Gió đêm thổi vào, nước đường nấu trong nồi không ai quấy, dần dần có chút cứng lên.
Lòng người, cũng sẽ giống như vậy dần dần cứng rắn sao?
Ta ở trong gió đêm đầu xuân se lạnh ho khan kịch liệt.
A Ngô dường như muốn đưa tay ra đỡ nhưng cuối cùng vẫn không dám.
“Đêm đã khuya rồi, cô nương nên uống t.h.u.ố.c nghỉ ngơi đi.”
18
Đêm nay ta mơ thấy A Hoài.
Chàng ngồi dưới hiên cửa sổ, cúi xuống vẽ tranh.
Ta đến gần nhìn, thấy trong tay chàng đã bày một bức tranh đẹp, dáng vẻ lúc ta xem tranh là lúc ở quân doanh buộc tóc cao, khoác áo giáp, còn dưới ngòi b.út đang vẽ của chàng, ta ở trong Hầu phủ xiêm y bồng bềnh, giống như nữ t.ử bình thường, đang dựa lan can ngắm hoa.
Ta hỏi chàng: “Sao hôm nay hứng thú tốt như vậy?"
Dưới ngòi b.út chảy mây trôi, chàng mỉm cười nói: “Ngày mai khởi hành xuất chinh, lần này không đi cùng nàng, ta cầm hai bức họa này, nhớ nàng thì lấy ra xem.
Rõ ràng là lời nói hết sức bình thường, trong lòng ta lại không rõ lý do gì mà hoảng hốt.
Trong mộng ta cố chấp nắm tay chàng: “Thiếp cũng đi với chàng phải không?”
Chàng lắc đầu: “Ngay cả Thánh thượng cũng cố ý muốn nàng ở nhà nghỉ ngơi đợi ta cưới, ta cũng không dám kéo nàng ra chiến trường mệt nhọc.”
“Thiếp muốn cùng đi với chàng." Ta lại bướng bỉnh: “Trước kia đều là chúng ta cùng đi, chàng đi thỉnh chỉ với thánh thượng, được không?”
Chàng sờ sờ thái dương của ta, bật cười: “Sao đột nhiên lại bướng bỉnh như vậy? Nàng ở nhà hưởng thụ thanh phúc, ngoan ngoãn chờ ta.”
A Hoài cúi người, dịu dàng thì thầm bên tai ta: “Chờ ta trở về cưới nàng.”
... Ta vẫn luôn chờ chàng.
Chờ đến khi chàng quay lại cưới ta.
Nhưng vì sao chàng, một đi không trở lại?
Ta lại thấy chàng, với bộ giáp bạc và trường thương, đang đi phía trước.
Khi đại quân xuất phát, chàng quay đầu lại, xa xa vẫy vẫy tay với ta.
Ta đuổi theo.
“Đừng đi... Mang thiếp đi cùng với! A Hoài!”
Ta giật mình tỉnh giấc, n.g.ự.c đau nhức, miễn cưỡng chống người ngồi dậy, liền nôn ra một ngụm m..áu.
Mà ngoài cửa phòng, tiếng A Ngô gõ cửa hết sức vội vàng.
“Cô nương! Cô mau ra xem!”
19
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kieu-tang-ca/5.html.]
Vu phu nhân điên rồi.
Sáng nay lúc mở cửa, nàng đã ngã xuống trước cửa tiệm.
A Ngô giải thích: “Thuộc hạ điều tra qua, t.h.i t.h.ể Tấn vương phi bị vứt ở loạn tán cương (乱葬岗: mộ tập thể), Vu Thượng thư ép nàng đi dập đầu tạ tội với Tấn vương phi, sau đó liền ném nàng ở loạn táng cương. Nàng một mình ở ngoại ô lang thang nhiều ngày mới trở về, thần trí đã không rõ ràng lắm, có lẽ hôm nay đói bụng, còn nhớ rõ nơi này của chúng ta là cửa hàng bánh ngọt, nên mới tới.”
“Hắc... Tử...” Nàng cuộn mình ở góc tường phòng củi, đàu bù tóc rối, thì thầm: “Mặt... mặt đen, tím... thối quá..."
Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn
Sắc mặt đen tím, thân thể bốc mùi. Nàng chắc chắn đã nhìn thấy t.h.i t.h.ể Tấn vương phi sau khi bị đầu độc.
Đột nhiên túm lấy tóc mình: “Không phải ta làm hại! Không phải ta! Ta không muốn bồi mạng cho nàng! Hãy buông tha ta... Buông tha cho ta... Ta là thê t.ử của ngươi...”
Ta gọi: “A Ngô, lấy Tụ Nguyên Đan lại đây.”
“Cô nương, không thể! "A Ngô vội la lên: “ Chỉ còn một viên, nàng phải giữ lại...”
Ta ngắt lời hắn: “Cho nàng ăn vào, chờ nàng tỉnh táo, ăn no rửa mặt chải tóc gọn gàng, mang đến gặp ta.”
20
Tụ Nguyên Đan là bảo linh d.ư.ợ.c hiếm thấy trên đời, không chỉ nhất thời mất trí, cho dù đã bước một chân vào Diem Vương phủ, cũng có thể kéo người trở về.
Ta đã sử dụng nó một lần.
Gặp lại ta, Vu phu nhân ánh mắt đã thanh tỉnh.
Nàng thi lễ với ta: “Đa tạ chưởng quỹ đã cứu giúp.”
Ta chỉ hỏi nàng: “Nàng có hận hắn không?"
Dung nhan nàng tái nhợt, trong mắt lại cháy rực lửa.
“Hắn túm tóc ta, áp giải ta, bắt dập đầu với nữ nhân kia. Hắn nói là ta mật báo mới hại c..hết nàng, muốn ta đền mạng cho nàng, để cho ta ở loạn táng cương tự sinh tự diệt. Ở trong lòng hắn, hắn chưa bao giờ coi ta là thê t.ử, một khắc cũng không có.”
Nàng gằn từng chữ: “Ta muốn hắn c..hết.
21
Nàng và Vu Thượng thư nhiều năm làm phu thê, sớm chiều ở chung, biết rõ tất cả thói quen hàng ngày của hắn.
Ta bảo A Ngô dựa theo miêu tả của nàng, lẻn vào thư phòng của Vu phủ.
A Ngô mang về cho ta mấy phong thư.
Quả là Vu phu nhân nói không sai, tất cả đều giấu trong ngăn tủ, xem ra đã lâu không động vào.
Ta đem mấy phong thư mở ra đọc.
Người gửi đều là Tấn vương.
Hắn viết:
[Thiên Sách quân được lập, thánh thượng bị Kiều thị mê hoặc, binh quyền nắm trong tay, bổn vương thân là hoàng tộc, nên đoạt lấy, thiết lập hoàng quyên.
Vũ Anh Hầu lấy vụ án muối riêng cắt đứt đôi cánh của ta, lại khinh thường trách nhiệm giám sát quân trên chiến trường của bổn vương, hẳn là bởi vì thế lớn. Vũ Anh Hầu đã biết chúng ta kết bè kết phái, người này giống phụ thân hắn, là mối đe dọa lớn cho đại sự của chúng ta, nhất định phải diệt trừ.
--------------------------------------------------