1
Vào đêm rằm tháng Tám, sau khi cùng mẹ chồng ngắm trăng, ta nhận lấy chén yến huyết mà Liễu ma ma đưa ta, đi về phía thư phòng của Tiêu Thần
Tiểu tư gác cửa chặn ta lại:
"Phu nhân, tướng quân dặn dò, đêm nay có việc quan trọng, bất cứ ai cũng không được bước vào thư phòng nửa bước"
Cách một cánh cửa, trong thư phòng truyền ra từng trận tiếng cười nói vụn vặt, vui vẻ
Tiếng nam nhân khẽ rên, tiếng nữ nhân nũng nịu
Ánh mắt ta trầm xuống, gạt tiểu tư ra, đẩy cửa bước vào
Trong thư phòng, phu quân của ta đang đè một tiểu nương t.ử ăn mặc như nha hoàn lên bàn án
Việc ta đột ngột xông vào khiến tiểu nương t.ử kia như con nai nhỏ bị kinh sợ, rúc vào lòng phu quân của ta
Nhưng nàng ta lại có chút tò mò thò đầu ra, dùng đôi mắt nai con rụt rè đ.á.n.h giá ta
Tiêu Thần đặt bàn tay lớn lên chiếc cổ trắng nõn của nàng ta, nhẹ nhàng xoa nắn:
"Đừng sợ, nàng ta là chính thất của ta, sẽ không ăn thịt nàng đâu"
Tiểu nương t.ử tinh nghịch, ngồi trên bàn án dùng bàn chân trần cọ vào đùi Tiêu Thần, thẹn thùng nói:
"Nô tỳ ra mắt phu nhân"
Ta đặt chén yến huyết xuống, bình thản nói:
"Không ngờ trong phủ lại có một mỹ nhân xinh đẹp đến vậy từ lúc nào"
Tiêu Thần cúi người, một tay nắm lấy cổ chân tiểu nương t.ử, tự mình đeo tất giày cho nàng ta
Hắn đứng dậy gọi tiểu tư thân cận đến:
"Đưa Tiết tiểu nương ra khỏi phủ bằng cửa hông, đừng để người của lão phu nhân nhìn thấy"
Nói xong, lại nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Tiết tiểu nương:
"Ngoan, ngày mai ta sẽ đến gặp nàng"
Tiết tiểu nương cúi người chào ta: "Phu nhân, nô tỳ cáo lui"
Đúng là một cô nương ngoan ngoãn hiểu chuyện, trách không được Tiêu Thần lại mua nhà nuôi nàng ta ở bên ngoài
Những tiểu nương t.ử khác trước đây, chưa từng có đãi ngộ này
Ta phát hiện ra Tiêu Thần có người ở bên ngoài từ khi nào ư?
Đó là năm thứ hai chúng ta thành thân
Ngày hôm đó, hắn luyện binh ở thao trường, mãi đến hoàng hôn vẫn chưa về nhà
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kieu-sa-a-kieu/1.html.]
Khi đó ta và hắn cũng coi như là vợ chồng son, trong lòng vẫn lo lắng liệu hắn có được ăn một bữa cơm nóng sốt hay không
Thế là, ta tự tay nấu canh, làm bánh hồ, giấu vào trong lòng đi đến thao trường
Khoảnh khắc vén màn trướng lên, ta sững sờ tại chỗ
Tiêu Thần và một cô nương trẻ đang quấn lấy nhau trên chiếc giường đơn sơ trong doanh trướng
Lúc đó hắn còn chưa phóng túng như bây giờ
Hắn vội vàng đẩy cô gái kia ra, vừa mặc quần áo vừa giải thích với ta:
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Hoạ Hoạ, nàng nghe ta nói, ta chỉ là nhất thời khó kiềm chế tình cảm, dù sao ta cũng là một nam nhân bình thường Hoạ Hoạ đừng giận ta có được không?"
Khi đó ta vừa kinh ngạc vừa tức giận, ném chén canh và bánh hồ giấu trong lòng xuống chân hắn
"Tiêu Thần, chàng còn nhớ lời hứa với ta không?"
Tiêu Thần sa sầm mặt, hắn lạnh lùng nhìn ta rồi lạnh nhạt nói:
"Những nam nhân khác ai mà chẳng có ba vợ bốn nàng hầu, ta đã hứa với nàng cả đời không nạp thiếp, chẳng lẽ nàng ngay cả việc ta thỉnh thoảng gặp một nữ nhân bên ngoài cũng muốn làm loạn sao?"
"Lâm Hoạ, nàng như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ làm tổn thương tình cảm vợ chồng giữa chúng ta"
Thật nực cười, hắn vi phạm lời thề, lại quay ra trách móc ta làm tổn thương tình cảm vợ chồng
Từ sau đó, Tiêu Thần càng ngày càng quá đáng, bắt đầu thường xuyên lui ta chốn lầu xanh hoa nguyệt
Ta cũng từng khóc lóc ầm ĩ, lần làm loạn dữ dội nhất, ta rút bảo kiếm năm xưa tặng hắn ra, muốn cùng hắn đồng quy tận
Hắn chỉ đứng thẳng người trước kiếm của ta, vẻ mặt thờ ơ:
"Chỉ là vài thứ tiêu khiển thời gian thôi, nàng cần gì phải so đo với họ, người ta yêu chỉ có mình nàng"
Lúc đó ta đã biết, lòng người dễ đổi thay, nào có gì là thiên trường địa cửu
Hoàng hồn, Tiêu Thần đang định bưng chén yến huyết lên, bị ta dùng một tay ấn xuống
Tiêu Thần nhướn mày: "Sao, ghen sao?"
Ta bưng chén yến huyết lên, thưởng cho nha hoàn Bạch Đào phía sau
Thứ tốt như vậy, vào bụng ch.ó, chẳng phải là lãng phí sao
"Thủ đoạn ghê tởm của chàng bây giờ càng ngày càng bẩn thỉu, hôm nay là rằm tháng Tám, chàng lại dám đưa người nuôi bên ngoài vào phủ Người biết thì hiểu là chàng cố ý làm ta ghê tởm, người không biết lại tưởng chàng cố ý làm phủ tướng quân mất mặt"
Tiêu Thần đưa tay xoa xoa cằm, vẻ mặt như nếm được vị ngon
Hắn nói: "Tiết tiểu nương thân mềm yếu ớt, thật sự khó mà cưỡng lại"
"Không như nàng, đi theo ta chinh chiến nhiều năm, đâu còn giống một nữ nhân"
"Hoạ Hoạ, nàng cũng nên học chút kiều mị của người mới đi"
--------------------------------------------------