Nhưng…
Ai giải thích giùm tôi xem, người đàn ông nhiệt tình như lửa, phóng khoáng và dính người này… là sao vậy?
Từ khi anh hoàn thành nhiệm vụ trở về, suốt một tuần, tôi gần như không bước xuống giường.
Lúc tình đến cao trào, tôi tức đến mức đưa chân đá anh, lại bị anh giữ lấy, đặt hẳn lên vai…
Đổi lại là một trận cuồng nhiệt hơn nữa.
Ba mẹ tôi và ba mẹ chồng từ sau đám cưới liền dọn đến sống cùng chúng tôi.
Mẹ tôi và mẹ chồng rất hợp tính, lại còn mỗi người mua một căn viện sát bên.
Cha mẹ hai bên ngày nào cũng rủ nhau chơi cờ, đan len, nấu ăn, chưa từng xen vào chuyện của vợ chồng tôi.
Họ chỉ âm thầm quan tâm, để ý.
Mấy bữa gần đây, bàn ăn rõ ràng xuất hiện nhiều món “đặc biệt”:
Trứng chiên hẹ, thận xào cay, canh gà kỷ tử…
Mặt tôi đỏ bừng, cúi thấp hơn mỗi ngày.
Chỉ có Dụ Tư Hành là mặt dày, còn ung dung nhận xét món ăn:
“Mẹ, canh gà này hơi mặn rồi.”
“Ba, con cá hôm nay hơi tanh, lần sau nuôi thêm mấy hôm cho nhả bùn rồi hãy làm.”
Bất kể anh nói gì, hai ông bà đều gật đầu vui vẻ.
Dụ Tư Hành đắc ý:
“Đều là nhờ phúc của em đấy. Giờ anh mà muốn thỏ ngọc trên trời, ba cũng tìm cách bắt xuống nếm thử mặn nhạt cho anh. Lúc trước ba mẹ đã chuẩn bị sẵn tâm lý là anh sẽ cô độc cả đời cơ.”
Tôi xấu hổ véo mạnh vào hông anh.
Anh chẳng những không tránh, còn ghé sát mặt lại:
“Vợ à, chỗ này cũng hôn vài cái đi. Mỗi lần anh ra nhiệm vụ đều trông cậy vào chút cảm giác này để… cảm nhận em.”
Khi tôi ở nhà chờ đợi, mỗi tháng đến ngày cố định, tôi đều nhận được bưu kiện và thư tay của anh.
Có hoa dại phơi khô từ trên núi, vỏ sò nhặt ở bờ biển, những tấm ảnh phong cảnh tuyệt đẹp…
Và từng phong thư tràn đầy yêu thương:
“Thư Nhan, hoa trên núi nở rồi, nhưng chẳng đẹp bằng em, chẳng rực rỡ bằng em.”
“Thư Nhan, anh nói ‘anh yêu em’ vào chiếc vỏ ốc, em nghe xem, có phải giọng anh không?”
“Thư Nhan, mây trên trời đều giống hình bóng em, anh nhớ em quá.”
“Thư Nhan, anh yêu em…”
Dụ Tư Hành sắp xếp mọi thứ trong cuộc sống của tôi đâu ra đấy, ổn định và chu toàn.
Tôi không cần như kiếp trước, phải tất bật chạy ngược chạy xuôi để duy trì chi tiêu cho cả nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lan-nay-hanh-phuc-la-do-ta-gianh-lay/chuong-3-hoi-uc-cu-quay-ray-to-am-moi.html.]
Không cần lo cơm nước cho mấy miệng ăn, không cần để ý thành tích của em chồng, cũng không phải chăm t.h.u.ố.c bổ cho mẹ chồng mỗi ngày.
Không phải dậy sớm hầu hạ, cũng chẳng cần thức khuya đan áo.
nguyenhong
Tôi giống như bà ngoại tôi, có đôi tay khéo léo — bất kể hoa văn hay kỹ thuật khó cỡ nào, chỉ cần nhìn qua là tôi có thể nắm được và tái tạo y hệt.
Kiếp trước, cấp trên của Thẩm Hạo Dương là một chị gái tính tình phóng khoáng, rất mê những bộ trang phục mới mẻ trên tạp chí Hồng Kông, Ma Cao, Đài Loan.
Thẩm Hạo Dương đã cầu xin tôi giúp anh ta một tay.