Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không phải quan hệ bao nuôi

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hồi học cấp ba, mẹ tôi không cho tôi tiền, một xu cũng không.

Bà bảo, tôi giỏi giang cứng đầu đòi đi học như thế thì chắc cũng chẳng sợ không có tiền ăn cơm đâu nhỉ?

Nhưng tôi vẫn đi học, mang theo hai trăm tệ lén lút dành dụm được mà đi.

Hai trăm tệ đó tôi thắt lưng buộc bụng dùng được nửa tháng, sau khi hết tiền thì chỉ biết uống nước lọc, lúc ấy trong lớp còn chưa có cây nước nóng lạnh.

Nước tinh khiết lạnh ngắt rót đầy bụng, tiết trời mùa thu se lạnh, tôi cảm thấy dạ dày mình như đóng băng lại.

Mỗi khi cử động là nghe rõ tiếng nước lọc trong bụng kêu óc ách, tôi đã nhịn đói như thế suốt ba ngày. Ở cái tuổi mười bốn, nhịn đói ba ngày khiến tôi nhìn thấy ai cũng muốn c.ắ.n cho hai phát.

Cỏ ven đường tôi cũng phải bứt một ngọn nếm thử xem vị thế nào.

Sau đó, lúc tôi sắp lả đi vì đói, Trần Kính đang ngồi ăn cơm ngay cạnh tôi.

Tôi nhìn anh, anh nghiêng đầu chạm phải ánh mắt tôi. Tôi không nhúc nhích, cứ thế nhìn chằm chằm vào hộp cơm của anh.

Trần Kính bị tôi nhìn đến mức nổi da gà, khẽ hỏi tôi có muốn ăn cùng không.

Mắt tôi sáng rực lên trong nháy mắt: "Có thể ạ?"

Anh thở phào một hơi, gật đầu: "Ăn đi! Mẹ tôi chuẩn bị cho nhiều lắm, dù sao tôi cũng ăn không hết..."

Sau này Trần Kính kể lại với tôi rằng, ánh mắt của tôi lúc đó trông không giống như muốn ăn cơm, mà giống như muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy, dọa anh sợ đến mức cảm thấy phải đưa cơm cho tôi thì mới mong giữ được cái mạng nhỏ này.

Suốt một thời gian dài tôi đều làm thuê cho Trần Kính, trên lớp chép bài hộ anh, tan học thì lau bàn cho anh.

Thứ nhận lại không nhiều, một bữa cơm, hoặc hai bữa cơm.

Lần nào mang cơm anh cũng mang dư một phần cho tôi, một phần cơm đó tôi chia ra ăn sáng, trưa, tối mà vẫn không đủ no.

Thế là Trần Kính nhét cho tôi mấy món đồ ăn vặt anh mang theo: "Cái này là thịt bò khô, mẹ tôi mang về từ Tết, chắc là vẫn ăn được."

Tôi nhận lấy, nhai nhóp nhép, nhai không nổi, lại nhai nhóp nhép...

"Cái này là bánh trung thu từ rằm tháng tám."

Tôi cầm lấy, nhân ngũ nhân, cắc ca cắc cách, nhai nhóp nhép.

"Cái này là t.h.u.ố.c tiêu hóa mẹ tôi mua."

Tôi do dự một chút, rồi nhanh tay bóc ra, nhai nhóp nhép...

Đồ của Trần Kính toàn lén đưa cho tôi trong giờ học, tôi cũng lén lút ăn trong lúc nghe giảng, đến lúc tan học anh nhìn tôi, mắt trợn tròn: "Hai hộp lớn t.h.u.ố.c tiêu hóa mà cậu cũng ăn sạch luôn rồi hả?"

"Vâng..."

Vẻ mặt anh đầy vẻ tuyệt vọng: "Tiết Yên Yên, tôi sẽ không nuôi c.h.ế.t cậu đấy chứ?"

Anh có nuôi c.h.ế.t tôi hay không thì tôi không rõ, nhưng tôi thì sắp c.h.ế.t đói thật rồi.

Tôi sống sót được một thời gian dài là nhờ vào đồ ăn Trần Kính mang đến.

