Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lạc Đường

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày tết bận rộn lại hao tâm tổn sức, sau bữa cơm trưa, Lý

thị liền nghiêng người trên kháng nhắm mắt dưỡng thần.

"Chủ tử, gia đã về." Đại a đầu Xuân nhi rón rén

vào nhà, ghé vào tai nàng nhỏ giọng thưa lại.

Lý Thị mở mắt

ra, chậm rãi ngồi thẳng dậy, lười

nhác nói: "Vậy thì hai

khắc nữa sẽ qua. Gia đang dùng cơm

sao?"

Xuân Nhi đưa nước trà lên, tiểu nha hoàn Tú Thư nâng ống nhổ, hầu hạ nàng

súc miệng. Xuân Nhi vừa mang giày thêu cho nàng vừa trả lời:

"Gia không dùng cơm. Vừa về đến đã vào thư phòng rồi."

Sáng sớm chỉ dẫn theo Chung Bình ra ngoài, trở về cũng không gọi ai, lòng của hắn thế nào, càng lúc càng không ở trong phủ này nữa

rồi. Lý thị thở dài, nói: "Đi thôi." Xuân Nhi quan

tâm, vội vàng lấy áo choàng lông hồ ly màu xanh treo trên giá khoác thêm cho nàng. Tú Thư vén rèm, một luồng khí lạnh xông vào mặt, nàng không khỏi run rẩy, ôm cổ áo lại rồi ra ngoài viện.

Thư phòng ở

rất gần chỗ của Lý thị, hai viện

chỉ cách một cái ao, buổi tối từ cửa sổ phòng ngủ của nàng

nhìn ra ngoài còn có thể nhìn thấy đèn bên kia, cùng với bóng người mơ hồ chiếu trên giấy lót cửa sổ. Nhưng một năm trước, hắn cũng không thường dùng chỗ ấy, còn lý do bỗng nhiên ưu ái nơi này thà...A, dù sao cũng không

phải những người khác đều lường trước như vậy.

Con đường đá sỏi ôm trọn bờ ao, đi không bao lâu liền đến nơi. Lúc nàng tiến vào cửa

viện, Chung Bình vừa lúc xốc rèm màu tím từ nhà giữa đi ra, gặp mặt ở chỗ hành

lang uốn khúc, hắn cúi chào thỉnh an rồi lui ra. Vẫn là công công Diệp Nhất Tú ở

bên ngoài nhà giữa, thấy nàng liền tươi cười chào đón. Nàng nhẹ giọng hỏi:

"Gia đâu?"

Diệp Nhất Tú dùng ánh mắt nhìn vào trong rèm cửa, thấp giọng

nói: "Ở trong phòng."

Lý thị liền muốn vén rèm vào trong, Diệp Nhất Tú chen vào

trước mặt một bước, ngăn nàng kề tai nói thầm: "Lý chủ tử, gia dường như

không được cao hứng, vừa rồi còn đập bể đồ đấy."

Lý chủ tử? Qua không được bao lâu, chỉ sợ trong phủ này sẽ

nhiều hơn một vị, đến lúc đó cũng không biết gọi thế nào. Lý thị gật đầu, cười

cười với Diệp Nhất Tú, tỏ ý tạ hắn đã nhắc nhở. Lúc vào cửa, nàng phỏng đoán vì

sao hắn lại tức giận. Lòng dạ hắn cao thâm, trong mắt không chứa nổi hạt cát,

tính cách không phải hiền lành, nhưng hắn đã kiềm chế hơn thời trẻ rất nhiều,

dường như cũng đã lâu không đập đồ rồi.

"Gia." Nàng gọi trượng phu ngồi xếp bằng trên mép

giường, mắt lại nhìn chằm chằm dưới sàn nhà.

Hắn ngẩng đầu liếc nhìn nàng, vẻ mặt nhìn không ra hỉ nộ, hỏi:

"Có chuyện gì?"

