Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân

Chương 189

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bay tỏ thái độ xong, Tống Quốc công còn không yên tâm hỏi: “Đúng rồi, con chỉ lấy một bộ ‘Hàn mai đồ’ có đủ mở một y quán hay không?”

Tuy trên danh nghĩa Quốc công phủ cũng có y quán, nhưng những việc này vẫn do Tần thị xử lý, cho nên Tống Quốc công thật sự không biết mở một nhà y quán cân bao nhiêu tiền bạc.

Đối với Tống Quốc công hiện tại, mấy thứ kia dù tốt, cũng là vật chếc, nào có thể tung tăng nhảy nhót như đại tôn tử được.

Tống Gia Thành nghe vậy đại hỉ, hắn kích động mà chà chà ngón tay, thử nói: “Vậy bức 《 Chước cầm đồ 》kia của cha……”

Tống Quốc công mạnh miệng nói rất sảng khoái, chờ đến khi Tống Gia Thành thật sự hỏi xin ông những thứ khác, ông lại tỏ vẻ cực kỳ đau lòng: “《 Chước cầm đồ 》 thì không thể được, đây là mệnh của cha con, nếu con cầm nó đi, cha cũng không đợi được tới ngày ôm tôn tử.”

Tôn tử quan trọng, bảo bối cũng rất quan trọng, Tống Quốc công lo lắng con trai thật sự nhớ thương đại bảo bối của mình, lập tức ngượng ngùng nói: “Còn không phải mở một y quán sao, đâu xài hết bao nhiêu tiền, một bức ‘Hàn mai đồ’ khẳng định đủ rồi, khẳng định đủ rồi……”

Dù không đủ, chỗ ông cũng còn có rất nhiều tranh chữ bình thường, tóm lại chính là không thể động tới bảo bối của ông.

Tống Gia Thành nhìn lão nhân tỏ vẻ chỉ cần hắn xin bức họa này liền lập tức xỉu ngang, trong lòng cũng từ bỏ chủ ý lên bức《 Chước cầm đồ 》.

Tống Gia Thành ở trong lòng khuyên bản thân: Thôi, phải biết đủ, hôm nay có được một bức ‘Hàn mai đồ; cũng đã xem như thu hoạch rất lớn rồi, hắn vẫn không nên ép quá, nếu ép lão nhân quá, nói không chừng tới ‘Hàn mai đồ’ đã tới tay cũng bị lấy lại.

Dù sao —— tương lai còn dài mà!

Tống Gia Thành tốt xấu còn có một chút lương tri, không ‘báo’ cha hắn quá mức, hắn cầm một bức ‘Hàn mai đồ’ của Tống Quốc công, cũng đáp lễ bằng một cái đồng hồ treo tường hình hỉ thước, tuy rằng giá trị thực tế của đồng hồ treo tường kém xa ‘Hàn mai đồ’, nhưng chỉ cần Tống Quốc công bỏ được, đổi một cái đồng hồ treo tường lấy một bức họa danh gia với người bên ngoài cũng không phải chuyện khó làm.

Bất quá đồng hồ treo tường hắn đã đưa rồi, còn chuyện Tống Quốc công có nỡ đổi đồng hồ treo tường hay không, không phải vấn đề của Tống Gia Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me -

https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-189-hao-phong.html

.]

Trước khi Đỗ Khanh vào phòng, còn không yên tâm mà dặn dò Tống Châu lần nữa: “Đại Tống, ngày mai anh đừng quên giúp tôi đưa trái cây cho Vân nhi và hai chị em Đào Hoa, Hạnh Hoa.”

Vì để người trong phủ thấy Đỗ Khanh bọn họ có việc gấp đột nhiên rời đi, cô cũng không có thời gian tự đi đưa trái cây vào đêm hôm, chỉ có thể nhờ người chuyển giúp.

Tống Châu vỗ n.g.ự.c cười nói: “Cô nương cứ yên tâm đi, ta sẽ làm tốt việc cô nương đã giao.”

Đối với xưng hô của Đỗ Khanh với mình, Tống châu cũng không phản bác, cô nương nói, hắn cùng Tống Hải đều họ Tống, nếu cô nương gọi là Tống đại ca thì cũng không biết là đang gọi ai, cho nên cô nương kêu Tống Châu là Đại Tống, gọi Tống Hải là Tiểu Tống, cứ như vậy liền thập phần cơ trí giải quyết vấn đề xưng hô.

Anan

Đỗ Khanh ở cổ đại một khoảng thời gian đã phát hiện, Đại Tống làm việc đáng tin hơn Tiểu Tống, cô duỗi tay vỗ vỗ bả vai Tống Châu, nói: “Anh làm việc tôi rất yên tâm, chúng tôi đi rồi, lần sau trở về sẽ mang lễ vật cho mọi người.”

Nghe cô nương nói muốn mang lễ vật, Tống Châu vội vàng không ngừng mở miệng cự tuyệt: “Cô nương ngài không cần lo lắng chuẩn bị lễ vật cho chúng tiểu nhân, những chuyện tiểu nhân làm đều là chuyện trong bổn phận.”

Tuy thời gian Đỗ Khanh ở đây không nhiều lắm, nhưng đã cho hắn và Tống Hải kẹo, trái cây.

Con trai Tống Châu đặc biệt thích những viên kẹo trái cây đó, Đỗ Khanh đối xử với bọn họ cũng rất hào phóng, ước chừng cho một nắm to, đếm kỹ cũng có 20, 30 viên.

Tống Châu cầm số kẹo đó về cũng không cho con trai tùy tiện ăn, hắn dặn thê tử phải giữ thật kỹ, bốn, năm ngày mới cho bọn nhỏ ăn một viên, hằng ngày đều chỉ được ăn kẹo mạch nha bình thường mua ngoài chợ.

Trái cây ngày hôm qua mang về càng không cần phải nói, quả đào kia mượt mà đỏ bừng, quả táo và thứ quả kỳ quái gọi là chuối cũng vô cùng ngon miệng.

Bởi vì trái cây nhiều, hơn nữa không thể để lâu, không thể giữ lại để bọn trẻ trong nhà từ từ ăn, cho nên đêm qua tất cả mọi người trong nhà Tống Châu đều được nếm chỗ trái cây này, hương vị đó xác thật vượt xa mấy thứ trái cây bình thường bán ngoài chợ.

Sáng hôm nay đi làm, Tống Hải còn lôi kéo hắn nói, cái thứ gọi là chuối kia được bà mẹ già đã rụng hết răng của hắn vô cùng thích, liên miệng nói mềm mại thơm ngọt, cho nên thê tử hắn không nỡ chia cho bọn trẻ, đưa cả hai quả chuối cho lão nhân.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 189
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...