4
Thật ra, Tiêu Thần và Tiết tiểu nương là một cặp trời sinh
Hắn thích vẻ nhu nhược yếu ớt, ta thì quá mạnh mẽ
Lại nói về Tiết tiểu nương, nàng ta là con gái của bộ binh thượng thư, là danh môn khuê tú
Năm đó ta gặp nàng ta trong một buổi tiệc trà
Tiết tiểu nương ăn mặc yểu điệu, dáng vẻ yếu ớt, đúng kiểu một mỹ nhân cần được bảo vệ
Nàng ta đi cạnh ta, khẽ nói: "Phu nhân, người xem, cái cây đó thật là đẹp"
Ta nhìn theo hướng nàng ta chỉ, chỉ thấy một cái cây khô héo
Ta nói: "Tiết tiểu nương, đó là một cái cây đã c/he/t"
Nàng ta ngẩn ra, sau đó lại che miệng cười duyên, nói: "Phu nhân thật là biết đùa"
Ta không nói gì nữa, chỉ nghĩ nàng ta là một cô gái ngây thơ, không hiểu chuyện đời
Sau này, khi Tiêu Thần bắt đầu nuôi nàng ta, ta cũng không hề bất ngờ
Bởi vì ta biết, Tiêu Thần thích kiểu nữ nhân như nàng ta
Ta đã sớm biết hắn có ý đồ với ta, nhưng ta vẫn giả vờ không biết
Chuyện đó ta sẽ không bao giờ để Tiêu Thần biết được
Nếu không, hắn sẽ rất tức giận, ta biết rõ điều đó
Sáng sớm hôm sau, ta rời khỏi phủ tướng quân, chuẩn bị đến hiệu vải của mình
Bạch Đào lo lắng nói: "Phu nhân, người cứ thế này mà đi sao?"
Ta cười nói: "Sao lại không đi?"
"Tiêu Thần muốn nạp thiếp, ta cũng nên cho hắn một chút mặt mũi chứ"
Bạch Đào nói: "Nô tỳ cảm thấy tướng quân quá đáng, người không nên dễ dàng tha thứ cho hắn như vậy"
Ta nói: "Yên tâm đi, ta sẽ không dễ dàng tha thứ cho hắn đâu"
Sau khi ta đến hiệu vải, ta bắt đầu bận rộn
Hiệu vải của ta rất nổi tiếng ở kinh thành, đặc biệt là những loại vải được dệt bằng kỹ thuật mới, rất được các quý phu nhân yêu thích
Ta đang ngồi đọc sổ sách, bỗng nhiên nghe thấy tiếng cãi vã bên ngoài
Ta nhíu mày, đi ra xem xét
Chỉ thấy Tiết tiểu nương đang cãi nhau với một nữ nhân khác
Nữ nhân kia là một tú nương nổi tiếng ở kinh thành, tên là Lâm Nương
Lâm Nương tức giận nói: "Tiết tiểu nương, cô dựa vào cái gì mà dám cướp mối làm ăn của ta?"
Tiết tiểu nương giơ tay che miệng cười duyên, nói: "Lâm Nương, lời cô nói buồn cười quá, cái gì mà cướp mối làm ăn của cô, rõ ràng là ta có bản lĩnh, tự mình giành được thôi"
Lâm Nương giận dữ nói: "Cô! Cô đừng quá đáng!"
Ta khẽ hắng giọng một tiếng
Tiết tiểu nương và Lâm Nương đều nhìn về phía ta
Tiết tiểu nương thấy ta, ánh mắt nàng ta lóe lên vẻ vui mừng, sau đó lại giả vờ như không thấy ta
Lâm Nương thì lại cung kính hành lễ: "Lâm phu nhân"
Ta gật đầu: "Hai vị đang làm gì vậy?"
Lâm Nương lập tức kể lại mọi chuyện cho ta nghe
Hóa ra, Lâm Nương vốn đã nhận được một mối làm ăn lớn, nhưng Tiết tiểu nương lại dùng thủ đoạn tranh giành mất
Ta nhíu mày: "Tiết tiểu nương, việc này cô làm không đúng"
Tiết tiểu nương nghe ta nói, nàng ta lập tức lộ ra vẻ ủy khuất, nói: "Phu nhân, nô tỳ cũng không muốn, nhưng nô tỳ đang mang thai, phải kiếm tiền nuôi con"
Nàng ta nói xong, còn cố ý ôm lấy bụng
Ta cười lạnh trong lòng Ta nói: "Tiết tiểu nương, cô đang nói dối"
Tiết tiểu nương ngẩn ra, sau đó nàng ta lại nói: "Phu nhân, nô tỳ nói thật, nô tỳ thật sự rất cần tiền"
Ta nói: "Nếu cô thật sự cần tiền, vậy thì hãy tự mình làm ra tiền đi, đừng dùng những thủ đoạn hèn hạ như vậy"
Tiết tiểu nương bị ta nói trúng tim đen, sắc mặt nàng ta lập tức tái mét
Nàng ta hung dữ nhìn ta một cái, sau đó lại quay người bỏ đi
Lâm Nương thở dài một hơi, cung kính nói: "Đa tạ Lâm phu nhân đã giúp ta"
Ta nói: "Không có gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kieu-sa-a-kieu/4.html.]
