Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lạc Đường

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tháp Lạt Ma trên đỉnh núi của đảo Quỳnh Hoa không khác gì

nhiều so với ba trăm năm sau, dưới ánh nắng mặt trời vào đông rất chói mắt. Tôi

đứng trên đài cao, nhìn đám người mờ ảo trên bề mặt Thái Dịch Trì đóng băng rộng lớn. Trên mặt băng, hơn

một nghìn binh sĩ bát kỳ đang thi đấu, có lều ném bóng, có diễn tập bắn cung trên băng, còn giả thành

động tác của 'đại hạt tử', 'kim kê độc lập', 'Na tra nháo hải', 'song phi yến', 'thiên cân trụy'...----tôi thấy giống như biểu diễn trượt băng nghệ thuật. Người

Mãn Châu quyền quý, hoàng thân quốc thích ngồi đầy trên khán đái được lập nên ở bên hồ. Xa xa vẫn

còn thấp thoáng thấy được trang sức màu vàng của hoàng đế ngồi vào bàn.p>

Tôi bị Bát phúc tấn bằng một câu "mang muội xem băng" không cho cự tuyệt lừa gạt đưa đến đây, thưởng thức biểu diễn đồ sộ trên băng, không thể nói là không hưởng thụ. Nhưng tôi vẫn muốn cùng Lý Hạo đến đầm nước

băng đẩy xe hơn, bởi vui chơi quan trọng nhất vẫn là thoải mái.

"Bốp bốp bốp" Hồng Nguyệt Nhi bên

cạnh ra sức vỗ tay, khuôn mặt không biết bởi vì hưng phấn hay rét lạnh mà đỏ rực lên. Cô nàng cũng giống tôi, bị nhân tiện đưa theo làm người đứng xem, nhưng xem

ra cô nàng dễ thích ứng hơn tôi.

"Lý Hadm."

Lão Bát mang theo tùy tùng và các huynh đệ đi tới, tôi vội vã đứng dậy hành lễ.

Anh ta cười nói: "Đã lâu không gặp. Dường như đã đổi

tính rồi nhỉ."

Tôi dè dặt cười, cúi đầu.

"Nàng đang giả vờ giả vịt đấy." Bỗng nhiên lão Thập

thốt lên một câu.

Tôi ngẩng đầu nhìn lão Thập, ánh mắt cậu ta rạng rỡ, cảnh

giác nhìn chằm chằm tôi. Tiểu tử này cũng thật là! Giống như tôi là người ngang

tàng bạo ngược, bất cứ lúc nào cũng có thể nhào đến cắn cậu ta không bằng. Tôi

chỉ nhìn cậu ta cười cười, lại gật đầu chào lão Cửu bên cạnh.

Nhìn sang bên trái nữa, Thập Tứ đứng im lặng. Chỉ có cậu ta,

trong mắt không hề có ý cười.

Tôi mỉm cười với cậu ta, muốn hỏi tình hình con của cậu ta,

nhưng cậu ta lại dời tầm mắt đi hướng khác.

Lão Bát hỏi: "Sao không đến chỗ ta chơi?"

"Bát gia ngài bộn bề nhiều việc, không tiện quấy rầy."

Bài học lần trước còn chưa đủ sao? Tôi còn dám đi mới là lạ.

Anh ta cười nói: "Cô đừng nói như vậy, ta rất chua

xót." Sau đó anh ta lại đè thấp âm thanh nói: "Đã là 'đồng phạm', còn

trốn tránh được sao?"

Anh ta còn dám nói! Tôi tức giận lườm anh ta, anh ta lại làm

như không có việc gì cười: "Tiết mục hôm nay thế nào? Ở Thịnh Kinh có xem

bao giờ chưa?"

Lão Cửu, lão Thập và Thập Tứ dường như đang nói chuyện gì

đó, cũng không nghe thấy chúng tôi nói cái gì. Tôi thở ra một hơi, cười nói với

anh ta: "Tôi có gì mà trốn chứ?" Sau đó xoay người hướng về phía hồ

băng: "Trước kia đã xem rồi, sao có thể so bì với khí thế hoàng gia được."