Vừa rồi nàng tiến vào liền quét tới tảng đá màu đỏ thẫm vỡ

thành hai khối, bây giờ lại làm bộ như không thấy, cười trả lời: "Hai ngày

nữa sẽ treo đèn, đốt pháo hoa, phúc tấn đang định mời phúc tấn tiểu a ca tiểu

cách cách các phủ đến chơi đùa, cũng muốn ăn mừng náo nhiệt một chút, ý của gia

thế nào?"

"Các người cứ tự xử lý đi." Bước xuống kháng, nói:

"Ta ra ngoài."

Lý thị vội vàng hầu hạ hắn thay quần áo, còn hắn lại đi ra

ngoài làm gì thì nàng không hỏi được. Có lẽ năm năm trước, nàng còn có thể nói

cười quấn quít lấy hắn, bây giờ sao, có lẽ cũng chỉ có vị kia mới có thể nũng nịu

với hắn. Nói đến vị kia, cơn tức giận của hắn hôm nay có phải nàng ta gây ra

không? Cũng mấy ngày rồi không thấy nàng ấy đến đây. Cô bé kia gai cũng thật

nhiều nha, đâm đầy cả tay rồi nhỉ? Nghĩ đến trượng phu bị một nha đầu nhỏ hơn hắn

mười tuổi xem thường, nàng lại cảm thấy thú vị nha.

"Nàng cười cái gì?" Tứ nhíu mày nhìn tiểu thiếp sửa

sang cổ áo cho hắn.

Lý thị đáp: "Không có gì, đầu tháng một, người tự nhiên

là vui mừng.”

Hắn cũng không nói gì thêm, khoác áo choàng liền ra khỏi

phòng. Sau khi hắn rời khỏi, Diệp Nhất Tú đi vào, Lý thị phân phó: "Đồ

trên đất, cứ để vậy. Đừng thu dọn làm lộn xộn thêm." Bằng không, không biết

ai lại gặp xui xẻo đây.

Diệp Nhất Tú khom người nói: "Nô tài hiểu rõ."

Nhiều lần thấy hắn cẩn thận loay hoay gì đó, hóa ra là nắn đồ,

hiện tại đã thành hai cánh rồi. Vật ly kỳ cổ quái này là do vị kia đưa, hôm nay

đập cả 'bảo bối', chỉ sợ là tức giận không nhẹ. Nghĩ đến người này, nàng thật sự

không nhịn được, "phốc" cười ra tiếng, Diệp Nhất Tú kỳ quái liếc nhìn

nàng. Nàng chỉnh lại sắc mặt, dặn dò vài câu rồi cũng đi ra cửa.

Oa, tuyết rơi, sáng sớm vẫn còn có mưa bụi mà. Bên ngoài hạt

tuyết rơi nhảy bật trên mặt đất trên mái hiên, âm thanh trong trẻo êm tai, một

lát sau liền giống như một màn mưa tuyết. Nhớ lại, lần đầu tiên trông thấy vị

kia, cũng là ngày có tuyết...

Bên ngoài băng tuyết ngập trời, trong phòng lò than đốt cháy

rừng rực, ấm áp. Hiếm thấy trượng phu dẫn nàng ra ngoài tham gia kiểu tụ họp thế

này, đối với nữ nhân đã quá quen với sự ngột ngạt trong phủ mà nói, thật đúng

là chuyện khiến người ta hưng phấn. Huống chi lần này đi dự tiệc, ngoại trừ miềm

vui được tám chuyện nhà với các chị em dâu, quả thật rất hiếu kỳ về 'bảo bối

tâm can' của Thập Tứ a ca như lời đồn đãi. Bình thường các nam nhân nói về chuyện

này thì đều mang theo nghiền ngẫm, còn nữ nhân thì lại tấm tắc lấy làm hiếu kỳ.

Cuộc sống hoàng thất, thật ra rất nhạt nhẽo, một chút đề tài mới mẻ cũng có thể

tựa như sóng cuộn lướt qua lỗ tai, ai nói dòng dõi thiên hoàng không thích chế

thuốc như vậy?

