Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

LÂM HỌA

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dương Phái Chi cưỡi ngựa, cách xe ngựa của ta nửa con phố.

Thanh Ảnh vén rèm nhìn ra sau xe một cái, rồi nhanh chóng buông rèm xuống, cười hỏi ta:

"Thái tử điện hạ có ý hộ tống tiểu thư, tại sao lại không tiến lên, cách xa quá rồi."

Bạch Đào lườm nàng ta:

"Cô nương ngốc này, bây giờ ban ngày ban mặt, người đông mắt tạp, Thái tử điện hạ sao có thể công khai hộ tống tiểu thư nhà ta, bây giờ cứ cách xa như vậy là tốt nhất."

Thanh Ảnh thở dài, khẽ nói:

"Không biết sau khi tiểu thư hòa ly với người kia, Thái tử có thể mười dặm hồng trang nghênh cưới tiểu thư không."

Bạch Đào nhìn ta đầy suy tư.

Ta lại chỉ cười.

Ta chưa bao giờ nói là muốn gả cho Thái tử.

Lâm phủ và Tướng quân phủ một ở phía đông thành, một ở phía tây thành, xe ngựa đi mất hơn nửa canh giờ mới dừng trước cổng Lâm phủ.

Bạch Đào đã sớm sắp xếp người thông báo cho Gia gia.

Ta vừa xuống xe ngựa, đã thấy Gia gia vác đại đao xông ra ngoài.

Ông muốn đi g.i.ế.c Tiêu Thần.

Ta vội vàng ngăn Gia gia lại, dịu giọng an ủi:

" Gia gia, con với hắn đã là oan gia, hòa ly là được, không cần lấy cái mạng tiện của hắn, làm bẩn tay gia gia vô ích."

Gia gia tức giận cắm đại đao xuống đất, giận dữ mắng:

"Đồ tiểu tử vô sỉ, năm đó nếu không phải thấy hắn thành tâm, ta sao lại gả con bé cho hắn, cưới con bé về, không kính trọng không yêu thương con bé, lại còn ngược đãi con bé như vậy, quả là không bằng heo chó."

Ta đưa tay vuốt lưng Gia gia , khuyên người về nhà.

Khi bước vào cửa nhà, ta quay đầu nhìn lại, cách nửa con phố, Dương Phái Chi cưỡi trên con ngựa cao lớn, khẽ mỉm cười với ta.

Lâm gia chúng ta đời đời làm võ tướng, Gia gia vốn có ba nam tử.

Chỉ tiếc là Thái Tổ lập quốc biên cương chưa ổn định.

Đại bá c.h.ế.t trong trận chiến bình định Tây Nam.

Năm ta bảy tuổi, cha ta dẫn ba mươi vạn đại quân và năm mươi vạn đại quân Đột Quyết, huyết chiến bảy ngày bảy đêm ở Thạch Môn Quan, cuối cùng tiêu diệt hoàn toàn năm mươi vạn đại quân Đột Quyết, buộc Đột Quyết hai mươi năm không dám xâm phạm nữa.

Nhưng trận chiến này, cha ta tử trận, mẹ ta uất ức sinh bệnh chưa đầy một năm, liền rời trần.

Bây giờ toàn bộ Lâm gia, chỉ còn lại ta, gia gia, và tam thúc đang trấn thủ biên cương Tây Nam.

Chỉ là tam thúc trấn thủ biên cương, mấy năm mới về kinh thành một lần.

Vì vậy toàn bộ Lâm gia, chỉ còn ta và gia gia nương tựa vào nhau.

Mấy năm phụ mẫu ta vừa mất, gia gia cũng từng nghĩ sẽ bồi dưỡng ta thành tiểu thư khuê các.

Chỉ tiếc là Lâm gia ta không có cái "gen" đó, để ta múa thương múa côn thì được, chứ kim thêu thì ta không cầm nổi.

Gia gia không còn cách nào, thở dài một tiếng ném cho ta một cây trường thương, nói:

"Nha đầu, ra trận g.i.ế.c địch, không phân biệt nam nữ."

Từ đó về sau, ta theo bên cạnh gia gia, học hành quân bố trận.

Mười ba tuổi đã cùng gia gia ra trận g.i.ế.c địch.

Ta và Tiêu Thần, thực ra đều là binh lính do gia gia ta dẫn dắt.

Vào đến chính sảnh, gia gia bảo Bạch Đào và Thanh Ảnh đi dọn dẹp hành lý cho ta trước, đợi đến khi không còn ai xung quanh, mới thấp giọng hỏi ta:

"Nha đầu, người hộ tống con đến, có phải là Thái tử điện hạ không?"

Ta khẽ giật mình, không ngờ gia gia quan sát tinh tế đến vậy, Dương Phái Chi và xe ngựa của ta cách nhau tới nửa con phố, vậy mà cũng bị gia gia phát hiện ra.

Ta gật đầu: "Vâng."

Gia gia thở dài, lại hỏi:

"Con có thể thuận lợi chuyển ra khỏi Tiêu gia như vậy, cũng là do Thái tử điện hạ thúc đẩy đúng không?"

Ta lại gật đầu: "Đúng vậy."