Anh ta khẽ thở dài: "Khí thế thì thế nào..." Có lẽ

vì cho rằng tôi không nghe thấy, anh ta lập tức thay đổi loại giọng điệu nhẹ

nhàng, chỉ vài bóng người phía nam nói: "Đệ đệ cô ở bên kia."

"Lý Hạo?" Tôi ngạc nhiên nói, "Nó ở bên đó

làm gì?" Nếu như Lý Hạo tới, nhất định là Thập Tứ kéo nó tới, vậy tại sao

lại không đi cùng với bọn họ.

"Ban nãy gặp Dung Huệ, con bé làm ầm ĩ muốn chơi đùa

cùng đệ đệ cô." Anh ta đáp.

Tôi dõi mắt nhìn lại, vẫn không thể phân biệt được mấy bóng

người màu đen đó. Lúc này lại nghe được giọng nói của lão Thập được cho là đã

ép đến mức thấp nhất: "Thập Tứ, diễm phúc của đệ cũng không ít nha! Nha đầu

bên cạnh nàng cũng không tệ, sau này cưới nàng vào cửa, hai chủ tử nô tài này

cũng đủ cho đệ hưởng thụ rồi!" Vừa nói vừa bỡn cợt ngắm Hồng Nguyệt Nhi.

"Thập Ca!" Thập Tứ vội la lên, lại có chút lúng

túng và hoảng hốt nhìn tôi.

Hồng Nguyệt nhi nắm lấy tay áo tôi hơi run rẩy, không biết

là tức giận hay e lệ.

Lão Thập ơi! Lời nói của ngài quá thực tế, quá trắng trợn rồi!

Tôi thầm than, an ủi vỗ vỗ tay Hồng Nguyệt Nhi.

"Chuyện gì vậy?" Giọng nói Bát phúc tấn dịu dàng lại

cởi mở đúng lúc chen vào.

Lão Bát cười nói với phu nhân: "Nàng vừa đi đâu vậy?

Còn chưa hết cảm đã chạy lung tung rồi."

Bát phúc tấn cũng cười: "Thiếp đi thỉnh an các tẩu tử.

Không người ta lại nói mình chẳng biết cấp bậc lễ nghĩa."

Lão Bát cười lắc đầu. Bát phúc tấn còn nói: "Vậy mà

không thấy Tứ tẩu, nghe nói không được khỏe. Trắc phúc tấn Lý Thị cũng không tới,

hơn hai tháng nữa tỷ ấy cũng sinh rồi, mang một bụng to đi cũng khó khăn."

Cô ấy xoay về phía tôi bĩu môi nói: "À, chính là người ngồi gần chỗ với Lý

Hàm lần trước đấy."

"Ta nhớ rồi." Lão Bát nói.

Cuộc biểu diễn lúc này cũng kết thúc. Những binh sĩ đều tuần

tự rời khỏi mặt hồ.

"A, bọn họ đi rồi. Chúng ta vào chơi thôi." Bát

phúc tấn hô lên, lôi léo trượng phu đi. Trước khi đi hỏi tôi: "Lý Hàm, muội

không đi sao?"

Tôi khoát tay: "Không, muội không đi đâu, sợ ngã lắm. Tỷ

không cần phải để ý đến muội."

Bọn họ đi rồi, mấy người khác đương nhiên cũng rời đi. Tôi

kêu lên: "Thập Tứ gia, xin đợi một chút."

Thập Tứ không ngờ tôi sẽ gọi cậu ta lại, đứng ngây ngốc bất

động. Lão Cửu lão Thập cười đẩy hắn một cái, sau đó đuổi theo đám người của lão

Bát. Hồng Nguyệt Nhi cũng lui xa ra, tôi cũng để tùy cô nàng.

Rất lâu sau rốt cuộc cậu ta cũng nói: "Nàng thật sự sẽ

không đi trượt băng sao? Ta thấy Lý Hạo chơi rất vui."

Tôi cười lắc đầu: "Không đâu." Phàm những trò thể

thao, không mấy thứ có thể làm khó được tôi. Trước kia bởi vì thấy tư thế trượt

băng nghệ thuật tuyệt đẹp, lại rất vui nên tập một chút. Mùa đông ở Thịnh Kinh

dài hơn trong kinh, băng tuyết cũng dày hơn, tôi với Lý Hạo vẫn thường chơi đủ

trò. Nhưng ở đây, tôi thật sự không có hứng thú biểu diễn trước mặt bọn họ.