Lý thị đã được như nguyện gặp được tiểu cô nương kia, cũng

rõ thật là nhỏ, mới mười bốn tuổi, tướng mạo còn chưa nẩy nở. Mặc dù như vậy

thì cũng thật là xinh đẹp khiến người ta phải kinh ngạc. Tiểu cô nương thắt hai

bím tóc, khuôn mặt non nớt không chút son phấn, hiếm thấy phong thái khéo léo

như vậy, tự nhiên thanh thản. Ở trường hợp này, không giống như các cô bé ở tuổi

này bình thường rất ngượng ngùng mất tự nhiên.

Lúc nói chuyện, nàng cảm thấy cô bé tên là Lý Hàm này có hơi

kỳ lạ, còn lạ ở chỗ nào lại không nói được. Nhưng, cũng đúng là thú vị. Cô bé

làm nàng nhớ đến lúc mình ở tuổi ấy, có lẽ là nhỏ hơn một chút, lúc cha mẹ gọi

nàng là "Ánh Nhi", "Niếp Niếp", thật sự là lứa tuổi ngây

thơ khờ khạo, vui vẻ mà để mặc cho tiểu thơ và thời thiếu nữ. Nếu đổi lại là

nàng khi đó, nhất định là biểu hiện không bằng tiểu cô nương này---không kiêu

ngạo không siểm nịnh, tao nhã có tiến lùi có mức.p>

Là vậy, khi đó, nàng còn không biết cái gì là dưới cái gì là

trên. Cho đến khi bị mang tới phủ của Tứ hoàng tử, trở thành thiếp thất của hắn,

nàng mới từng bước hiểu rõ, cũng may là nàng học nhanh. Còn nhớ sau khi kết

thúc các nghi thức hôn lễ rườm rà, lần đầu tiên nàng gặp được trượng phu của

nàng, hắn cười nắm tay nàng, đặt lên môi khẽ hôn, nói: "Chúng ta cũng tính

là gặp nhau rồi."

Nàng ngượng ngùng lại đánh bạo nói: "Còn không tính là

thân thiết đâu."

Hắn cười lớn ôm lấy nàng, đặt lên kháng nói: "Vậy thì

thân mật hơn một chút..."

Một đêm này, bọn họ sức cùng lực kiệt.

Cho tới nay, hắn vẫn luôn đặc biệt yêu thích nàng, vượt qua

bất kỳ nữ nhân nào trong phủ, bao gồm cả thê tử kết tóc của hắn. Một hai năm

này cơ hồ chút phai nhạt, nhưng cũng không thấy hắn sủng ái người mới tới hơn,

nàng tự nhủ cũng nên thỏa mãn, nhưng vì sao vẫn mơ hồ cảm thấy đau đớn khổ sở...Có

lẽ là nhớ đến lúc hắn hăng hái làm trâm hoa vì nàng, có lẽ là nhớ đến cái ôm những

buổi chiều ấm áp, cũng có lẽ là không thể quên những ngọt ngào khi hắn viết chữ

nàng hầu hạ mài mực khi đó. Nhưng, với hắn mà nói, đã trôi qua thì sẽ không thể

tìm lại nữa.

Lúc cô bé bên người bị gọi tên, nàng cũng kết thúc sự nhớ

nhun. Tiểu nha đầu kỳ lạ này, cũng chói mắt, thu hút mọi ánh mắt ở đây, trượng

phu của nàng cũng không ngoại lệ. Không thể không nói Thập Tứ gia năm ấy mười

lăm tuổi nổi tiếng làm theo ý mình, ánh mắt độc đáo mà thủ đoạn cao minh, cô

nương này người khác thật sự không thể tơ tưởng đến.

Trên đường về, chính phúc tấn xưa nay có nề nếp cũng lấy câu

chuyện về cô nương kia để trêu chọc. Trượng phu của các nàng cũng không tham

gia thảo luận, chỉ nói một câu sau cùng: "Ừ, nha đầu thú vị."