Cho đến kỳ nghỉ Quốc khánh, ban đầu tôi định về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com /khong-phai-quan-he-bao-nuoi/chuong-1.html.]

Kết quả vừa về đến nhà đã bị mẹ xách cổ lôi ra khỏi cửa, bà không cho tôi vào.

Mẹ tôi bảo, tôi đi học một ngày thì bà coi như không có đứa con gái này một ngày, con gái nhà người ta tầm tuổi này đều đi Quảng Đông làm thuê hết rồi, chỉ có tôi là lá ngọc cành vàng, tôi không chịu đi. Nếu tôi đã giỏi giang, không nghe lời như thế thì đừng dựa dẫm vào cái nhà này nữa, sau này tự nuôi thân đi, tốt nhất là đừng có vác mặt về nhà.

Tôi sụt sịt mũi, ôm cặp sách đứng lóng ngóng trước cửa, trong nhà bay ra mùi thịt gà hầm thơm phức, cửa chính vẫn đang mở toang.

Mẹ tôi bưng thịt gà ra, các em tôi lao vào giành giật.

Đứa em út cầm miếng thịt gà liếc nhìn tôi một cái, liền bị mẹ tát cho một cú: "Lo mà ăn đi, nhìn nó làm gì!"

Em út không dám cử động nữa, ngoan ngoãn ngồi đó, tôi cúi đầu, ánh đèn vàng vọt trong nhà kéo dài cái bóng của tôi ra tận ngoài sân, cái bóng trông mới thật rầu rĩ làm sao.

Sau đó mẹ đóng cửa lại, ánh sáng vụt tắt, tôi ôm cặp sách rời đi, đêm đó tôi ngủ lại ở nhà ga tàu hỏa.

Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy thì thấy Trần Kính, anh đang chuẩn bị cùng bố mẹ đi du lịch, vừa ngẩng đầu lên ở cửa soát vé thấy tôi thì giật nảy mình.

"Sao cậu lại ở đây?"

"Mẹ không cho tôi về nhà ở, chỗ nhà ga này ấm áp."

"Đệch, có phải mẹ ruột không thế?"

"Phải."

"..."

Ngày hôm đó Trần Kính không lên tàu, anh không biết đã nói gì với bố mẹ mình, bố mẹ anh lên tàu đi rồi, còn anh thì ở lại.

Tiễn người xong anh quay lại nhìn tôi, thở dài một tiếng: "Đi thôi, về nhà tôi."

Anh đi phía trước, tôi vội vàng đeo cặp sách chạy theo sau.

Trần Kính lớn hơn tôi hai tuổi, dáng người cao ráo, chân dài, anh bước một bước tôi phải chạy ba bước mới kịp.

Anh đi được hai bước thì quay lại, giật lấy cặp sách của tôi, tôi ngước lên nhìn anh, anh chạm phải ánh mắt tôi thì bật cười.

"Tiết Yên Yên, tôi đúng là cái số đen đủi, sao lại va phải cậu cơ chứ, bố mẹ vốn định đưa tôi đi biển chơi đấy! Kết quả giờ tôi lại đang đi đeo cặp hộ cậu đây này."

"Tôi xin lỗi."

"Thôi bỏ đi, cậu đói không?"

"Đói..."

"Được rồi, nhân lúc đại ca đây đang sẵn tiền, đưa cậu đi ăn hàng một bữa."

Tôi ở nhà Trần Kính suốt bảy ngày, nhà anh không giống nhà tôi, nhà tôi có bốn đứa trẻ, đứa lớn khóc, đứa nhỏ phá, bốn đứa chen chúc trong một căn phòng, lúc nào cũng lộn xộn bẩn thỉu.

Nhà anh chỉ có mình anh là con một, cả căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, đẹp đẽ vô cùng.

Khu chung cư có cây xanh, lên xuống có thang máy, trong nhà có phòng khách, ban công có hoa cỏ, nhược điểm duy nhất là không có gì để ăn.

Nửa đêm tôi đói đến tỉnh cả người, tìm khắp nơi không thấy một miếng ăn nào, ngay cả t.h.u.ố.c tiêu hóa cũng không có, sau đó tôi nhắm vào cây quýt nhỏ ngoài ban công.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không phải quan hệ bao nuôi
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...