Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làng Họ Vương

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

5.

Hôm nay là ngày cúng thất đầu tiên của chị, tôi thầm ghi nhớ, đi mua ít tiền vàng rồi lén chạy vào núi để đốt cho chị.

Trên đường trở về, tôi bị một bà lão chặn lại.

Bà lão nhíu mày:

"Cô nương, gần đây nhà cháu có phải có người c.h.ế.t oan không?"

Vốn dĩ tôi không định trả lời, nhưng thấy bà trông hiền từ nhân hậu, cuối cùng tôi vẫn gật đầu.

Bà lão lại nói:

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

"Trên người cháu âm khí rất nặng, 'người đó' đang oán cháu đấy!"

Tôi giật nảy mình:

"Không thể nào! Hai chị em cháu thân nhau nhất, chị ấy không phải do cháu hại c.h.ế.t, có oán ai cũng không thể oán cháu!"

Bà lão bấm ngón tay tính toán một lúc:

"Vậy thì là có kẻ nào đó đã dùng tà thuật, khiến chị ấy hiểu lầm cháu chính là hung thủ."

Tôi lập tức nghĩ đến chiếc trống kia, bèn lấy hết can đảm kể lại toàn bộ sự việc.

Bà lão thở dài:

"Đúng rồi, đúng là vậy rồi. Luyện 'Cổ Nữ' đã tạo ra sát nghiệt, việc bắt cháu gõ trống chính là muốn dẫn dụ oán khí của người c.h.ế.t oan sang người cháu. Bọn họ đang muốn tìm người c.h.ế.t thay đấy."

"Tối nay là thất đầu tiên của chị cháu, chị ấy nhất định sẽ quay về tìm cháu, đến lúc đó, e là khó mà chạy."

Bà nhét vào tay tôi một miếng ngọc, dặn tôi nhất định phải giữ thật cẩn thận.

Bà bảo tôi cứ gọi bà là Thôi A Bà, bà sống trong căn nhà tranh trên đỉnh núi Tây, bà dặn nếu có chuyện gì thì cứ đến đó tìm bà.

Tôi nắm chặt miếng ngọc trong tay, lòng trĩu nặng tâm sự trở về nhà.

Trời đã nhá nhem tối, anh trai tôi đứng ở cửa, bất mãn lườm tôi một cái, có vẻ như đang chê tôi về chậm.

"Đồ sao chổi, làm chậm trễ việc tao sinh con trai, xem tao có đ.á.n.h c.h.ế.t mày không!"

Anh trai xoay người cùng chị dâu đi vào phòng, rất nhanh sau đó bên trong vọng ra những âm thanh mờ ám.

Tôi tê dại gõ từng nhịp trống, trong lòng không ngừng suy nghĩ về lời nói của bà lão.

Chị tôi... thật sự sẽ hại tôi sao?

Bỗng nhiên, trong bóng tối, vọng tới giọng nói của chị tôi.

"Tiểu Thúy, Tiểu Thúy!"

Tôi quay đầu nhìn lại, và đã thấy một cảnh tượng kinh hoàng nhất trong đời.

6.

Chị tôi toàn thân không còn da, da thịt và mỡ phơi bày ra ngoài, một mảng đỏ vàng lẫn lộn, trông hệt như một cục thịt di động.

Xương chân của chị đã bị anh trai tôi lấy đi làm dùi trống, chị không thể đi lại, chỉ có thể lê lết cơ thể, nhích từng chút một về phía trước.

Con đường chị đi qua, bùn đất hòa lẫn với thịt vụn, kéo lê thành một vệt dài.

Tôi không kìm được cơn buồn nôn, ọe khan hai tiếng.

Giọng điệu của chị tôi lập tức trở nên âm u:

"Tiểu Thúy, ngay cả em cũng thấy chị ghê tởm sao?"

Tôi còn chưa kịp lắc đầu, chị ấy đã áp sát đến ngay trước mặt tôi.

Hai chúng tôi đứng rất gần nhau, mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi.

Chị gái bóp chặt lấy cổ họng tôi, trên móng tay dài của chị còn dính cả tơ m.á.u và thịt vụn.

Chị ấy nói: "Tiểu Thúy, em xuống dưới này bầu bạn với chị đi."

Tay chị ấy càng lúc càng siết chặt, tôi không thể thở nổi, cảm giác như tròng mắt mình sắp lồi cả ra ngoài.

Ngay lúc đó, miếng ngọc Thôi A Bà đưa cho tôi bỗng lóe lên một vệt sáng đỏ.

