Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi

Chương 139: Chuyện xấu của hắn

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe cô nói không muốn trở về Ôn Thành,Lục Chu Việt không khỏi nguy hiểm nheo mắt,đứng dậy đi tới từ sau lưng ôm lấy cô giống như lơ đãng hỏi,

“Tại sao sau khi tốt nghiệp không trở về Ôn Thành?”

Hứa Lưu Liễm rũ mắt xuống  cằm trả lời,

“Không muốn trở về vì không muốn trở về,không vì cái gì?”

Bàn tay vòng quanh eo cô bỗng nhiên siết chặt,giọng nói cũng sắc bén hơn,

“Tại vì thích thành phố N này nên không muốn trở về? Hay bởi vì Ôn Thành có người đó nên không dám trở về? Em không có dũng khí sống cùng với hắn trong một thành phố,không có dũng khí nhìn hắn sẽ kết hôn đúng không?”

Hứa Lưu Liễm chỉ cảm thấy tim cô trong nháy mắt bị những lời sắc bén của hắn đâm thủng,sắc mặt cũng thoáng cái tái nhợt,hắn tại sao mỗi lần đều dùng lời lẽ sắc bén xuyên thấu tim cô? Hắn nhìn thấu thì cũng thôi,tại sao mỗi lần đều dùng lời tàn nhẫn đó công kích cô? Làm cho cô đau ,làm cho cô khó chịu, làm cho cô hận hắn!

Cô không nói lời nào,Lục Chu Việt chợt đưa tay xoay người cô lại,ép cô nhìn thẳng hắn,hắn nhìn thẳng vào trong mắt cô lạnh lùng lên án,

“Hứa Lưu Liễm,em thậtquá ích kỷ! Mẹ em bệnh thế nào em không phải không biết,em học đại học bốn năm không chịu trách nhiệm thì cũng thôi, hôm nay tốt nghiệp em lại không chịu về chăm sóc bà ấy,em chẳng lẽ một chút hiếu đạo cũng không có?”

Bên phía Ôn thành hắn vẫn an bài bác sĩ bệnh viện Đường Dục Hàn làm kiểm tra định kỳ cho Liên Tố,ngày đó Đường Dục Hàn gọi điện thoại cho hắn,nói bệnh tình Liên Tố sợ rằng không chịu được bao lâu,chữa trị đã lâu nhưng không chuyển biến, bệnh tình đã sớm chuyển biến xấu.

Liên Tố cũng biết tình trạng mình,nhưng vẫn dặn dò bảo bọn họ không nên cho cô biết,bởi vì Liên Tố cảm thấy,con gái bà thật vất vả đi theo hắn mới có cuộc sống yên ổn,bà không đành vì bệnh tình của mình kéo con gái xuống địa ngục.

Liên Tố mặc dù nói vậy nhưng hắn lại không thể ngồi im mặc kệ,dù sao cô cũng sắp tốt nghiệp,hôm nay cũng đã gần đến cuối năm,hắn tính sau khi mừng lễ tết sau đưa cô về Ôn Thành, bất kể Liên Tố còn bao nhiêu thời gian tối thiểu trong đoạn thời gian này có con gái bà bên cạnh chăm sóc.

Hôm nay cô lại nói cô không muốn trở về Ôn Thành! Tuy nói cô không biết bệnh tình Liên Tố hắn không nên phát hỏa với cô,nhưng vừa nghĩ tới cô trốn tránh thành phố kia bởi vì nguyên nhân là Trần Thanh Sở,lửa giận trong lòng hắn làm sao cũng nén không được.

Hứa Lưu Liễm vốn bởi vì lời nói trước của hắn mà trong lòng khó chịu,hôm nay hắn vừa nhắc tới bệnh tình Liên Tô,cô không khỏi khổ sở nước mắt sắp rơi xuống, hắn nói cứ giống như cô thật bất hiều,cô vốn muốn đợi qua một thời gian ngắn nữa ổn định một chút đón Liên Tố đến thành phố N,cô cảm thấy thành phố nhỏ an tĩnh này so với Ôn Thành phồn hoa ồn ào náo động nơi này thích hợp cho Liên Tố dưỡng bệnh hơn.

Cho nên đưa tay đẩy hắn đứng trước mặt cô ra, tức giận nhìn hắn thét,

“Lục Chu Việt,anh không phải là em,tại sao anh biết trong lòng em không có muốn báo hiếu? Anh cho rằng anh là ai,luôn đem suy nghĩ lung tung của mình áp đặt lên mình người khác!”