Tay vịn lan can đã tê rần, tôi liền há miệng thổi khí xoa

tay vài cái.

Thập Tứ nhíu mày nhìn tay tôi nói: "Cả bao tay cũng

không cần sao? Tay nàng đông cứng rồi kìa!"

"Tôi đâu có yếu đuối như vậy." Tôi cười nói,

"Nói về tiểu a ca của ngài một chút đi! Có được con trai cũng không mời

tôi uống rượu!"

Cậu ta nghe xong cũng không nói gì, chỉ nhìn vài bóng người

thư thớt đang chuyển động trên mặt băng.

Tôi lấy ra cái khóa trường thọ cho cậu ta: "Tặng cho

con trai ngài. Chúc bé thông minh khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi."

Cậu ta nhận lấy, sau đó vẫn đứng ngẩn người. Tôi nói:

"Chuyện này cho qua, nhưng rượu mừng sang năm cũng không thể không mời

nha."

Thân hình cậu ta cứng đờ, cắn răng nói: "Nàng thật sự

muốn uống ly rượu mừng này?"

Tôi định nói tiếp, đã thấy trên mặt băng phía xa xa dường

như có điều gì khác thường, mấy bóng người lùn đi một chút, toàn bộ đều bất động.

Dường như có một bóng dáng màu vàng đứng ở đó.

Vẻ mặt Thập Tứ trịnh trọng, nói: "Nàng đợi ở đây, ta đi

nhìn xem."

Cậu ta vội vàng rời đi, tôi liền ngồi xuống uống trà nóng

yên lặng chờ đợi. Xem tình hình này cũng không giống như xảy ra đại sự gì, nếu

không xung quanh cũng sẽ không yên lặng như thế. Ước chừng nửa giờ sau, đám người

lão Bát vẻ mặt quỷ dị quay trở lại, duy chỉ không thấy Thập Tứ nữa.

"Thập Tứ đâu?" Tôi hỏi lão Bát.

"Bị hoàng a mã triệu đến Duyệt Tâm điện rồi." Anh

ta bình thản đáp.

Tôi ngửi ra mùi vì bất thường trong lời nói của anh ta:

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Vẫn là lão Thập đoạt lời trước: "Hoàng a mã chỉ hôn cho

Dung Huệ rồi."

"Thật sao? Đối phương là ai?" Một cô nhóc tám tuổi,

chờ đến lúc cô xuất giá còn ít nhất năm sáu năm nữa, hiện tại đã chỉ hôn thì thật

là quá sớm. Nhưng chỉ vì điều này thì bọn họ cũng không đến mức như vậy chứ!p>

Vẻ mặt lão Bát quái dị nói: "Là đệ đệ cô, Lý Hạo."

Tôi nháy cũng không nháy mắt nhìn chòng chọc anh ta cả buổi,

cuối cùng cũng có phản ứng: "Tin này là thật sao? Tôi không nghe lầm chứ?"

Lão Thập nói: "Ý chỉ một lát nữa sẽ đến nhà cô, còn có

thể giả sao?"

Nhanh vậy sao? Năng suất thật cao nha! Nhưng ai có thể nói

cho tôi biết chuyện kỳ lạ này rốt cuộc là xảy ra thế nào không?

Bát phúc tấn cười nói với tôi: "Ha ha, lần này thành

thân thích rồi."

Lão Thập cười cổ quái: "Bát tẩu, nàng sớm muộn gì cũng

là người nhà chúng ta, lần này thì tốt rồi, thân càng thêm thân." Nghe

xong lời này, lão Cửu cười trộm, lão Bát và vợ nhìn nhau, cũng cười lên.

Tôi không để tâm đến lời của lão Thập, chỉ nghĩ đến tổ hợp

kì dị của Lý Hạo và Dung Huệ. Một người mười lăm một người tám tuổi, tiểu hài tử

sắm vai vào cùng một nhà. Nhưng mà năm sáu năm sau có lẽ cũng thế, lúc Lý Hạo

tròn hai mươi tuổi sẽ thành thân, đối với nó cũng có chỗ tốt. Không cần phải lo

lắng gia thế bối cảnh của Dung nha đầu, tôi cũng coi như là hài lòng với đứa em

dâu này.

