Ngay cả mụ ta mà cũng có t.h.a.i được, chứng tỏ phương t.h.u.ố.c này quả thực là thần kỳ.
Anh trai tôi cứ thần thần bí bí, cố tình lảng sang chuyện khác.
Tôi biết gã không muốn nói, phương pháp này gã đã phải tốn bao công sức mới có được, gã không muốn dễ dàng hời cho đám người này.
Qua vài lượt hỏi mà không được, dân làng bắt đầu tỏ vẻ không vui, không khí cũng trở nên gượng gạo.
Đúng lúc này, một người mà tôi không thể ngờ tới đã xuất hiện.
Thôi A Bà chống gậy, run rẩy bước đến trước mặt chị dâu.
"Đứa bé trong bụng cô đến không đúng lúc rồi, tuyệt đối không thể giữ lại."
Thôi A Bà đảo mắt nhìn tất cả mọi người có mặt, rồi nói tiếp:
"Nếu ta đoán không lầm, phương pháp này là do lão đạo sĩ Đông Sơn đưa cho các người phải không? Lão ta tu không phải chính đạo, cái nghiệt chướng này cuối cùng sẽ hại c.h.ế.t cả làng!"
Dân làng bắt đầu ghé tai nhau, xì xào bàn tán.
Bọn họ nhìn chằm chằm vào chị dâu tôi, ánh mắt không mấy thiện cảm.
Anh tôi sắp có con trai, bọn họ vốn đã ghen ăn tức ở.
Giờ Thôi A Bà lại nói những lời như vậy, ai mà dám lấy tính mạng của mình ra mạo hiểm chứ?
Chị dâu vội ôm lấy bụng, trốn ra sau lưng anh trai tôi.
Anh trai tôi mặt mày sa sầm:
"Con mụ điên này, dám sỉ nhục con trai tao, lại còn nghi ngờ cả đạo trưởng, gan mày to bằng trời à?"
Có người bạo gan nói:
"Trong bụng vợ anh là thứ gì, mời đạo trưởng qua xem là biết chứ gì!"
Anh tôi đáp:
"Mày tưởng tao không muốn mời đạo trưởng tới đây để vạch mặt mụ yêu bà này chắc? Chỉ tiếc là đạo trưởng đi du ngoạn rồi, phải mười ngày nửa tháng nữa mới về!"
"Mày hỏi thế là có ý gì, không tin tao, hay là không tin đạo trưởng?"
Gã kia mấp máy môi, lẳng lặng lùi về phía sau.
Đôi mắt tam giác của anh trai lóe lên một tia nhìn hiểm độc.
Gã bỗng trầm giọng tuyên bố:
"Đánh c.h.ế.t mụ yêu bà này cho tao! Ai ra tay, tao sẽ nói cho kẻ đó biết bí quyết sinh con trai."
Ánh mắt của đám dân làng lập tức thay đổi.
Bọn họ nhìn chằm chằm Thôi A Bà, ai nấy đều rục rịch muốn động thủ.
Ngay lúc đó, tôi đứng chắn ra.
9.
Tôi vừa đẩy Thôi A Bà ra ngoài, vừa luôn miệng c.h.ử.i mắng.
"Bà là cái thá gì mà dám nghi ngờ đạo trưởng? Tôi thấy bà là loại không con không cái, ghen tị với chị dâu tôi có t.h.a.i chứ gì!"
"Còn không cút ngay, tôi đ.á.n.h c.h.ế.t bà!"
Tôi vớ lấy một cây gậy củi, vừa lôi vừa kéo, đưa bà ra tận ngoài cổng.
Bà nghiêm giọng: "Cô bé, con tuyệt đối không được để anh trai con nói phương pháp này cho người khác, bất cứ ai dùng phương pháp này, đều sẽ bị chị con quay về đòi mạng!"
Thôi A Bà nói vậy, ngược lại tôi lại thấy hứng thú.
Trong cái làng này, ai cũng là hung thủ hại c.h.ế.t chị tôi, không một ai được phép trốn thoát.
Tôi chỉ mong tất cả bọn họ đều đẻ ra quái vật.
Bữa tiệc lại tiếp tục, tôi lén kéo anh trai ra một góc.
"Anh, đều tại mụ già đó cả. Giờ ai cũng biết phương pháp này là của lão đạo sĩ Đông Sơn, kiểu gì họ cũng sẽ tự đi tìm ông ta để xin."