Cô rống như vậy mặt hắn cũng nặng trĩu,trong thanh âm lộ ra hàn khí,

“Xong năm nay chúng ta sẽ trở về Ôn Thành,còn về Thân Viễn anh sẽ cho người khác đến quản lý,đến lúc đó em muốn về cũng phải về, không muốn về cũng phải về!”

Hắn nói xong liền hừ lạnh một tiếng xoay người phất tay áo rời đi,sau đó bên ngoài truyền đến thanh âm phát động xe,còn lại một mình Hứa Lưu Liễm giật mình đứng nguyên  tại nguyên chỗ,bên tai một lần lại một lần vọng lại lời tàn nhẫn của hắn,mặt rơi đầy lệ. Tại sao rõ rang hai người đang vui vẻ đột nhiên ầm ĩ không vui bỏ đi?

Cho đến thời điểm cô buồn ngủ hắn cũng chưa trở lại,cả đêm hắn không về ngủ đó là chuyện trước nay chưa từng có,trên giường lớn một mình cô lăn qua lộn lại,mệt mỏi muốn chết nhưng một chút buồn ngủ cũng không có,đợi đến rạng sáng hắn vẫn chưa trở về,cô lúc này mới chống cự không nổi cơn buồn ngủ.

Ngày hôm sau cô dậy rất sớm,nhìn bên cạnh giường như cũ không có một bóng người ,cô nhịn không được nữa tức giận điên rồi,nổi giận đùng đùng rời giường vọt vào phòng tắm rửa sạch,cứ xem như bọn họ cãi nhau,hắn có cần thiết bỏ nhà cả đêm không về nhà ngủ không? Hắn không phải quá ngây thơ chứ!

Ai cũng nói tính tình cô không tốt,vừa thối lại vừa cứng,nhưng hắn thì tốt hơn chỗ nào? Tức giận thì làm mặt lạnh khiến rùng mình,tại sao tức giận cũng không nói,chỉ biết dùng thủ đoạn hành hạ người.

Thời điểm xuống lầu ăn điểm tâm sắc mặt Tần tỷ không tốt lắm,cô cảm thấy có chút buồn bực nhưng không có nghĩ nhiều,đơn giản ăn chút bữa ăn sang rồi đi làm.Sau khi đến Thân Viễn mới biết được tại sao Tần tỷ không tự nhiên như vậy, mấy cô gái lầu một cùng đồng nghiệp ầm ĩ:

“Mau nhìn mau nhìn, đầu đề báo chí  hôm nay,tất cả đều là Lục tổng chúng ta tối hôm qua đưa cô gái đi mướn phòng!”

Nàng cước bộ một lảo đảo thiếu chút nữa chật vật địa té ngã trên đất, lại nghe trong đó một nữ đồng chuyện thét chói tai,

“A a a a a,không phải chứ? Đưa cô gái đi mướn phòng? Mau đem tới cho tôi nhìn một chút!”

Cho đến những lời này lần nữa truyền vào trong tai,cô mới từ trong kinh hãi phục hồi lại tinh thần,siết chặc túi mình cô choáng váng xông ào vào thang máy chuyên dụng  tầng cao nhất,sau đó tựa vào trên tường từng ngụm từng ngụm thở.

Không trách được! Không trách được tối hôm qua hắn không về ngủ? Ha ha, cô dựa vào thang máy người có chút chật vật, nhướng môi cười buồn,thì ra ở cùng với người phụ nữ khác? Bất quá cảm giác này.Mẹ kiếp thật  không dễ chịu!

Thang máy dừng lại ở lầu chót,cô hít một hơi thật sâu sau cố gắng làm cho  vẻ mặt mình thoạt nhìn như không có xảy ra chuyện gì,sau đó cất bước ra khỏi thang máy, Lâm San Ni vừa nhìn thấy cô liền vội vàng nghênh đón,trong tay cô cầm lấy một phần báo hôm nay có chút lo lắng nhìn cô,

“Lưu Liễm,tôi nghĩ bài báo này nhất định là hiểu lầm! Nhất định là người đàn bà Ôn Phó Doanh kia không biết giở thủ đoạn gì!”

Hắn tuyệt đối không phải người lạm tình,những năm gần đây hắn đều giữ mình trong sạch,cô hiểu rõ hơn so với bất cứ người nào.Nếu hắn là người như thế, cần gì phải khổ đợi cô ấy đến bây giờ?

