Ngày rằm tháng Tám, sau khi cùng Lão phu nhân thưởng nguyệt xong, ta nhận lấy chén huyết yến từ Liễu ma ma đưa tới, rồi đi về hướng thư phòng của Tiêu Thần.
Tiểu tư gác cổng chắn trước mặt ta:
"Phu nhân, tướng quân căn dặn, tối nay có chuyện khẩn, bất kỳ ai cũng không được bước vào thư phòng nửa bước."
Cách một cánh cửa, trong thư phòng truyền ra từng trận tiếng cười nói khe khẽ vui vẻ.
Nam nhân thở dốc, nữ tử khẽ cười duyên.
Ánh mắt ta trầm xuống, hất tay tiểu tư ra, đẩy cửa xông vào.
Trong thư phòng, phu quân của ta đang đè một tiểu nương tử ăn mặc như nha hoàn trên án thư.
Việc ta đột ngột xông vào, khiến tiểu nương tử đó như con nai nhỏ hoảng sợ, rụt mình vào lòng phu quân ta.
Nhưng nàng ta lại có chút tò mò thò đầu ra, dùng đôi mắt như nai con rụt rè đánh giá ta.
Tiêu Thần đặt bàn tay lớn lên chiếc cổ trắng nõn của nàng ta, nhẹ nhàng xoa nắn:
"Đừng sợ, nàng ta là chính thất nương tử của ta, sẽ không ăn thịt ngươi đâu."
Tiểu nương tử tinh nghịch, ngồi trên án thư dùng đôi bàn chân trần nhỏ xíu cọ xát bắp đùi Tiêu Thần, e thẹn nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lam-hoa/1.html.]
"Nô tỳ ra mắt phu nhân."
Ta đặt chén huyết yến xuống, ôn hòa nói:
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Thật không ngờ trong phủ lại có một vị mỹ nhân xinh đẹp như vậy từ khi nào."
Tiêu Thần cúi người, một tay nắm lấy cổ chân tiểu nương tử, tự mình xỏ giày vớ cho nàng ta.
Hắn đứng dậy gọi tiểu tư thân cận đến:
"Đưa Tiết tiểu nương từ cửa hông ra khỏi phủ, đừng để người của lão phu nhân nhìn thấy."
Nói xong, hắn lại nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu Tiết tiểu nương:
"Ngoan, ngày mai bản tướng sẽ lại đến thăm nàng."
Tiết tiểu nương cúi người hành lễ với ta:
"Phu nhân, nô tỳ cáo từ."
Đúng là một kẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, trách không được Tiêu Thần lại mua nhà nuôi nàng ta ở ngoài.
Những tiểu nương tử khác trước kia, đâu có được đãi ngộ này.
--------------------------------------------------