Thú vị? Lý thị có hơi kinh ngạc nhìn nhìn trượng phu, chỉ thấy

khóe miệng hắn mang theo nụ cười thích thú, hắn cũng động tâm rồi, nhưng có lẽ

cũng chỉ là nghĩ lại mà thôi. Nàng không cho là, cẩn thận như hắn sẽ động đến người

trong lòng của Thập Tứ đệ. Nếu thật sự có xung đột, cũng không phải chỉ có hai

chữ chuyện cười là có thể khái quát hết được.

Nhưng, nàng sai rồi.

Lúc trời nhá nhem tối, trong phòng có chút oi bức, Lý thị ra

sau viện tìm chỗ dưới núi đá giả cạnh cái ao nhỏ, vừa có bóng râm vừa gần nước,

vô cùng mát mẻ. Lại lấy một cái nệm êm, ngồi trên đó sẽ không sợ lạnh. Nơi này

trong phủ cũng coi như là hẻo lánh, ngoại trừ gia trong thư phòng ra đi dạo,

bình thường cũng không có ai đến. Đuổi Tú Thư đi, một người ngồi thêu, gió thổi

qua ao nước mát rượi, khó có được buổi chiều dễ chịu như vậy.

Vài ngày trước tìm được các kiểu hoa văn rất đặc biệt, định

thêu cho gia làm hầu bao, hắn cũng rất để ý đến những đồ vật nhỏ này, nàng bèn

châm kim hết sức kĩ càng. Nhưng thêu được một lát, cũng có hơi mệt mỏi, bất tri

bất giác liền chợp mắt, không biết ngủ được một nửa hay một canh giờ, tỉnh lại

tiếp tục thêu thùa, chưa thêu được mấy kim, liền nghe được tiếng bước chân cộp

cộp. Ban đầu nàng không để ý, cho đến khi nghe được có người nói chuyện:

"Cái này cho ngài."

Giọng nói này, dường như đã nghe ở đâu rồi, cũng không quen

thuộc. Lý thị tò mò đứng dậy, thò đầu ra ngoài thăm dò, thấy được bóng lưng

gia, mà phía sau hắn là một nữ tử, nhưng bị hắn che khuất không nhìn thấy mặt.

Gia hỏi nàng kia: "Đây là cái gì?"

Bọn họ chậm rãi đi tới, nàng mới nhận ra nữ tử thân thiết với

trượng phu của nàng như vậy lại có thể là tiểu nha đầu Lý Hàm! Kinh ngạc không

phải nhỏ, gia lại có thể...Ai cũng biết cô nương kia là bảo bối tâm can của Thập

Tứ đệ!

Chỉ nghe Lý Hàm nói: "Chính là thiên thạch, nhìn rất

thú vị, cho ngài làm đồ chặn giấy."

Lý thị trông thấy gia lật qua lật lại tảng đá kia, cuối cùng

nhíu mày hỏi: "Nhìn không ra chỗ nào thú vị cả."

Cô nương kia cầm lấy tảng đá, đáp: "Ừm, hình dạng của nó

cũng giống như trái tim của ngài vậy."

Gia dở khóc dở cười: "Thứ xấu thế này...trái tim của ta

cũng dài như vậy sao?"

Lý Hàm chỉ vào tảng đá kia, nghiêm túc nói: "Xấu chỗ

nào? Ngài xem, máu từ nơi này đi vào, lại từ bên này ép ra...."

Gia ngăn nàng lại, một tay dán trên ngực nàng, cười nói:

"Vậy còn trái tim của ta, cũng như nàng sao?"

Lý Hàm cười đáp: "Cũng giống nhau thôi, chỉ là lớn nhỏ

khác nhau thôi."