"A, tứ ca." Chợt nghe lão Cửu kêu lên.

Tôi mới từ trong thế giới của bản thân trở lại hiện thực, ngẩng

đầu nhìn thấy anh ta liền mỉm cười. Dù sao cũng đã có quan hệ mơ hồ với nhà bọn

họ, nhiều hơn cũng không sao cả.

Vẻ mặt của anh ta vẫn yên tĩnh, ánh mắt dịu dàng hơn nhiều.

Đám huynh đệ bọn họ kêu hô ca ca đệ đệ một hồi, rốt cuộc

cũng chào hỏi xong xuôi. Lão Tứ hỏi: "Các đệ vừa nói gì mà hứng thú vậy?"

Lão Bát cười nói: "Không có gì. Chỉ là hôn sự của Dung

nha đầu thôi."

Lão Thập nói: "Tứ ca huynh cũng thấy rồi, Dung nha đầu

kia đâu có biết xấu hổ là gì! Hoàng a mã chỉ nói đùa với nó vài câu, nó lại chỉ

vào người ta nói, trưởng thành sẽ gả cho hắn! Chậc chậc, rõ là..." Cậu ta

lại chỉ chỉ tôi nói: "Tiểu tử gặp phải nó, chính là đệ đệ nàng."

Lão Tứ lại nhìn về phía tôi, trong mắt tràn đầy ý cười,

trong nháy mắt tôi liếc mắt ra hiệu với anh ta, cũng không quản anh ta có hiểu

hay không, liền cúi đầu. Anh ta nói: "Dung Huệ thẳng thắn đáng yêu, hoàng

a mã thích con bé ở điểm ấy."

"Thẳng thắn như nó vậy, không phải không biết xấu hổ

thì là cái gì!"

"Thập đệ..." Lão Bát vừa bực vừa buồn cười.

Tôi thật sự nhịn không được, cũng cười nói: "Đúng, muốn

thẳng cũng phải giống như Thập gia ngài mới gọi là thỏa đáng."

"Đúng vậy, đúng vậy." Lão Thập vừa lòng cười với

tôi. Lời của tôi xác thực là không phải chậm chọc cậu ta, cũng cười với cậu ta.

Nhưng những người khác thì không cho là như vậy, đều đang

nhìn cậu ta như nhìn trò cười. Ài, con người luôn luôn suy nghĩ lời nói đến mức

cao thâm.

Tôi thấy có cơ hội, kiếm cớ rời khỏi đám người này. Lúc đến

đầu bậc thang, anh ta từ phía sau vươn tay ra, ôm lấy tôi, hôn vành tai tôi,

nói: "Sau này bớt đi cùng với đám người của Bát đệ đi..." Tôi xoay

người, nói khẽ bên tai anh ta: "Tối ngày mai nhớ đến."

"Nàng muốn làm gì?" Anh ta hỏi.

"Có đồng ý hay không tùy chàng, trễ hẹn không đợi."

Nói xong đẩy anh ta ra, đi xuống khán đài.

Trăng đêm nay thật sáng, ánh sáng trong suốt rơi trên vạn vật.

Băng tuyết phản chiếu vào ban đêm lại càng giống như mộng ảo.

Tôi và lão Tứ mặc áo khoác dày cộm đứng trên mặt băng. Anh

ta cười hỏi: "Nàng kéo ta tới nơi này để ngắm trăng sao?"

Tôi đáp: "Không. Ta muốn trượt băng."

"Không phải nàng không biết sao?" Anh ta ngạc

nhiên hỏi, "Hôm qua cũng không thấy nàng trượt băng."

Tôi cười cười, liền thay giầy trượt băng. Giầy trượt băng ở

thời đại này làm bằng cọc gỗ và thiết, đáy giày rất cứng, tôi thay đổi một

chút, ít nhất có thể làm động tác hơi khó khăn. "Cầm giúp tôi." Tôi cởi

áo khoác đưa cho anh ta. Vì để dễ dàng vận động, tôi chỉ mặc áo ngắn đến thắt

lưng, phía dưới là quần dài, có hơi giống như quần váy.

