“Cú đá này, là thay tôi đá.”
Giang Ân lập tức khuỵu xuống đất, mặt tái mét: “Cô không phải là Quý Hạ sao?”
Tôi mượn lời thoại trong phim ăn khách: “Quý Hạ của ngày xưa đã c.h.ế.t rồi, bây giờ người đang sống là tôi, đ.á.n.h anh mấy cái thì đã sao?”
“Quý Hạ, cô sẽ phải hối hận!”
Giang Ân không chiếm được lợi lộc gì từ tôi, nghiến răng khó khăn đứng dậy, lúng túng chạy trốn giữa sự bao vây của những người hiếu kỳ.
Tôi quay đầu lại, mới phát hiện xung quanh toàn là những người cầm điện thoại quay phim tôi.
“Mẹ ơi!” Vào thời khắc mấu chốt, Giang Ức Lưu chui ra từ đám đông, lao thẳng vào lòng tôi.
Tôi lập tức ôm con bé vào lòng, dùng thân mình che mặt con bé lại, chắc là đã bị quay lại rồi.
Dù màn kịch này đã kết thúc, nhưng ảnh hưởng của nó vẫn tiếp diễn.
Tôi ôm con gái, cúi người thật sâu với những người xung quanh.
“Xin làm phiền các vị phụ huynh đừng phát tán video, nếu nhất định phải đăng thì xin mọi người hãy che mặt con gái tôi lại giúp tôi, con bé vẫn còn là một đứa trẻ.”
Nói xong, tôi thấy có người đã hạ điện thoại xuống.
Tôi cảm ơn họ, sau đó đưa Giang Ức Lưu rời khỏi đám đông.
Cô bé vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, ngẩng đầu lên hỏi tôi vẻ ngây thơ: “Mẹ ơi, con vừa thấy ba, ba đến tìm mẹ để làm lành ạ?”
Tôi cười cười: “Làm sao có thể, dù có là vậy thì mẹ cũng sẽ không đồng ý.”
“Tại sao ạ?”
Anan
Tôi nửa quỳ xuống nhìn thẳng vào mắt con bé, nói một cách chân thành: “Bởi vì ngoại tình cũng giống như bạo lực gia đình, chỉ có 0 lần hoặc vô số lần, con gái phải đối xử tốt với chính mình, đừng lúc nào cũng khắt khe với bản thân mà khoan dung với đàn ông, con đâu phải Bồ Tát mà đi phổ độ chúng sinh.”
Giang Ức Lưu ngẩng cái đầu nhỏ lên: “Mẹ cứ yên tâm, con đối với họ rất nghiêm khắc, con không thèm để mắt đến mấy tên vô dụng ba hoa chích chòe đó.”
Tôi cười khẩy: “Làm tốt lắm, cứ tiếp tục giữ vững nhé.”
Tốt nhất là ngay cả nam chính cũng không thèm để mắt, vậy thì tôi có thể hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Xung đột giữa tôi và Giang Ân không gây sóng gió trên mạng, nhưng ở trường học thì vẫn có sức ảnh hưởng rất lớn.
Chu Viện hoàn toàn bị loại khỏi ngành giáo d.ụ.c tiểu học, không trường học nào dám nhận cô ta. Còn về Giang Ân, một người đàn ông ngay cả ăn bám cũng không thể thì càng không đáng để tôi quan tâm.
Giang Ức Lưu trở thành một nhân vật nhỏ nổi tiếng, toàn bộ quãng đời học sinh của con bé đều khá thuận lợi.
Và dưới sự giáo d.ụ.c của tôi, trước khi vào đại học con bé chưa từng thích ai, một lòng chuyên tâm vào việc học, như ý nguyện thi đỗ vào trường đại học danh tiếng.
Cho đến khi nhập học năm nhất đại học, cuối cùng nam chính của cuốn sách này cũng xuất hiện.
Vừa xuất hiện đã có xe thể thao cùng người đẹp, trông cực kỳ phong độ.
Nam chính tên Hạc Trần Diễn, là một cậu chủ con nhà giàu, sau này sẽ thừa kế tài sản của ba mình và trở thành tổng giám đốc đời tiếp theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ky-uc-luu-ha/chuong-5.html.]
Sự xuất hiện của anh ta thu hút ánh mắt của mọi người bao gồm cả nam lẫn nữ.
Hiệu ứng nam chính quyến rũ như vậy đấy, còn cô gái ở trên xe của anh ta chính nữ chính trong cuốn sách này, Giản Vân.
Hai người họ là thanh mai trúc mã, nhưng trong lần xuất hiện này, anh ta đã chiếm được trái tim thiếu nữ của Giang Ức Lưu, trêu ghẹo con bé cả một đời.
Không thể không nói, ai mà chẳng rung động với cậu chủ con nhà giàu bước xuống từ xe thể thao, chiều cao lại 1m90, còn có cơ bụng tám múi nữa chứ.
Nếu như tôi mà quay về lúc hai mươi tuổi thì cũng muốn tán tỉnh chàng trai này.
Giang Ức Lưu nhìn thẳng tắp.
"Giỏi thật đấy." Cô bé lẩm bẩm, vẻ mặt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Tiêu rồi, bé con bị "cưa đổ" rồi.
Mẹ vội vàng nhắc nhở con: "Chỉ lái xe thể thao thôi mà đã giỏi rồi sao? Mẹ dạy con thế nào hả?"
"Nhưng mà người ta học giỏi lắm đó, được bảo lãnh vào, đứng nhất toàn khối luôn."
C.h.ế.t tiệt! Tại sao lúc nào cũng phải cho nam chính một cái thiết lập 'đỉnh của chóp' như vậy chứ? Màn xuất hiện ngầu lòi thế chẳng phải là để mấy cô gái đuổi theo sao?
Kết quả là con gái tôi theo đuổi anh ta thì lại không vui. Ha ha, đàn ông mà.
Đúng lúc tôi đang nghĩ cách ngăn cản con bé yêu nam chính thì anh ta lại tự động đi về phía Giang Ức Lưu.
Giang Ức Lưu cũng tủm tỉm cười đón lấy, hệt như chào đón người chồng yêu quý của mình.
Nhưng khi con bé ôm lấy người kia, tôi hóa đá.
"Vân Vân, tớ đến tìm cậu đây."
"Lưu Lưu, cậu giỏi thật đấy."
Vân Vân?
Lưu Lưu?
Thì ra học bá mà con gái tôi nói là Giản Vân ư.
Hai cô gái ôm lấy nhau, tạo thành một khung cảnh tươi đẹp.
Giản Vân và Giang Ức Lưu là bạn học cùng trường cấp ba, nhưng trong nguyên tác thì hai người họ không hề có mối liên hệ nào.
Hiện tại, vì Giang Ức Lưu không 'mê trai' mà chăm lo học hành, hai cô gái này liên tục đứng nhất nhì toàn khối, cuối cùng Giản Vân nhỉnh hơn một chút nên giành được suất bảo lãnh vào trường.
Đúng rồi, đúng vậy, phải thế chứ.
Con gái phải nắm tay nhau, cùng hướng tới cuộc sống tốt đẹp, đàn ông chỉ làm chậm tốc độ xuất sắc của các cô bé mà thôi.
Giang Ức Lưu hỏi: "Cuối cùng cậu cũng tỏ tình với Hạc Trần Diễn rồi à?"
--------------------------------------------------