bằng được khoảnh khắc rung động của thời niên thiếu.

Thì ra anh ta cũng đã giấu cô ấy trong lòng suốt năm năm rồi.

Điện thoại reo lên, tôi cúi đầu nhìn thấy tên của Giang Tử Dã.

Đưa điện thoại lên tai: “Alo.”

“Mạn Vân, cậu đang ở đâu? Hôm nay là sinh nhật tôi, cậu không thể…”

“Công ty tăng ca, có một dự án rất quan trọng, thực sự không thể đi được. Chúc mừng sinh nhật cậu.”

Anh ta oán trách tôi là người vô lương tâm, rồi tôi nghe thấy đầu dây bên kia Khương Hân Vũ gọi anh ta cắt bánh kem.

Điện thoại bị ngắt.

Tôi mở chiếc bánh kem trong tay ra, cắm nến, tự cầu nguyện cho chính mình một điều ước.

Hy vọng năm nay tôi có thể không còn yêu Giang Tử Dã nữa.

Yêu anh ta, từ đầu đến cuối, chỉ là vở kịch một vai của riêng tôi mà thôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Địch Lại Số Trời
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...