Anh ta cả kinh nói: "Nàng mặc ít vậy sao!"

Chân tôi khẽ đạp, nhẹ nhàng trượt ra, cười với anh ta:

"Chàng hãy chờ xem"

Tôi thay đổi chút động tác trước đây, gia tăng vũ đạo, trượt

và xoay tròn. Giảm bớt động tác nhảy là vì trang bị không cho phép, mà trình độ

của tôi cũng không phải là giỏi, cho nên chỉ nhảy hai lần. Cả một lần biểu diễn

cũng không quá ba phút, cuối cùng xoay tròn tại chỗ để kết thúc.

Tôi thở hổn hển về bên cạnh anh ta, nói: "Áo khoác của

ta. Mới một lát đã lạnh thế này rồi."

Bỗng nhiên anh ta lại vứt áo khoác lông của tôi đi,

"Chàng làm gì vậy!" Không đợi tôi kêu xong, anh ta đã kéo tôi vào

lòng, dùng áo khoác của anh ta vây lấy tôi. Đường viền lông chồn bao lấy cần cổ

tôi, tôi ngứa đến khó chịu, muốn tránh ra. Nhưng cánh tay anh ta lại bóp chặt lấy

thắt lưng tôi, tôi chỉ có thể ngửa nửa thân trên ra sau.

"Nhất định là ông trời phái nàng tới cám dỗ ta!"

Anh ta nói xong liền hôn xuống.

Tôi cười tránh đi: "Vậy chàng thích không?"

Anh ta thâm sâu nhìn tôi nói: "Thích."

"Chàng thích ta ở điểm nào?" Tôi rất nhàm chán hỏi.

Anh ta không cần suy nghĩ đáp: "Nàng rất đẹp."

Tôi sờ sờ mặt mình, cười nói: "Phải không? Ta cũng

không hài lòng với khuôn mặt này cho lắm."

Anh ta nở nụ cười: "Quên nói ta còn thích vẻ trơ tráo của

nàng nữa!"

"À, vậy ta nhìn trúng chàng ở điểm nào đây?" Tôi

trầm ngâm nói.

Anh ta rất thích thú nói: "Nói thử xem, ta cũng muốn biết."

Tôi ôm eo anh ta, kể từng cái một: "Ừm, gia thế chàng rất

được, có quyền thế, có tài sản, chắc là chàng có tiền chứ?"

Anh ta gật đầu nói: "Cứ coi như là bất tận."

Vì vậy tôi gật đầu nói tiếp: "Bộ dạng cũng không tệ, chỉ

là không bằng Thập Tam."

"Muốn làm ta tức chết sao." Anh ta nâng cằm tôi

lên.

Tôi suy nghĩ lại nói: "Ta còn thích cách nói chuyện cay

độc của chàng."

"Như nhau." Anh ta in lên môi tôi, nhẹ mút hôn.

Tôi dựa vào lòng anh ta, thừa nhận đáp trả. Sau đó tôi biết

được, hôn môi đúng là việc rất dễ chịu.

Chìa tay thử nước ấm, được rồi. Tôi bước vào bồn tắm, điều

chỉnh tư thế cho thoải mái, nói với Hồng Nguyệt Nhi: "Ta muốn ngâm nước một

lát, em ra ngoài đi." Cô liền dọn dẹp y phục tôi đã thay ra bên ngoài.

Được ngâm trong nước ấm, lỗ chân lông toàn thân đều giãn ra,

thật thư thái! Người ta mùa đông chỉ lau mình, tôi lại làm một cái bồn tắm gỗ lạ

thường, giống như ngồi trong phòng tắm hơi, một lầm dùng là phải đến hơn mười

thùng nước nóng.

Ài, xem ra vẫn là Lục Dĩnh nói đúng, tôi chính là một Quý tộc

cả người đều là tật xấu của giai cấp tư sản mục nát, xa xỉ đến tận xương tủy,

nhưng lại cho rằng bản thân mình thích ứng được trong mọi hoàn cảnh. Không biết

lúc tôi nghèo vắt chày ra nước thì sẽ sống qua ngày thế nào đây.