Chị gái thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết rồi biến mất không còn tăm hơi.

Tôi ngã phịch xuống đất, cố gắng hít thở bầu không khí quý giá vừa giành lại được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lang-ho-vuong/chuong-2.html.]

Mọi chuyện cứ như một giấc mơ vậy.

Chị tôi đâu rồi? Chị ấy biến mất rồi sao? Sau này... chị ấy có quay lại nữa không?

Mặc dù chị gái đã tấn công tôi, nhưng tôi không hề trách chị.

Tôi chỉ hận những kẻ đã bắt tôi gõ trống, hận những kẻ đã đẩy oán khí của chị sang cho tôi.

Bọn họ hại c.h.ế.t chị tôi trước, giờ lại muốn hại cả tôi.

Mối thù này không trả, tôi không phải là người.

Chị dâu không biết đã ra ngoài từ lúc nào, mụ ta nhặt miếng ngọc rơi dưới đất lên, hỏi tôi đã trộm nó ở đâu.

"Con khốn ranh con này, hôm nay mày trộm ngọc, ngày mai mày có thể trộm đàn ông, mày cũng đê tiện y như con chị mày."

Tôi đang định giải thích thì bị chị dâu cắt ngang.

"Ồ... trong ngọc lại có vệt máu, đúng là ngọc tốt, tao miễn cưỡng nhận lấy vậy."

Tôi ngẩn người nhìn chị dâu cầm miếng ngọc đi vào phòng.

Nhưng mà... tôi nhớ rất rõ, miếng ngọc đó vốn trong suốt lấp lánh, làm gì có màu gì.

Lẽ nào... là tôi nhớ nhầm sao?

7.

Hôm nay chị dâu ăn diện lộng lẫy hơn hẳn mọi ngày.

Trên cổ mụ ta đeo miếng ngọc đã cướp của tôi ngày hôm qua.

Ở chính giữa miếng ngọc quả nhiên có một vệt màu đỏ rực, trông như thể bị nhuốm máu.

Chị dâu thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, liền xếch ngược đôi lông mày lá liễu, quát tôi nhìn cái gì mà nhìn.

Mụ ta đang mắng thì bỗng cúi đầu nôn ọe.

Anh trai tôi giáng hai cú vào đầu tôi, khiến đầu óc tôi quay cuồng.

Thấy gã còn định đ.á.n.h tiếp, tôi vội lách người né đi, chỉ vào đĩa cá trên bàn.

"Anh, anh đừng đ.á.n.h nữa, có phải chị dâu có tin vui rồi không?"

Anh trai tôi sững người:

"Mau, mau mời đại phu tới!"

Đại phu vuốt chòm râu bạc trắng:

"Đúng là hỉ mạch rồi, hơn nữa, rất có khả năng là một bé trai."

"Nhưng mà..."

Anh trai tôi vừa nghe xong nửa câu đầu đã phấn khích đến mức đi vòng quanh, rồi ôm chầm lấy chị dâu cười ngây ngô.

Cả hai bọn họ làm gì còn tâm trí đâu mà nghe vế sau nữa?

Tôi nhân cơ hội tiễn lão đại phu ra ngoài, đưa tiền khám bệnh cho ông.

Đứng ở cổng, lão đại phu ái ngại nói với tôi:

"Lão có biết một chút về thuật âm dương, cái t.h.a.i này... trông không giống người, mà giống một con oán quỷ đến đòi mạng hơn."

"Nhưng lão cũng không rành về món này, có khi là nhìn nhầm cũng không chừng, cháu cứ về nói với anh chị của cháu, bảo họ tìm người nào rành nghề xem lại cho chắc."

Tôi gật đầu, rồi xoay người đi vào.

Chuyện này, tôi sẽ không đời nào nói ra.

Tôi chỉ mong là có oán quỷ đến đòi mạng bọn họ mà thôi!

8.

Anh trai tôi vì muốn ăn mừng việc chị dâu m.a.n.g t.h.a.i con trai, đã mở tiệc lớn đãi cả làng.

Trong bữa tiệc, khách khứa qua lại, chén tạc chén thù.

Ai nấy đều đang bóng gió xa gần, dò hỏi xem chị dâu đã dùng cách gì mà lại m.a.n.g t.h.a.i được.

Dù sao thì, cả cái làng này có ai mà không biết chị dâu là loại "gà mái không biết đẻ trứng" chứ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làng Họ Vương
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...