Gia gia nhìn ta, vẻ mặt nghiêm túc, một lúc lâu sau mới nghiêm túc hỏi ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lam-hoa/5.html.]

"Nha đầu, con tại sao lại đi trêu chọc người của Thiên gia?"

Ta cười hỏi:

" Gia gia, người còn nhớ lần đầu tiên đi đến Tiêu gia để chống lưng cho con không?"

Nhắc đến chuyện này, gia gia tức đến râu cũng dựng lên, mắt trợn tròn.

Năm ngoái, chuyện Tiêu Thần tìm hoa vấn liễu truyền đến tai gia gia.

Gia gia không nói hai lời, xách đại đao xông thẳng vào phủ tướng quân để đòi công bằng cho ta.

Người nhà họ Tiêu mặt ngoài tươi cười đồng ý sẽ quản giáo Tiêu Thần, quay lưng liền bảo đồng liêu dâng tấu sớ tâu tội gia gia ta.

Họ nói ta ghen tuông nhiều lời, gia gia ta không quản giáo ta, thì là không tuân theo phép tắc, không tôn trọng lễ giáo.

Lúc đó ta liền biết, muốn hòa ly với Tiêu Thần, không hề dễ dàng.

Nghĩ đến đây, gia gia đập bàn một cái, giận dữ mắng:

"Đồ vô liêm sỉ, năm đó trận chiến Gia Dục Quan, nếu không phải con đích thân dẫn mười vạn đại quân đánh bại hai mươi vạn quân man rợ Bắc Yết, nào có Tiêu Thần của ngày hôm nay.

Hắn không kính trọng con thì thôi đi, lại còn lấy đó mà làm càn, sỉ nhục con.

Gia gia năm đó thật không nên nhất thời mềm lòng."

Năm đó Gia Dục Quan đại thắng, Tiêu Thần với tư cách là phó tướng của ta, phủ Tiêu vốn không có cơ hội được phong làm phủ tướng quân.

Chỉ là lúc đó ta và Tiêu Thần tình đầu ý hợp, ta liền lấy danh hiệu phủ tướng quân làm của hồi môn mang đến phủ Tiêu, khẩn cầu Bệ hạ đương kim phong phủ Tiêu làm phủ tướng quân.

Ta cười an ủi gia gia :

"Cho nên, đã vậy thì bây giờ Tiêu gia đang ở thời kỳ đỉnh cao, tôn nữ không thể đối đầu trực diện với họ, vậy thì cứ làm cho nước đục, đục nước béo cò, cháu mới có thể toàn thân rút lui."

Gia gia thở dài, có chút tiếc nuối nói:

"Đứa bé tốt đẹp, vậy mà lại bị con lợi dụng như vậy, quả thật còn nhỏ, chưa trải sự đời."

Ta bị gia gia nói mà có chút chột dạ, chỉ có thể tự an ủi trong lòng rằng, chuyện này Dương Phái Chi cũng đâu có thiệt thòi gì.

Gia gia tiếp tục nói:

"Hắn dù sao cũng là Thái tử, sau này làm thế nào để giải quyết mối quan hệ giữa hai đứa, con đã nghĩ kỹ chưa?"

Ta trầm ngâm một lát, ngước mắt nhìn bầu trời ngoài cửa, thấp giọng nói:

"Trong vòng ba tháng, phía Bắc nhất định sẽ lại nổi chiến sự, lúc đó, triều đình cần lương tướng."

Nói đến đây, ta quay đầu nhìn gia gia :

"Cháu muốn giống như cha mẹ, trấn thủ biên quan."

Hắn là Thái tử điện hạ đường đường, còn ta là tướng trấn thủ biên quan.

Ta và hắn, chung quy vẫn là hai đường thẳng không thể giao nhau.

Gia gia nhìn ánh mắt kiên nghị của ta, muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ thở dài, không nói gì cả.

Ta khoác tay gia gia, làm nũng cười nói:

"Đợi cháu gái hoàn toàn đuổi Bắc Yết ra khỏi Mạc Bắc, bình định Bắc cương, sẽ đón cả gia gia qua đó, cứ ở trong căn nhà năm xưa của cha và mẹ."

Gia gia khẽ vỗ tay ta:

"Được, gia gia đợi con."

Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.

Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

An ủi xong gia gia, ta trở về phòng mình, tự tay viết hai phong thư đưa cho Bạch Đào, dặn dò:

"Lập tức đưa những bức thư này lần lượt đến tay Thượng tướng quân Sở Yến và Xa Kỵ tướng quân Ngụy Nhiên."

Bạch Đào nhận lấy thư, trịnh trọng gật đầu:

" Tiểu thư yên tâm, nô tỳ nhất định không phụ sứ mệnh."

......

Sao trời dày đặc, trăng lên ngọn liễu.

Ta xem xong thư hồi âm Bạch Đào mang về, gấp lại cất vào ngăn bí mật trong hộp gỗ.

Đang định thổi tắt đèn đi ngủ, một bóng đen xẹt qua cửa sổ.

Đợi ta phản ứng lại, Dương Phái Chi đã xách rượu thịt dựa vào đầu giường ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
LÂM HỌA
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...