Lặn cả người xuống nước, ngăn cách toàn bộ âm thanh bên

ngoài, từ từ thởi khí còn trong phổi, cho đến lúc lồng ngực thiếu hơi khó chịu

mới nổi lên. Cũng không ngờ tôi mới ngoi lên liền nhìn thấy cảnh thế này.

"Thiếu gia, người không thể vào!"

Sau đó, cửa phòng liền bị mở ra. Một luồng hơi lạnh lướt qua

bờ vai trần trụi, làm tôi không nhịn được rùng mình một cái. Lý Hạo giống như

trâu điên xông tới, lúc này lại giống như con tò te đứng không hề nhúc nhích,

chỉ trợn mắt nhìn tôi.

Tôi lau những giọt nước không ngừng nhỏ xuống trên mặt, híp

mắt hỏi: "Đệ muốn tắm chung với ta sao?"

"Không, không..." Cậu ta nghẹn đỏ mặt nói.

"Vậy còn không mau cút ra ngoài!" Tôi lạnh lùng trừng

mắt nhìn cậu ta.

Cậu ta lập tức tông cửa xông ra ngoài, đến gian ngoài dường

như lại đá cái ghế tựa.

Tiểu tử này bị làm sao vậy? Hai ngày qua cũng không thấy cậu

ta, chẳng biết lại nổi điên cái gì? Bị cậu ta làm ầm ĩ như vậy, tôi cũng không

còn tâm tình ngâm nước nữa. Lau người qua loa rồi mặc áo ngủ, lúc ra ngoài sảnh

thuận tiện khoác thêm áo vải bên ngoài.

Lý Hạo vẫn còn đỏ mặt, ngồi bên cạnh bàn trà, thấy tôi ra liền

đứng lên. Hồng Nguyệt Nhi bưng tới cho tôi một chén nấm tuyết, cho cậu ta một cốc

trà.

Tôi gõ gõ bàn nói "Buổi tối đừng uống trà đặc, hình như

có sữa bò, lấy cho đệ ấy một cốc." Tuổi này phải uống nhiều sữa mới cao lớn

được.

Sau khi Hồng Nguyệt Nhi rời khỏi, Lý Hạo cúi đầu gọi:

"Cao Lăng."

"Sao?"

"Cao Lăng.."

"Nói đi, ta nghe đây." Tôi Dùng thìa khuấy canh nấm

tuyết.

Cuối cùng cậu ta cũng ngẩng đầu, nhưng chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

"Sao vậy?" Tôi không nhịn được cười nói,

"Chuyện của đệ và Dung Huệ đã định rồi, có lẽ sau này để tránh nghi ngờ,

không thể chơi đùa cùng nàng nữa rồi."

Cậu ta xoay mặt đi nói: "Đệ không cần nàng."

Tôi vỗ xuống đầu của cậu ta, nói: "Loại tâm tư này đệ

nghĩ cũng đừng nghĩ! Tỷ thấy hai người rất xứng." Đối với tiền đồ của đệ

cũng rất có lợi. Câu toan tính phía sau tôi không nói ra miệng.

Cậu ta "Ai ôi" một tiếng, sau đó lại ngây ngốc

nhìn tôi, một lát sau mới nói: "Tỷ, đệ..."

Tôi đợi cậu ta nói tiếp, nhưng cậu ta lại từ từ đứng dậy, đi

tới ngưỡng cửa: "Đệ về phòng, tỷ ngủ sớm một chút."

Rốt cuộc là cậu ta đã xảy ra chuyện gì? Chẳng kẻ phản ngịch

đến?

Thôi, nghĩ cũng chẳng nghĩ được gì. Tôi ngáp một cái, nghe lời

cậu ta đi ngủ.

Mùa đông buồn chán ở Bắc Kinh cuối cùng cũng qua đi, tôi lại

bắt đầu phi ngựa ra vùng ngoại ô. Vì trình độ bắn tên đã nâng cao rất nhiều,

nhân tiện mang theo cả cung tên, nếu vận khí tốt còn có thể bắt được thỏ rừng

hay gì đó. Thỉnh thoảng Lý Hạo sẽ đi cùng tôi, may mà cậu ta vẫn giống lúc trước,

đêm kỳ quái đó kết thúc đưa đến mùa xuân năm Khang Hi bốn mươi ba.