Ngón tay Lý thị gảy gảy khe hở trên núi đá giả, cắn răng

nhìn bọn họ đi tới lương đình gần chỗ nàng. Đã hơn một năm không gặp, cô nương

kia không còn là "tiểu nha đầu" nữa, khuôn mặt và dáng dấp đã trở

thành thiếu nữ thanh xuân bức người. Nàng mặc áo bào lụa mỏng, nhìn từ xa cũng

cảm thấy quen mắt, đến gần lại thoáng nhận ra. Đó là do trước đó vài ngày, đêm

thất tịch năm nay trong phủ đã đặt mua vải vóc. Vốn nàng cũng nhìn trúng chất

liệu vải dệt nền xanh có hoa nhỏ màu vàng nhạt kia, đáng tiếc là gia đã sai người

để lại, nàng tưởng là hắn định thưởng cho ai đó, nên không mở miệng, hóa ra...

Gia cười nhìn kĩ quần áo Lý Hàm đang mặc, nói: "Ta biết

nàng mặc nhất định sẽ rất đẹp."

Lý Hàm dường như chẳng thích thú gì với đề tài này, nói:

"Ngài hài hòng là được rồi."

"Nàng mang hài đó rồi hả?" Gia lại hỏi.

"Ừ. Không phải đều là ngài tặng sao, nhất định ta phải

mặc chứ?" Nàng hỏi ngược lại.

Hắn lại nói: "Để ta nhìn xem."

Lý Hàm liền nhấc vạt áo lên, nói với hắn: "Này, thế này

đấy."

Gia lại lôi nàng ngồi lên lan can trong đình, nói: "Để

ta nhìn kĩ một chút."

"Có gì hay đâu mà xem? Không phải chỉ là hài sao?"

Nàng có chút bực bội nói. Lại không thể lay chuyển được hắn, chân trái bị hắn

nâng gác lên chân hắn, hắn nhìn mũi hài hỏi: "Vừa chân không?"

Nàng "Ừ" một tiếng tỏ ý đáp lại.

Bỗng nhiên hắn nở nụ cười, sau đó cởi hài của nàng, nàng thở

nhẹ nói: "Ngài làm gì vậy?" Hắn không để ý tới, cả vớ cũng cởi ra, nắm

bàn chân trần trụi của nàng, cười xấu xa: "Có sợ nhột không?" Nói

xong gãi gãi dưới bàn chân nàng vài cái. Lý Hàm vừa giận vừa cười nói:

"Ngài, ngài dừng tay! Ha ha...Không dừng tay, ta, ta sẽ kéo ngài nhảy xuống

đây đó!" Vì nhột nên nàng lắc lư thân mình về phía sau trốn tránh, hắn sợ

nàng thật sự sẽ bị ngã xuống ao nước, liền ôm lấy nàng ngồi lên chân mình. Nàng

giãy giụa, hắn lại vừa ôm chặt vừa dỗ dành, nói: "Đừng giận, chỉ đùa

thôi..." Nói xong liền hôn lên.

Lý thị áp chế cơn giận nhìn bọn họ thân thiết, hai người

kia, xem ra thời gian cấu kết cũng không ngắn. Tháng trước trưởng tử của gia vừa

mới chết yểu, không ai được vui vẻ, bây giờ lại ở một chỗ với nàng, xem ra lại

rất vui vẻ. Gia cũng coi như là yêu thích nàng, a, một cô bé tuổi trẻ mỹ mạo lại

thú vị, tự động đưa đến cửa, có nam nhân nào mà không thích? Nhưng mà nha đầu

kia, hừ, cứ tưởng rằng thông minh, không ngờ cũng chỉ ngu xuẩn vậy thôi! Thập Tứ

gia xem nàng như bảo bối, nàng lại không biết quý trọng, bây giờ lại không danh

không phận không thê không thiếp để nam nhân khác lợi dụng! Ha ha, còn gia, trượng

phu tôn quý của nàng lại có thể muốn động đến nữ nhân Thập Tứ đệ nhìn trúng!

Nàng cười lạnh trong lòng, xem màn kịch này kết thúc thế nào đây!

Hai người bọn họ còn một đáp một không đáp, chỉ nghe gia

nói: "Đợi lát nữa ăn cơm với ta."

