Nam Vinh Phụng đã có quân tình (tình hình quân sự) trong trận chiến này, binh bộ cần bổ sung v.ũ k.h.í, thiếu lương thảo, tạm dừng viện quân, phải làm cho Kiều thị có đi không có về.]
Căn phòng yên tĩnh, đọc xong thư, ta ngồi đó đến tận bình minh, nhìn ánh nến trước mặt.
Ngọn nến cháy hết, nước mắt của nó nhỏ ở trong lòng ta, đốt cháy những lỗ thủng.
Những kẻ nội gian cấu kết với địch, tiết lộ quân tình, v.ũ k.h.í và vật lương thảo đều không tốt, họ bị bỏ lại một mình và bất lực khi chiến đấu ác liệt.
A Hoài, giây phút cuối cùng, chàng có thấy đau không?
Người ta nói phu thê đồng tâm, giờ khắc này ta cảm nhận được nỗi đau ăn sâu vào tận xương tuỷ, là cảm giác của chàng khi đó sao?
Trong cơn đau đớn đó, ta bước ra khỏi cửa, đưa tất cả thư cho Vu phu nhân.
Ngày đó, nàng lấy thân phận mệnh phụ triều đình, mang theo những lá thư này, gõ vang trống Đăng Văn treo ngoài cửa cung Xương Đô.
**(Trống Đăng Văn là biểu hiện sự nghiêm minh của công lý)**
22
Ta ngồi ở trước cửa hàng, lắng nghe tiếng trống ngày càng lớn.
Lúc chọn cửa hàng, ta chọn cửa hàng này trong số nhiều cửa hàng chỉ vì nó nằm trên con đường dài cách cửa cung gần nhất.
Ngồi ở chỗ này, ta có thể nhìn thấy cảnh tượng ở cửa cung.
Ta biết, một ngày nào đó, cái trống Đăng Văn kia sẽ vì Kiều gia mà kêu.
Tiếng trống vang lên ngắt quãng, giống như tiếng trống quân đ.á.n.h trên chiến trường.
Trước mắt ta hiện lên cảnh tượng thiên quân vạn mã chạy như bay.
Các tướng sĩ hy sinh trong trận chiến đó ở nơi đó.
Kiều Hoài đã ở đó.
Ta cũng nên ở đó.
23
Chứng cứ vô cùng xác thực, không thể nào cãi lại.
Thánh thượng tức giận, hạ lệnh điều tra rõ vụ án này, tất cả những người có liên quan tuyệt đối sẽ không nhân nhượng.
Vu Thượng thư bị hạ ngục.
Nhưng Tấn vương đã trốn thoát.
24
Ta phái tất cả t.ử sĩ thủ hạ ngoại trừ A Ngô ra ngoài.
"Sống phải thấy người, c..hết phải..." Ta dừng một lúc lâu: “Không, nhất định phải bắt sống hắn.”
Đêm nay ta uống t.h.u.ố.c xong, chìm nổi trong cơn ác mộng, mũi bỗng ngửi thấy mùi khét nồng nặc.
“Cô nương!”
A Ngô xông vào, dùng áo khoác ướt đẫm bọc lấy ta: “Gặp rắc rối rồi! Đi mau!”
Lửa cháy dữ dội, toàn bộ cửa hàng đều cháy sạch giống như linh đường mà ngày đó ta đổ dầu đốt.
A Ngô quỳ gối trước mặt ta thỉnh tội.
Đêm qua, cấp dưới báo tin có tung tích của Tấn vương, thuộc hạ thừa dịp ra khỏi thành lục soát. Là thuộc hạ sơ sẩy, trúng kế điệu hổ ly sơn, thuộc hạ đáng tội c..hết!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kieu-tang-ca/6.html.]
“Không trách ngươi.” Ta lắc đầu: “Hắn có thể điều tra ra ta, nhưng thật ra rết trăm chân c..hết mà không cứng.”
“Cô nương.” A Ngô nói: “Địch tối ta sáng, Xương Đô không thể ở lại lâu.”
Ta gật đầu.
25
Trước khi rời khỏi Xương Đô, ta trở về từ đường của Kiều thị một lần.
Lần này ta mời Chu bá bá cùng đi.
Lão nhân gia nhìn mấy cái tên quen thuộc trên linh vị trước mắt, c.ắ.n răng quay đầu đi chỗ khác.
Ta mang cho người ba nén nhang, người đến thăm bọn họ, bọn họ sẽ vui vẻ.
Chu bá bá nhận lấy hương, tế bái xong, đột nhiên quay đầu hỏi ta: "Cửa hàng xây dựng lại có cần ta phái người hỗ trợ hay không?"
Ta lắc đầu: “Đa tạ Chu bá bá, không mở cửa hàng nữa.”
Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn
Người sửng sốt, trong nháy mắt liền kịp phản ứng: “Con muốn đi sao?”
Ta "Vâng" một tiếng: “Đầu sỏ gây nên chuyện còn chạy trốn bên ngoài, con phải tiễn hắn một đoạn đường.”
“Quá nguy hiểm!”
Chu bá bá nhíu mày: “Triều đình đã phát lệnh truy nã, bốn biển đều đang bắt hắn, sớm muộn gì cũng sẽ bắt được hắn về quy án, con cần gì phải tự mình mạo hiểm?"
Ta hỏi ngược lại: “Nếu hắn chạy trốn tới Văn Khâu thì sao?”
Chu bá bá trầm mặc.
“Chu bá bá, hiện tại Nam Vinh Phụng chính là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của hắn, sự tình liên quan đến hai nước, triều đình làm việc rất bất tiện. Nhưng con có thể, cho dù phải dùng bất cứ cách nào, con muốn tự tay kết liễu hắn.”
Lão tướng trầm mặc thật lâu, cuối cùng thở dài: “Cho nên hôm nay co n dẫn ta tới nơi này, là muốn cáo biệt.”
“Tang Ca, con sẽ không trở lại, đúng không?”
“Vâng.” Ta cười nói: “Cho nên dẫn người tới nhận từ đường, sau này chuyện từ đường Kiều thị, con mạo mụi không biết xấu hổ nhờ Chu bá bá lo liệu.”
Người nhìn ta chằm chằm, nhìn thật lâu.
Cuối cùng vỗ vỗ đầu vai ta.
“Đi thôi.”
Cả nhà lão Hầu gia đều thương con nhất, họ nhất định cũng không muốn con vì bọn họ mà bị vây khốn, lãng phí cả đời.”
"Sau khi chuyện này kết thúc, đất trời rộng lớn, con có thể đi hưởng thụ, đừng quay lại nữa! Khi nào rảnh rỗi, nhớ viết thư cho ta!"
26
Cho dù đã đầu xuân, thời tiết phương Bắc vẫn lạnh lẽo như cũ.
Ta càng ngày càng sợ lạnh.
Càng đến gần phía bắc, áo khoác càng buộc c.h.ặ.t, lò sưởi càng không thể rời tay.
A Ngô lúc nào cũng trông chừng ta, ban đêm than lửa cũng không thể tắt.
Trước đây không phải như vậy.
Nếu A Hoài biết, không chừng chàng sẽ cười ta càng ngày càng yếu ớt.
Cứ cười đi.
Đã hơn nửa năm kể từ khi ta phụng đao hạ độc ở Nam Vinh, mặc dù chưa truyền ra tin tức t.ử vong, nhưng chắc chắn hắn sống cũng không tốt lắm.
--------------------------------------------------