Ngày hôm sau, Giang Tử Dã hẹn tôi ăn cơm, nói có chuyện muốn chia sẻ.
Tôi muốn né tránh, nhưng cuối cùng, tôi đồng ý.
Trốn được nhất thời, không trốn được cả đời.
Tôi đoán được, anh ta muốn công khai với Khương Hân Vũ.
Kết quả đoán không sai, anh ta dẫn theo Khương Hân Vũ đến.
“Mạn Vân, Hân Vũ chắc cậu vẫn còn ấn tượng chứ. Lần này cô ấy được công ty nước ngoài điều phái về đây, vừa khéo nhậm chức Giám đốc ở công ty chúng ta.”
Nói xong, mặt anh ta có chút ửng hồng: “Bọn tôi tái hợp rồi.”
Có người từng nói không cần thứ tình yêu ch.ó má gì đó, bạn thân vẫn là tốt nhất. Vậy mà tôi ngây ngốc làm người bạn thân của anh ta nhiều năm như thế.
Thực ra anh ta chỉ đang chờ cô ấy thôi.
Tôi cảm thấy trái tim truyền đến từng cơn đau nhói nhưng vẫn gượng cười trên mặt:
“Thật sự chúc mừng hai người. Cuối cùng cũng có người chịu ưng cậu.”
Tôi thấy Khương Hân Vũ vỗ vỗ cánh tay Giang Tử Dã, anh ta mới bổ sung một câu:
“Tôi đã tìm được người yêu rồi, cậ cũng độc thân nhiều năm như vậy, có phải nên tìm một người rồi không. Tôi vừa khéo có một em trai đây.
“Giới thiệu hai đứa quen biết nhau một chút, biết đâu lại hợp mắt nhau thì sao.
“Nó vừa đi nhà vệ sinh, lát nữa sẽ quay lại ngay.”
Tôi biết Giang Tử Dã có một em trai, chỉ là cha mẹ họ ly hôn.
Mẹ anh ta dẫn em trai anh ta sang nước F, cho nên lúc trước anh ta mới chia tay Khương Hân Vũ.
Vì mẹ anh ta chọn em trai cho nên, anh ta vẫn luôn day dứt trong lòng, chưa bao giờ muốn bước chân sang đó.
Lời vừa dứt, tôi đã thấy một chàng trai đi đến và ngồi đối diện tôi.
Cậu ấy là em trai Giang Tử Dã, nhưng hoàn toàn không giống với vẻ ngoài nam tính của anh trai, nhìn rất ngoan ngoãn, chỉ khoảng hai mươi tuổi.
Cậu ta mặc một chiếc áo hoodie xanh nhạt, quần cargo túi hộp màu đen.
Lúc ngồi xuống, cậu ta ngoan ngoãn gọi tôi một tiếng: “Chị à, em là Giang Trình Nhất.”
Thấy vậy, tôi cố tỏ ra nhẹ nhàng: “Không phải là quá nhỏ sao?”
Giang Trình Nhất nhướng mày không vui: “Chị, chưa thử qua, làm sao chị có thể nói người ta nhỏ chứ?”
“Hai đứa cứ tìm hiểu nhau đi, biết đâu lại hợp. Dạo này chẳng phải rất thịnh hành tình yêu chị em sao.” Khương Hân Vũ cười tươi nhìn chúng tôi.
Giang Tử Dã thì mím môi không mở miệng.
Tôi không nghĩ đến việc có phát triển tình cảm với Giang Trình Nhất, chỉ muốn kết thúc cái tình huống khó xử này thật nhanh.
“Trước hết cứ thêm WeChat đã. Thử thì thử.”
Giang Tử Dã dán mắt vào tôi, trong ánh mắt có sự không thể tin được.
Như thể kinh ngạc tại sao tôi lại đồng ý dễ dàng như thế.
Giờ phút này, tôi có suy đoán, có phải anh ta đã sớm biết tôi yêu thầm anh ta không.
Giang Tử Dã đối diện với ánh mắt tôi, đột nhiên đứng dậy, gượng cười trên mặt.
“Vậy thì không quấy rầy hai đứa bồi dưỡng tình cảm nữa. Anh và Hân Vũ cũng nhiều năm không gặp rồi, muốn đi dạo thăm trường cũ.”
Nói xong, anh ta vội vàng kéo Khương Hân Vũ rời đi.
Tôi nhìn bóng dáng họ hoàn toàn biến mất khỏi quán cà phê mới quay đầu lại nhìn Giang Trình Nhất.
“Em trai, đến đây là dừng được rồi. Chị không thích con nít.”
Cậu ta nhỏ hơn tôi năm, sáu tuổi.