Hứa Lưu Liễm trên mặt không có bất kỳ biểu tình cầm tờ báo qua,cho dù trước đã làm xong chuẩn bị tâm lý,nhưng thời điểm nhìn thấy trong lòng cô không thể khống chế đau nhói.

Trên báo chí là bóng lưng hắn đi vào khách sạn năm sao hào hoa nhất thành phố N,phía trước hắn là Ôn Phó Doanh vóc người xinh đẹp trang điểm quyến rũ,đang quay đầu lại nhìn về phía hắn thẹn thùng cười,thân ảnh hai người  ở trong bóng đêm lộ ra vẻ cực kỳ mập mờ.

Cô xem xong bài báo nhét trở lại trong tay Lâm San Ni,không nói gì liền xoay người đi tới phòng làm việc,Lâm San Ni lo lắng ngăn lại cô,

“Lưu Liễm!”

Cô không thể làm gì khác hơn là quay đầu lại nhìn Lâm San Ni,Lâm San Ni nghiêm túc nói,

” Ba năm trước thời điểm Lục tổng tiến vào chiếm giữ thành phố N cũng đã âm thầm liên hệ các nhà truyền thông,không cho phép bọn họ báo cáo về bất cứ tin tức gì của hắn! Hôm nay hắn lần đầu tiên bị lên báo,nhất định là có âm thầm mua chuộc giới truyền thông! Cô bình tĩnh nhìn Lâm San Ni thản nhiên hỏi ngược lại,

“Nói cách khác,ba năm qua thật ra hắn có rất nhiều phụ nữ nhưng không được  báo chí tiết lộ?”

Lâm San Ni bị cô nói có chút sửng sốt,ngay sau đó vội vàng giải thích,

“Lưu Liễm,cô biết tôi không phải có ý đó!”

Nhìn bộ dạng cô từ đầu đến cuối vẫn thờ ơ,Lâm San Ni không khỏi có chút giận,

“Hứa Lưu Liễm,bất kể cô hận hắn cũng được,bài xích hắn cũng được,nhưng cô không thể không thừa nhận,những năm này hắn yêu cô yêu nồng đậm và chân thành tha thiết! Tại sao cô lại hoài nghi tình yêu hắn đối với cô?”

Lâm San Ni đau lòng sau khi nói xong liền xoay người vào phòng làm việc của mình,Hứa Lưu Liễm khóe môi giật giật nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói,rõ ràng hắn bên ngoài…có cô gái khác trước,tại sao cuối cùng lại thành lỗi của cô?

Cô biết Lâm San Ni mong đợi cô có chút phản ứng,nhưng cô có thể phản ứng thế nào?Cô hiện tại ngoại trừ đau lòng vẫn là đau lòng,cô còn có thể  phản ứng ra sao!

Vừa đến giờ làm đã mở một cuộc họp lớn,cô lấy lại tinh thần chuẩn bị đầy đủ tất cả tài liệu vào phòng họp,toàn thể nhân viên đều đến đông đủ,chỉ có mình hắn còn chưa tới,một nhóm người lớn phải ngồi đó đợi hắn,bên cạnh nam nam nữ nữ đều xôn xao bàn luận chuyện xấu tối hôm qua của tổng tài đại nhân.

Cô cắn chặt môi không để ình suy nghĩ lung tung,nhưng suy nghĩ vẫn không bị khống chế  bay đi thật xa,vừa nghĩ tới tối hôm qua hắn cùng cô gái Ôn Phó Doanh trắng đêm triền miên,cô thật có loại vọng động muốn vứt bỏ tất cả văn kiện chạy vào phòng họp khóc lóc một trận,cô thậm chí còn nghĩ,hắn không phải là tối hôm qua say mê quá độ,hôm nay ngay cả rời giường cũng không nổi chứ?

“Hứa thư ký? Hứa thư ký?”

Đang lúc cô vẫn suy nghĩ miên man,một đồng nghiệp bên cạnh hảo tâm đẩy cô,cô chợt hoàn hồn,mới phát hiện hắn không biết lúc nào đã ngồi vào vị trí chính.

Cả người hắn tựa vào sau lưng ghế,trên khuôn mặt anh tuấn trước sau như một  kiên nghị nhìn không ra bất kỳ một tia biểu cảm,áo đã không phải cái ngày hôm qua mặc,mà đổi thành một bộ mới tinh cô trước kia cho tới bây giờ chưa từng thấy,cô thấy trong lòng càng chua xót,cắn răng đứng dậy bắt đầu phát phần văn kiện ọi người.