Hôm nay vừa định ra ngoài, lại ngoài ý muốn đụng phải Thập Tứ

tới chơi. Tôi chỉ có thể tạm gác lại kế hoạch ra ngoài, mời cậu ta vào nhà mời

trà.

Tôi hỏi: "Ngày mai là ngày trọng đại của ngài, sao lúc

này lại đến đây?"

Năm nay cậu ta đã mười bảy tuổi, cũng nên đặt dấu chấm hết

cho thời niên thiếu lông bông trước kia rồi.

"Ta muốn gặp nàng nên tới đây." Cậu ta bình tĩnh

nói.

Tôi nói: "Hôm nay ngài không đến, ngày mai cũng có thể

gặp mặt. Tôi sẽ đi dự lễ." Hôn lễ của cậu ta được cử hành ở phủ đệ mới, nếu

là ở trong cung, tôi có muốn uống rượu mừng cũng không thể.

Cậu ta nhìn tôi, muốn nói lại thôi.

Tôi không chịu được loại ánh mắt này của cậu ta, đành phải

nói: "Được rồi, nếu như ngài không muốn tôi đi, tôi không đi là được."

Cậu ta lập tức nói: "Ta không muốn nàng đi."

"Tôi hiểu." Tôi thầm than một tiếng, nghĩ thầm, rốt

cuộc cũng không cách nào thực hiện lời hứa trước kia! Hai buổi hôn lễ của cậu

ta, một lần tôi cũng không thể tham dự, mà hôn lễ của tôi sau này, nhất định là

hắn cũng sẽ không đến. Nếu tôi không muốn làm nữ nhân của cậu ta, mà cậu ta lại

tuyệt đối không bằng lòng làm bằng hữu của tôi, như vậy thì quan hệ của chúng

tôi chỉ có thể dừng ở đây thôi.

Cậu ta lôi một con hồ ly trắng lông mềm như nhung trong túi

vải đưa cho tôi, nói: "Hồ ly săn được lúc đi săn đông, ta sai người nhốt

vào lồng, quên đưa cho nàng."

Đây đã là mùa xuân, vậy mà cậu ta mới đưa cho tôi? Thôi, dù

sao mùa đông năm nay cũng có thể dùng đến, cậu ta cũng có lòng, không nên kích

động cậu ta. Vì thế tôi cười nhận lấy, nói: "Cảm ơn." Vuốt vuốt cảm

giác cũng không tệ, chẳng trách người ta đều nói nữ nhi đều thích món đồ chơi

lông mềm.

Tôi đã lấy rồi, cậu ta vẫn không buông tay, tôi liền dùng sức

giật lấy. Cậu ta lại đột nhiên buông tay, hai cánh tay ôm chặt lấy tôi.

Tôi giãy giụa hai lần, chẳng những không có hiệu quả mà còn

bị cậu ta ôm chặt hơn. Cằm của cậu ta đè nặng lên vai tôi, hơi thở hỗn loạn thổi

bên gáy làm tôi ngứa ngáy vô cùng.

Tiểu tử này quả thật là đáng đánh đòn! Trực giác tôi định

thâm độc giẫm lên mu bàn chân cậu ta, lại nghe giọng nói hơi khàn của cậu ta:

"Đừng nhúc nhích….chỉ một lát thôi, xin nàng!"

Được rồi, dù sao cũng chỉ một lát, cũng chỉ là một cái ôm mà

thôi.

Cậu ta biết điều cũng không làm gì khác nữa, ôm tôi một lát

liền buông ra. Cuối cùng cậu ta hỏi tôi: "Nàng còn muốn nói gì với ta hay

không?"

Tôi thả lỏng gân cốt bị sức lực thô bạo của cậu ta làm đau

nhức, nói: "Dịu dàng với tân nương tử một chút."

Cậu ta nhắm mắt lại, cầm tay tôi, khẽ hôn xuống mu bàn tay,

nói: "Như nàng mong muốn."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lạc Đường
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...