Mấy cô bé ghen tị vì cô bé quen nhiều trai đẹp như vậy, còn mấy cậu bé thì tuyên bố lớn lên nhất định sẽ đẹp trai hơn bọn họ.
Về điều đó, Giang Ức Lưu không thèm để ý mà chỉ lườm một cái.
Ngày lễ tốt nghiệp, Giang Ức Lưu nói với tôi rằng Trương Tử Hàng đã chuyển trường.
Vì ba mẹ cậu bé ly hôn, cậu bé đã chọn ba.
Cậu bé nói, đi theo ba thì ngoài mẹ kế ra đều là người thân. Còn đi theo mẹ thì ngoài mẹ ra đều là người ngoài.
Kết quả là, sau khi cậu bé được phán quyết ở với ba, ba cậu ta lập tức đưa cậu bé về quê sống với ông bà nội.
Tôi im lặng.
Suy nghĩ của trẻ con thường đơn giản như vậy, nhưng một số lựa chọn một khi đã đưa ra thì không có t.h.u.ố.c hối hận.
Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình, chỉ là có những lựa chọn phải dùng cả đời để gánh chịu.
“Hôm Trương Tử Hàng chuyển trường, mẹ của cậu ấy đã khóc rất thảm, tại sao mẹ cậu ấy lại không cần cậu ấy ạ?”
Giang Ức Lưu không thể hiểu nổi, trên đời này lại có người mẹ không cần con.
Nhưng trên thực tế, đôi khi phụ nữ vốn dĩ không có tư cách để lựa chọn.
“Vì mẹ Trương Tử Hàng không có tiền nuôi cậu ấy, đó là điều không còn cách nào khác.”
“Nhưng mẹ cần con mà.”
Giang Ức Lưu chớp chớp đôi mắt long lanh linh động, dưới ánh nhìn thuần khiết đó, sự thật trở nên khó nói.
Bởi vì con là con gái mà.
“Vì lúc đó con chưa đầy hai tuổi, trước hai tuổi thì con sẽ được giao cho mẹ vô điều kiện, hơn nữa mẹ có thể kiếm tiền, đủ sức nuôi con.”
Điều này phải cảm ơn nguyên chủ, cô ấy đã sớm nhận ra sự không đáng tin cậy của người chồng qua những trải nghiệm đau đớn. Vừa ra tháng, cô ấy đã mang Giang Ức Lưu đi giao đồ ăn kiếm tiền, cho đến khi được ông chủ một doanh nghiệp thuê làm việc khi đang giao hàng, kết thúc nửa đời vất vả lang bạt trước đó.
Cô ấy thực sự rất vĩ đại. Đồng thời cũng rất đáng ghét, bởi vì sự méo mó trong nội tâm mà cô ấy đã hủy hoại cả đời Giang Ức Lưu, khó mà đ.á.n.h giá được.
“Thôi nào, tháng 9 là trường tiểu học khai giảng rồi, con sắp là một đứa trẻ lớn đi học tiểu học rồi đấy, con phải ghi nhớ những đạo lý mẹ dạy đấy, biết chưa?”
Giang Ức Lưu nhếch má lúm đồng tiền nhỏ xinh: “Con biết rồi ạ.”
Chỉ mong tôi có thể thành công uốn nắn con bé, để con bé trở thành nữ chính của chính cuộc đời mình, đừng đi làm phản diện trong câu chuyện của người khác nữa.
Ban đầu Giang Ức Lưu dự định đi học trường công lập ở cổng tiểu khu, nhưng ngôi trường đó có phong cách học không tốt lắm.
Để tránh cho con bé học đòi theo cái xấu, tôi đã đổi cho con bé sang một trường tiểu học danh tiếng trong khu vực.
Ngày đầu tiên đi học, Giang Ức Lưu đã bị cảnh đẹp trong trường thu hút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ky-uc-luu-ha/chuong-3.html.]
Nhưng khi bước vào lớp, con bé bỗng nhiên kêu lên một tiếng kinh hãi: “Mẹ ơi, là dì xấu!”
Con bé chỉ vào cô giáo trên bục giảng, gương mặt tràn ngập vẻ sợ hãi.
Cô giáo thấy con bé thì không hề ngạc nhiên chút nào, ngược lại còn rất tự nhiên đi về phía tôi, đưa tay ra.
“Quý Hạ, lâu rồi không gặp, tôi là giáo viên chủ nhiệm lớp ba, không ngờ một mình cô cũng có thể cho Ức Lưu học trường danh tiếng.”
Cô ta nhấn mạnh vào từ “một mình”.
Rõ ràng, người này chính là kẻ thứ ba đã phá hoại gia đình nguyên chủ, Chu Viện.
Tôi mỉm cười: “Tôi cũng không ngờ, loại người như cô lại có thể làm giáo viên chủ nhiệm ở trường danh tiếng.”
Biểu cảm của Chu Viện cứng đờ trong giây lát, rồi cô ta lặng lẽ bỏ đi.
Tôi tưởng cô ta biết lý đuối sẽ dừng lại ở đó, nhưng không ngờ chiêu lớn vẫn còn ở phía sau.
Anan
Đợi học sinh đã tập trung đầy đủ, Chu Viện đứng trên bục giảng, bắt đầu giới thiệu tình hình của trường.
“Từ hôm nay trở đi, tất cả các em đều là một thành viên của lớp một, lớp ba, có quyền biết tình hình lớp chúng ta. Đa số các em trong lớp đều là con cái của các gia đình bình thường, nhưng có một trường hợp ngoại lệ.”
Cô ta vươn tay, chỉ về phía chúng tôi.
“Em Giang Ức Lưu, là học sinh duy nhất trong lớp chúng ta đến từ gia đình đơn thân, các em phải chăm sóc em ấy thật tốt, không được bắt nạt em ấy.”
Vừa dứt lời, ngay lập tức tất cả ánh mắt của bọn trẻ đều đồng loạt đổ dồn về phía chúng tôi, như những hạt mưa đá trong gió lạnh, khiến người ta đau thấu xương.
Giang Ức Lưu lập tức cúi đầu xuống, tủi thân đến mức sắp khóc.
Tất cả đều là người trưởng thành rồi, cô nhắm vào tôi thì được, nhưng động đến con gái tôi?
Vậy thì đừng trách tôi không khách sáo. Sự gây khó dễ của Chu Viện vẫn tiếp diễn: “Xin các vị phụ huynh hãy cho một tràng pháo tay nồng nhiệt, mời mẹ Giang Ức Lưu lên sân khấu, kể về những khó khăn mà một người mẹ đơn thân đã trải qua để đưa con vào trường danh tiếng.”
Giang Ức Lưu giật giật tay áo tôi, không ngừng lắc đầu, vài giọt nước mắt rơi xuống.
“Mẹ đừng đi, chúng ta đổi trường khác đi, trường ở cổng nhà mình cũng tốt mà.”
Tôi ôm con bé: “Không sao đâu, Ức Lưu đừng sợ, con quên rồi sao, mẹ là nữ cường nhân sau ly hôn mà.”
Con gái tôi không thể làm ác nữ, vậy thì vai ác nữ này cứ để tôi làm.
Tôi đứng dậy, bước lên bục giảng dưới ánh mắt của mọi người.
Khóe miệng Chu Viện nhếch lên nụ cười giả tạo, muốn xem tôi làm trò cười.
Trò cười ư, cẩn thận tôi biến cô thành trò cười đấy.
--------------------------------------------------