Lý Hàm nói: "Không được, đêm thất tịch cầu kéo tay, tôi

phải kịp bái lạy song tinh."

Gia vừa hôn nàng vừa dỗ dành nói: "Không vội, dùng xong

cơm, ta sẽ sai người đưa nàng về cũng còn kịp...Ta đặc biệt sai người làm món

cá ngân châu, nàng nếm thử xem...Buổi tối trở về, đảm bảo còn có thể kịp ăn táo

ngọt với các tỷ muội..."

Cho đến khi Lý Hạo gật đầu đáp ứng, hắn mới vừa lòng, mang vớ

giày lại cho người trong lòng. Nàng kéo kéo áo choàng đứng lên, có vẻ đăm chiêu

nhìn nhìn hắn, gia ôm nàng cười hỏi: "Sao vậy?"

Nàng cau mày đẩy hắn ra, nói: "Trước khi dùng cơm đừng

quên rửa tay."

Hắn đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó cười lớn xoa mặt nàng, nàng

gỡ tay hắn ra, xoay người cứ thế đi tới, hắn đuổi theo nửa kéo nửa ôm lấy nàng

đi xa.

Cuối cùng đợi đến khi bọn họ đi khỏi, Lý thị mới đứng lên, lại

phát hiện hai chân quỳ trên đệm đã tê rần. Vịn vào núi đá giả, rất vất vả để đứng

vững lại, nhặt đồ thêu rơi trên mặt đất, phủi hết bụi cát, nghĩ thầm, ừm, vừa

lúc tặng cho Hoằng Quân làm đồ bao quạt.

Thậm chí không cần làm rõ, giữa vợ chồng với nhau cũng đã

tâm chiếu bất tuyên (hiểu trong lòng mà không nói ra). Thời gian lâu dài, Lý thị

phát hiện ra bản thân không còn kháng cự nữa, loại chuyện này quả thực cũng

không tính là mới mẻ gì, đàn ông thích thú cái mới lạ, so với sương giá mùa thu

sấm nổ mùa hạ còn bình thường hơn rất nhiều! Thích là ở một chữ 'mới', cô nương

kia có thể được mấy năm đây? Ba năm, năm năm? Hay là mười năm, nàng cũng rất đẹp

mà.

Nhưng mà, Lý thị vẫn không hiểu lòng dạ của cô nương kia,

nhiều lần thấy bọn họ đơn độc trong cùng một phòng, nàng cũng thật là tuổi trẻ

bất cẩn, vẫn hoàn toàn tín nhiệm chàng hay sao?

Gia thật sự rất say mê, phải nói là Lý thị chưa từng thấy hắn

mê mẩn nữ nhân nào như vậy. Dĩ nhiên, năm đó bọn họ thế nào, nàng cũng không biết,

hoặc là đã không còn nhớ rõ nữa...Đây là người thứ nhất, khi nào lại đến người

thứ hai, người thứ ba...Đến lúc đó cũng chẳng còn nhiều cảm giác như vậy nữa.

Nàng muốn nhớ thật kĩ cảm giác không cam lòng còn có được lúc này, lo âu và

chua xót.

Bởi vì cô nương kia, gia cũng chẳng còn tâm tư dành cho các

nữ nhân trong phủ nữa. Chỗ phúc tấn vốn đã ít đi, cứ theo lẽ thường mà đối phó

qua loa, nhưng thường ngày vẫn luôn ghé vào viện của nàng, bởi nàng đã quen với

sự đãng trí của hắn, hắn ở cùng nàng cũng được tự do không ít. Gần đây vừa tới

vài người, hắn chỉ nhìn một chút, sau đó để nàng tự quyết phân đi các nơi. Cũng

đúng, cho dù là nhìn ở phương diện nào, mấy nha đầu nhơ nhỡ kia, tố chất đều

không thể so với niềm vui mới.