Sau khi Tiết tiểu nương về phủ, ta liền viết một phong thư gửi cho Dương Bái Chi
Kể lại cho hắn nghe chuyện Tiêu Thần nạp thiếp
Ta còn cố ý nói thêm vào, nói Tiết tiểu nương là một tiểu cô nương xinh đẹp, lại rất có tài
Ta biết, Dương Bái Chi là một người rất thích ăn dấm
Quả nhiên, ngay trong đêm, Dương Bái Chi đã xuất hiện trong tẩm phòng của ta
Hắn vừa vào đã hung hăng hôn ta, hôn đến mức ta không thở nổi
Ta đẩy hắn ra, khẽ thở dốc: "Điện hạ, ngài làm gì vậy?"
Dương Bái Chi c.ắ.n vào cổ ta: "Kiều Kiều Nhi, nàng nói thật cho ta biết, có phải nàng đã thích Tiết tiểu nương rồi không?"
Ta ngẩn ra, sau đó lại cười khúc khích: "Điện hạ, ngài thật là trẻ con"
Dương Bái Chi tức giận nói: "Ta không phải là trẻ con! Nàng nói đi, có phải nàng thích Tiết tiểu nương rồi không?"
Ta thấy hắn tức giận, liền cố ý trêu chọc hắn: "Tiết tiểu nương xinh đẹp như vậy, lại còn m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của Tiêu Thần, ta đương nhiên là thích nàng ta rồi"
Vừa nghe ta nói xong, Dương Bái Chi lập tức nổi giận
Hắn đè ta xuống giường, sau đó tàn bạo giày vò ta
Ta bị hắn giày vò đến mức cả người mềm nhũn, khẽ rên rỉ: "Điện hạ, ngài nhẹ chút"
Dương Bái Chi vẫn không chịu dừng lại, hắn nói: "Ta sẽ cho nàng biết, ai mới là người mà nàng nên thích"
Sau một đêm hoan ái, ta mệt mỏi đến mức không muốn nhúc nhích
Dương Bái Chi ôm ta vào lòng, hắn hôn lên tóc ta, dịu dàng nói: "Kiều Kiều Nhi, nàng nói xem, làm thế nào để ta có thể đường đường chính chính cưới nàng về nhà?"
Ta lười biếng nói: "Điện hạ, ngài nói gì vậy, ngài thân là Thái t.ử, làm sao có thể cưới một nữ nhân đã từng thành thân như ta?"
Dương Bái Chi tức giận nói: "Ta không quan tâm, ta chỉ muốn cưới nàng"
Ta cười cười không nói gì, chỉ là trong lòng cảm thấy rất ấm áp
Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy, Dương Bái Chi đã rời đi
Ta ngồi dậy, cảm thấy cả người đau nhức
Bạch Đào thấy vậy, liền lo lắng nói: "Phu nhân, người không sao chứ?"
Ta cười nói: "Ta không sao"
Ta biết, Dương Bái Chi vì ta mà làm ra nhiều chuyện như vậy, ta không thể phụ lòng hắn được
Từ sau khi Tiết tiểu nương vào phủ, nàng ta bắt đầu tìm mọi cách để làm khó ta
Nàng ta thường xuyên sai nha hoàn của mình đến tẩm phòng của ta làm loạn, cố ý làm vỡ đồ đạc của ta
Ta không để ý đến nàng ta, chỉ lẳng lặng nhìn nàng ta tự biên tự diễn
Bởi vì ta biết, những chuyện này đều không quan trọng
Điều quan trọng là, ta phải tìm cách để thoát khỏi Tiêu Thần
Ta đang ngồi đọc sách, bỗng nhiên nghe thấy tiếng Tiết tiểu nương khóc lóc bên ngoài
Nàng ta khóc lóc om sòm, nói ta đã đ.á.n.h nàng ta
Ta nhíu mày, đi ra xem xét
Chỉ thấy Tiết tiểu nương đang nằm trên đất, ôm bụng khóc lóc
Tiêu Thần đứng bên cạnh, vẻ mặt tức giận
Hắn nhìn thấy ta, liền quát lớn: "Lâm Hoạ, nàng làm gì vậy? Nàng dám đ.á.n.h Tiết tiểu nương?"
Ta lạnh lùng nói: "Ta không có"
Tiết tiểu nương thấy vậy, nàng ta liền khóc lớn hơn, nói: "Tướng quân, người xem, nàng ta còn không thừa nhận, nàng ta thật là độc ác"
Tiêu Thần tức giận nhìn ta, hắn giơ tay lên, muốn tát ta
Ta đứng yên không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn hắn
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Tay hắn dừng lại giữa không trung, cuối cùng cũng không tát xuống
Hắn tức giận nói: "Lâm Hoạ, ta cảnh cáo nàng, nàng đừng quá đáng!"
Ta cười lạnh: "Ta quá đáng? Chàng mới là quá đáng!"
Nói xong, ta liền quay người bỏ đi
Tiêu Thần tức giận đến mức cả người run rẩy
Hắn ôm lấy Tiết tiểu nương, an ủi nàng ta
Ta không thèm để ý đến bọn họ, ta chỉ muốn nhanh ch.óng thoát khỏi Tiêu Thần
--------------------------------------------------