Nói xong, tôi không dám nhìn vào mắt Giang Trình Nhất, bưng ly cà phê trong tay uống một ngụm.
Cậu ta dựa vào ghế, khoanh tay, thốt ra một câu đầy u ám: “Chị thích anh trai em.”
“Khụ khụ khụ…”
Tôi bị lời cậu ta nói sặc đến ho khan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khong-dich-lai-so-troi/chuong-2.html.]
Mấy đứa nhóc ranh bây giờ đều sắc sảo như vậy sao!
“Nói bậy…”
“Chị, đừng vội phủ nhận. Trên đời có hai chuyện không lừa được người khác đâu nhé. Đó chính là Tình yêu và Đói khát.”
“Nếu không thì Khương Hân Vũ vừa mới tái hợp đã không cần vội khuyên anh trai giới thiệu em cho chị.”
Là thật sao? Rõ ràng đến thế cơ à?
Vậy sao Giang Tử Dã suốt bảy năm không hề phát hiện ra?
Tôi vẫn cứng miệng, không muốn thừa nhận: “Tuổi còn nhỏ mà làm gì ra vẻ tình thánh. Nghe được hai câu danh ngôn là dùng bừa.”
“Nếu không thích, sao chị vội vàng từ chối em như thế?”
“Nói rồi, chị không thích người nhỏ tuổi.”
Cậu ta đứng dậy khỏi ghế, bước đến gần tôi. Hai tay chống trên bàn, cúi người ghé sát.
“Em thật sự không nhỏ đâu. Chị vừa nói ‘thử xem’ còn gì. Chi bằng chọn ngày, không bằng nhằm ngày. Biết đâu chị sẽ thích đấy, yêu người nhỏ tuổi có rất nhiều ưu điểm.”
Tôi đưa tay đẩy cậu ta ra, mặt hơi nóng lên: “Lưu manh.”
Phí hoài một gương mặt ngoan ngoãn như thế.
“Em đã 22 tuổi, thật sự không nhỏ. Đã đủ tuổi kết hôn hợp pháp rồi. Chị đang nghĩ cái gì thế? Rốt cuộc ai mới là lưu manh?”
“Tôi không có hứng thú với cậu. Hẹn hò không nằm trong kế hoạch của tôi lúc này.”
“Được nha, hiếm lạ thật đấy.” Cậu ta có chút bực bội rồi bỏ đi.
Thằng nhóc ranh, nhìn ngoan mà tính tình cũng lớn ghê.
Tôi vốn nghĩ Giang Trình Nhất sẽ không quan tâm tôi nữa.
Ai ngờ cách một ngày, cậu ta đã nhắn tin WeChat trò chuyện với tôi, rủ tôi Chủ Nhật này đến biệt thự ngoại ô chơi.
“Biệt thự ngoại ô?”
“Khỉ thật, đầu óc chị ngày thường toàn nghĩ cái gì thế?”
Tôi: ???
Cậu ta lại bổ sung một câu: “Không chỉ có mỗi chúng ta đâu, có rất nhiều người khác. Anh tôi cũng đến.”
Tôi thấy có Giang Tử Dã đi, càng không muốn đi.
“Tăng ca, không rảnh.”
“Đừng lừa tôi. Tôi biết công ty chị Chủ Nhật chưa bao giờ tăng ca. Chị không phải sợ nhìn thấy anh tôi và Khương Hân Vũ thương tâm nên không dám tới sao.”
Cái thằng nhóc ranh này, đúng là con giun trong bụng tôi!
Tôi thực sự sợ nhìn thấy Giang Tử Dã và Khương Hân Vũ, sợ cái tâm tư bảy năm trời tôi cẩn thận che giấu bị bại lộ vào lúc lỗi thời này.
“Không có.”
“Không có thì đến đi, nếu không lát nữa anh tôi có thể sẽ tự mình gọi điện thoại kêu chị đấy.”
“Được.”
Coi như cậu lợi hại, thằng nhóc ranh.
Bọn họ tổ chức BBQ ở biệt thự ngoại ô.
Ngoài hai anh em họ, Khương Hân Vũ còn có mấy người bạn khác của Giang Tử Dã.
Tôi nhìn Khương Hân Vũ đưa một xiên mực đến tận miệng Giang Tử Dã, anh ta ngoan ngoãn ăn ngay.
Thực ra, Giang Tử Dã không thích ăn mực.
Ngày trước anh ta đến nhà tôi ăn cơm, luôn không động đũa vào nó, sau này tôi hỏi mới biết.
Món sở trường của mẹ anh ta là mực xào súp lơ, từ khi mẹ anh ta rời đi, anh ta không bao giờ ăn lại nữa.
Nhưng Khương Hân Vũ đưa qua, anh ta lại ăn.
--------------------------------------------------