Ưm, nhưng vì sao, thấy gia và cô nương kia ở cùng nhau, nàng

nhiều nhất cũng chỉ nghĩ nếu Thập Tứ gia biết chuyện, làm rầm rộ lên thì phải

thế nào? Từ lúc nào thì nàng lại thích chuyện náo nhiệt rồi, rõ là...

Nhưng, có một ngày, nàng phát hiện tình hình còn nghiêm trọng

hơn cả tưởng tượng.

Đêm tháng mười hôm đó, bên ngoài tuyết rơi, gió không lớn,

nghe thấy tiếng phốc phốc rì rào ngoài cửa sổ. Nàng đắp mặt, Tú Thư vừa định

giúp nàng gỡ búi tóc, lại nghe thấy tiếng cửa viện bị mở ra, tiểu nha hoàn vào

bẩm báo nói, gia đến. Nàng nghi hoặc khoác áo ra ngoài, thấy trượng phu mình

đang vội vã đi vào. Trên chiếc áo hình rồng và đoạn lông chim màu xanh trên nón

đều vương đầy tuyết, cả mi mắt cũng có giọt nước đọng lại, trong lòng cẩn thận

ôm một người, hắn nhìn thấy nàng, chỉ nói một câu: "Nàng nghỉ ngơi đi, ta

chỉ mượn một phòng thôi." Sau đó liền đi đến căn phòng phía tây bên cạnh,

người hầu đã đốt đèn trong phòng, có thái giám ở sau cửa, trong đó có người muốn

tiếp người trong tay hắn, nhưng hắn lại lui về phía sau nửa bước, ôm chặt người

nọ vào lòng, vượt qua tên thái giám nhiều chuyện kia, sải bước vào cửa.

Lý thị cho tới thời khắc này vẫn còn đứng ngây ngốc, sau đó

bỗng nhiên tỉnh hồn lại, nói với Xuân nhi: "Tìm hai nha đầu nhanh nhẹn đi

hầu hạ. Mấy tên thái giám kia tay vhân vụng về, sợ là không thể gắng sức vì

gia, đợi lát nữa thì đuổi xuống đi." Xuân nhi đáp lời dặn dò rồi lui xuống,

nàng vẫn còn đứng tại chỗ, sau đó lại như ma xui quỷ khiến đến ngưỡng cửa sổ,

nhìn xuyên qua cửa sổ chưa khép lại bên kia. Gia đã thả người lên giường đất

trong phòng, bản thân lại ngồi ở mép giường. Hắn hất ra chiếc áo choàng trên

người, lộ ra khuôn mặt của người đang ngủ say kia, không hề ngoài ý muốn. Tiếp

đó, hắn bắt đầu cởi áo choàng của nàng, động tác dịu dàng mà cẩn thận, giống

như sợ làm hỏng món đồ trân quý. Lúc định cởi nút quần áo trong thì hắn hơi do

dự một chút, thu tay lại, đặt nàng lên gối, kéo chăn đắp cho nàng. Lúc này bọn

nha hoàn mới dám tiến lên, dịch chân cho nàng, sửa sang lại quần áo đã cởi xuống.

Hắn phất phất tay để bọn họ lui ra, mình lại ngồi mãi bên gối

nàng, thường xuyên dùng bàn tay thử độ ấm lạnh của giường đất. Nàng ngủ thật sự

rất say, ngay cả hắn dùng ngón tay vuốt tóc mai của nàng cũng không hề có cảm

giác. Hắn gạt tóc trên trán nàng sang hai bên, dùng trán chạm vào nàng, nàng

"ưm" lên một tiếng xoay mặt đi, hắn khẽ hôn lên môi nàng, sau đó ngồi

thẳng dậy, đưa tay ôm lấy má nàng, cứ chăm chú nhìn nàng như vậy.

Hắn có biết biểu cảm trên mặt hắn lúc này là thế nào không?

Loại nụ cười thõa mãn, thản nhiên, lơ đãng này nàng hoàn toàn xa lạ. Nàng biết

người trong phòng kia sao? Hắn, đúng là trượng phu chung gối với nàng nhiều năm

nay sao?

