Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Công Của Ta Là Cổ Nhân

Chương 190

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lần này Đỗ Khanh cho Tống Hải bọn họ nhiều trái cây nhất, cho mấy cô bé Đào Hoa ít nhất, chỉ có một quả chuối, một quả táo cùng một quả đào.

Hai tiểu nha đầu ở trong phủ không nơi nương tựa, trong tay cầm quá nhiều thứ tốt cũng không giữ được, cho một chút để các bé nếm thử hương vị, chủ yếu là Đỗ Khanh muốn cảm ơn cái khăn tay Đào Hoa thêu cho mình, bằng không cô còn muốn đưa thêm trái cây cho hai tiểu cô nương.

Đỗ Khanh nghĩ tới Vân nhi chiếu cố mình thập phần chu đáo và cẩn thận, cho nên đưa cho nàng ấy nhiều trái cây như bọn Tống Châu.

Bất quá Vân nhi cũng là người hầu, Tống Hải nói mấy năm trước có thiên tai thì nàng ấy được mua trở về, cũng là ký tên bán đứt, nghe nói nhiều năm như vậy người nhà của nàng ấy cũng không có tới Quốc công phủ tìm nàng, cũng không biết còn trên nhân thế hay không.

Nhiều trái cây như vậy cũng chỉ có một mình Vân nhi ăn, cũng không biết đối với cô là chuyện tốt hay là chuyện xấu.

Dặn dò xong chuyện trái cây, Đỗ Khanh liền cùng Tống Gia Thành xuyên về hiện đại. Vì lúc trở về trên giường gỗ không có một đống đồ, cho nên đêm nay cô ngủ đặc biệt ngon, cảm giác vừa nhắm mắt ngủ liền tới hửng đông.

Bên cổ đại, sáng sớm hôm sau, Tần thị liền ở trong phủ thả ra tin tức hai người Đỗ Khanh cùng Tống Gia Thành đột xuất có việc, đã rời khỏi kinh thành.

Thưởng hà yến qua đi, đại trưởng công chúa phái tám ám vệ, ngày đêm thay phiên canh giữ ở ngoài Quốc công phủ, cho nên thực mau nhận được tin tức.

Trần Tĩnh Dao ngồi trên ghế, trầm mặt nhìn ám vệ quỳ gối trước mặt mình, sắc mặt lạnh đến độ sắp kết băng, nàng ta dùng một ngữ khí không nghe ra hỉ nộ: “Tin tức chuẩn xác?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.me -

https://monkeyd.me/anh-chong-den-tu-co-dai/chuong-190-tron-thoat.html

.]

Người hoàng thất, không thiếu nhất chính là khí thế uy nghiêm, ám vệ cúi đầu nhìn đầu gối của bản thân, mở miệng đáp lời: “Là buổi sáng hạ nhân Quốc công phủ nói chuyện phiếm nghe được, hẳn là chuẩn xác.”

Ám vệ còn chưa nói xong, liền lập tức cảm giác được không khí phòng trong lạnh đi theo lời mình, mồ hôi trên trán hắn đều sắp nhỏ giọt rơi xuống.

Ám vệ cảm thấy đầu lưỡi bản thân rất đắng, hắn thầm kêu oan cho bản thân: Tuy rằng lần này là bọn họ làm việc không tốt, không trông chừng tốt người chủ nhân muốn bắt, nhưng rõ ràng đêm qua bọn họ có bốn người đều canh giữ ở ngoài Quốc công phủ, suốt cả đêm bọn họ cũng không dám chợp mắt, bọn họ xác thật không có nhìn thấy ai đi ra khỏi Quốc công phủ, buổi sáng người đầu tiên đi ra khỏi Quốc công phủ vẫn là tạp dịch đưa bô, không hiểu vì sao Tống công tử và nữ nhân kia lại lặng yên rời kinh, không một tiếng động?

Ám vệ nhẹ lắc lắc đầu, thật sự nghĩ không ra, nhưng mà không đợi hắn nghĩ thông, Trần Tĩnh Dao ngồi phía trên liền nổi giận đùng đùng túm lấy cái chén trong tầm tay ném qua.

Anan

‘ Bang ’ một tiếng, chén trà đập vào đầu ám vệ, sau đó rơi trên mặt đất tan tành.

Trần Tĩnh Dao chửi ầm lên: “Phế vật! Phế vật! Các ngươi nhiều người như vậy, tới một nữ nhân cũng không bắt được, thế nhưng để hai người sống sờ sờ trốn đi dưới mí mắt, bản công chúa giữ các ngươi lại còn có ích gì?”

Ám vệ đầu tiên là bị trà nóng làm bỏng mặt, sau lại bị mảnh sứ của chén trà cứa một chút, hắn còn có thể cảm thấy cái trán đang chảy máu, nhưng hắn không dám duỗi tay lau, sợ động tác của mình sẽ chọc giận Đại công chúa, sau đó càng không có kết quả tốt, cho nên cũng chỉ có thể tùy ý để m.á.u đỏ tươi che kín hốc mắt.

Trần Tĩnh Dao bởi vì tức giận mà thở hồng hộc, nhìn ám vệ quỳ gối trước mặt, nàng nghĩ thầm muốn cho thân binh kéo nhóm cẩu nô tài vô dụng này đi c.h.é.m đầu, nhưng nàng lại nghĩ một đám ám vệ này có công phu đứng đầu ở Khánh triều, giữ lại vẫn còn chỗ hữu dụng.

Trần Tĩnh Dao tức giận tới nhanh đi cũng nhanh, bạo nộ xong, nàng cũng có thể bình thường tự hỏi, cẩn thận cân nhắc, nàng ta vẫn quyết định tạm thời giữ lại mệnh của bọn họ, nàng duỗi tay ném một cái bình sứ xuống đất, cúi đầu khảy chuỗi hạt san hô đỏ trên cổ tay của mình, lạnh giọng nói: “Chuyện này tạm bỏ qua, các ngươi trở về tiếp tục nhìn chằm chằm Quốc công phủ, đám người kia vừa hồi kinh thành, lập tức bắt người đưa tới trước mặt ta, nếu lại làm hỏng, hậu quả liền không cần bổn cung nhiều lời đi?”

Ám vệ rời khỏi phủ công chúa, lòng tràn đầy may mắn thở dài nhẹ nhõm một hơi, đêm qua bọn họ để người trốn thoát dưới mí mắt, phạm vào sai lầm lớn như vậy, lúc tới phủ công chúa báo cáo, hắn đều cho rằng hôm nay mình không thể sống ra khỏi phủ công chúa, không nghĩ tới thế nhưng chỉ bị ném một chút như vậyliền nguyên vẹn ra ngoài.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 190
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...