"Nếu đã vậy, sao anh không thuận nước đẩy thuyền, làm người tốt ban ơn, nói thẳng cho họ luôn đi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lang-ho-vuong/chuong-3.html.]
Anh trai tôi trầm ngâm một lúc, cảm thấy lời tôi nói cũng có lý.
Gã vốn dĩ không được coi trọng trong làng, việc bán đứng thân xác chị tôi đã giúp gã có chút địa vị, giờ nếu công bố thêm bí phương này, uy tín của gã chắc chắn sẽ tăng vọt.
Gã kêu tôi mang chiếc trống lại, vỗ lên mặt trống hai cái, cả đám đông lập tức im phăng phắc.
"Hỡi các vị bà con, đây chính là bí quyết giúp vợ tôi có thể m.a.n.g t.h.a.i con trai."
Anh trai tôi kể lại chi tiết toàn bộ câu chuyện về "Cổ Nữ".
Gương mặt của đám người bên dưới lộ rõ vẻ phấn khích, tiếng reo hò gần như muốn thổi bay nóc nhà, không khí đạt đến một cao trào mới.
Tôi cũng phấn khích tột độ.
Đợi chị tôi quay về, rồi sẽ đến lúc các người phải khóc lóc.
10.
Kể từ ngày đó, để được là người đầu tiên sử dụng chiếc trống, những người đến tặng quà gần như đạp nát ngưỡng cửa nhà tôi.
Anh trai và chị dâu cười đến mức không thấy mặt trời.
Lúc chị tôi còn sống, bọn họ hút m.á.u của chị.
Chị tôi c.h.ế.t rồi, bọn họ lại nằm trên t.h.i t.h.ể của chị, tiếp tục hút máu.
Cuộc sống nhà tôi ngày một khấm khá, ngay cả tôi cũng được chia cho hai quả trứng gà để ăn.
Tôi đặt chúng vào căn phòng phía đông nơi chị tôi từng ở, xem như là đồ cúng cho chị.
Tôi xách chiếc trống đỏ m.á.u đó, đêm đêm đi đến từng nhà khác nhau, đứng bên ngoài phòng của họ mà gõ trống.
Tiếng trống ai oán, não nề, hệt như tiếng khóc than của một người con gái chịu đầy oan khuất.
Chiếc trống đó ngày càng đỏ tươi hơn, và trong làng, liên tiếp có tin vui từ nhà này đến nhà khác.
Cả ngôi làng chìm đắm trong niềm hân hoan tột độ.
Chỉ mình tôi biết, ngày đó... sắp đến rồi.
Đúng lúc trong làng bầu lại trưởng thôn, anh trai tôi, với tư cách là người có uy tín nhất làng hiện giờ, nghiễm nhiên trở thành ứng cử viên sáng giá nhất.
Tổ tiên nhà họ Vương chưa từng có ai làm trưởng thôn, đây quả thực là chuyện làm rạng danh tổ tiên.
Anh trai và chị dâu kích động đến mức nước mắt giàn giụa, chạy ra trước mộ tổ "cộp cộp cộp" dập đầu ba cái thật kêu.
Miệng không ngừng lẩm bẩm cảm tạ tổ tiên phù hộ.
Nhưng tôi lại thấy, ba cái lạy này, đáng lẽ họ phải lạy chị tôi mới đúng.
...
Hôm nay là ngày trọng đại anh trai tôi nhậm chức.
Chị dâu từ sáng sớm đã kêu đau bụng, anh trai tôi khuyên mụ ở nhà nghỉ ngơi, nhưng mụ ta không chịu.
Chị dâu dịu dàng xoa bụng, vẻ mặt đằm thắm.
"Hôm nay là ngày anh nhậm chức, mẹ con em không thể vắng mặt được."
"Anh xem con trai chúng ta này, lớn khỏe ghê chưa, sau này nhất định sẽ có tiền đồ giống như cha nó."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Bụng của chị dâu to một cách dị thường, bên trên chằng chịt những đường gân xanh tím.
Bên dưới lớp da bụng, dường như có thứ gì đó đang lúc nhúc ngọ nguậy.
Nhưng mụ ta mới chỉ m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái bụng to đến mức phi lý của chị dâu.
Tôi chỉ cười lạnh một tiếng.
11.
Buổi lễ nhậm chức, người đông như kiến.
Già trẻ lớn bé, phàm là người còn thở được đều đã có mặt.
--------------------------------------------------