Nàng không biết hắn rời khỏi bao lâu sau đó, chỉ biết là hai

tay đã đông cứng, hai chân đã đứng tê rần. Trở lại phòng mình, chui thẳng vào

chăn, lại không ngủ được, lấy chăn quấn chặt lấy mình, kể cả khuôn mặt. Liều mạng

áp chế xúc động muốn xông vào căn phòng kia, bóp chết nữ nhân kia. Nàng cảm thấy

bản thân đang run rẩy, nhưng lại hoài nghi, có lẽ không phải là thân thể, là

lòng đang run rẩy...

Nằm thiếp đi, cũng không biết mình đã từng ngủ hay chưa, trời

vẫn còn tối đen nàng đã ngủ dậy, ngồi trước bàn trang điểm dưới cửa sổ, cứ như

vậy nhìn chằm chằm hướng căn phòng kia. Cho nên, lúc hắn đi vào nàng liền biết

được, lén lút khiến bản thân kinh ngạc đi theo sát, vẫn đứng dưới cửa sổ nhìn

trộm.

Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng đến gần giường, cởi mũ trên đầu đặt

lên bàn, sau đó vén lên tấm màn đầu giường, nửa ngồi bên giường, dán sát mặt

mình vào mặt nàng. Nàng hơi động đậy, hắn không kiềm chế được khẽ hôn lên mí mắt

nàng, chóp mũi và đôi môi nàng. Cho đến khi trong cơn ngủ mơ nàng xoay người ra

bên ngoài, từ trong chăn thăm dò vươn tay bắt lấy cổ áo lông chồn của hắn. Hắn

không tiếng động cười lên, hôn mu bàn tay và đầu ngón tay nàng, nhẹ nhàng tách

các ngón tay của nàng ra, sau đó đứng lên, nắm tay nàng ngồi bên mép giường. Ước

chừng một khắc đồng hồ, hắn mới đắp lại chăn cho nàng, buông rèm xuống, cầm mũ,

rón rén ra khỏi phòng.

Sau đó, Lý thị bắt đầu hoài nghi, trượng phu của nàng điên rồi

sao? Hay là nàng điên rồi? Ít nhất là cũng có ai đó sắp điên rồi. Nhưng nàng

chưa từng nghi ngờ nữ nhân kia sẽ vào phủ, đến bên cạnh nàng, như không có việc

gì lấy đi tất cả quan tâm của trượng phu nàng. Tim của hắn đi đâu rồi, mặc kệ

là có đi đến chỗ cô ấy hay không, vĩnh viễn sẽ không trở lại nữa...Nàng nghĩ

nàng sẽ thích ứng, Hoằng Quân rất đáng yêu, Hoằng Thời cũng mỗi ngày một lớn

lên...

Vẫn chưa gặp được cô ấy, từ tháng giêng đến mùa xuân, mùa

xuân đến mùa hạ, nghe nói đi về phương nam thăm người thân rồi. Gia rất không

vui, ít nhất thì lúc nhìn nàng đã bị nàng nhận định là rầu rĩ không vui.

Một buổi chiều đầu thu, nàng nhìn hắn chậm rãi đi dạo vào viện

kia, nàng gọi hắn, hắn không trả lời, nàng có hơi lo lắng đi qua. Chỉ thấy hắn

đi vào thư phòng, ngồi xuống trước bàn, ôm hai nửa đồ chặn giấy xấu xí, mệt mỏi

thở ra một hơi, nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế ngủ thiếp đi.

Vài ngày sau, nàng lại nghe được một tin khiến nàng vô cùng

kinh ngạc, vạn tuế gia chỉ hôn cho Tứ gia, đối tượng là cô nương kia. Nàng nên

cười sao? Có lẽ. Nhưng nàng cũng không cho rằng có gì vui vẻ, cuộc sống của

nàng vẫn như cũ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lạc Đường
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...