P/S:Bí mật nằm ở chương sau ha ha…hôm nay post 3 chap truyện này nhé!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Đêm mưa
Chương 2
Chương 2: Đầu hoài tống bão
Chương 3
Chương 3: Mạnh mẽ đoạt lấy(17+)
Chương 4
Chương 4: Tự  dưng gây chuyện
Chương 5
Chương 5: Ra tay đả thương người
Chương 6
Chương 6: Nhân vật thần bí
Chương 7
Chương 7:  Khéo léo
Chương 8
Chương 8: Ra tay  cứu giúp
Chương 9
Chương 9: Cánh tay khoan dung
Chương 10
Chương 10: Mê mang một đêm
Chương 11: 5:Đi công tác nửa tháng
Chương 11
Chương 11: Điên cuồng cướp đoạt
Chương 12
Chương 12: khóc không ra nước mắt
Chương 13
Chương 13: Người xưng là “cố nhân”
Chương 14
Chương 14: Tâm tư mập mờ
Chương 15
Chương 15:  Quẫn cảnh ký túc xá
Chương 16
Chương 16: Nam sinh dạy kèm tại nhà
Chương 17
Chương 17: Biến cố trong nhà
Chương 18
Chương 18: Hẹn cô ấy dùng cơm
Chương 19
Chương 19: Gặp tại phi trường
Chương 20
Chương 20: Cố ý làm khó
Chương 21
Chương 21: Không thể trả lời
Chương 22
Chương 22: Nhớ lại chuyện cũ
Chương 23
Chương 23: Nhanh mồm nhanh miệng
Chương 24
Chương 24:  Lão sư hôn
Chương 25
Chương 25: Bách độc xâm thể
Chương 26
Chương 26: Bỏ đá xuống giếng
Chương 27
Chương 27: Nói cho tôi biết
Chương 28
Chương 28: Rượu có thể giải sầu
Chương 29
Chương 29: Tám năm kháng chiến
Chương 30
Chương 30: Có thể giúp đỡ
Chương 31
Chương 31: Không phải là cô thì không được
Chương 32
Chương 32: Giống như mới gặp gỡ
Chương 33
Chương 33: Ở lại nhậm chúc
Chương 34
Chương 34: Phải gả cho anh
Chương 35
Chương 35:  Vẫn ở đây
Chương 36
Chương 36: Giam cầm
Chương 37
Chương 37: Cái gọi là theo đuổi
Chương 38
Chương 38: Ngài cho không được
Chương 39
Chương 39: Con không yêu hắn
Chương 40
Chương 40:  Muốn nhảy xe
Chương 41
Chương 41: Thật không chạy
Chương 42
Chương 42: Chua ngoa
Chương 43
Chương 43: Muốn cái gì
Chương 44
Chương 44: Ân oán trước đây
Chương 45
Chương 45: Không bằng ly hôn
Chương 46
Chương 46: Làm vì cô
Chương 47
Chương 47: Viết ba mươi lần
Chương 48
Chương 48: Bạn trai thân mật
Chương 49
Chương 49: Thiếu chút nữa không khống chế được
Chương 50
Chương 50: Đi suốt đêm
Chương 51
Chương 51: Chồng của em
Chương 52
Chương 53
Chương 53: Triền triền miên miên
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: Lục Đường Diêm Trác
Chương 57
Chương 57: Cùng nhau ăn cơm
Chương 58
Chương 58: Duy triết mời khách
Chương 59
Chương 59: Lúng túng gặp nhau
Chương 60
Chương 60: Tỏ tình
Chương 61
Chương 61: Hơi dùng thủ đoạn
Chương 62
Chương 62: Kịch liệt hôn
Chương 63
Chương 63: Anh đừng uống
Chương 64
Chương 64: Đau lòng sao
Chương 65
Chương 65: Người khác dìu
Chương 66
Chương 66: Anh cũng tỏ tình
Chương 67
Chương 67: Luân phiên giữa ấm áp và đau
Chương 68
Chương 68: Đút hắn uống canh
Chương 69
Chương 69: Đột phát bệnh bao tử
Chương 70
Chương 70: Anh ấy trở lại
Chương 71
Chương 71: Những thứ chuyện cũ kia
Chương 72
Chương 72: Nhớ như vậy
Chương 73
Chương 73: Rốt cục xuất hiện
Chương 74
Chương 74: Trở về không được
Chương 75
Chương 75: Đoạt lại em
Chương 76
Chương 76: Hai lựa chọn
Chương 77
Chương 77: Xin lỗi cầu hoà
Chương 78
Chương 78: Một chút ngọt ngào
Chương 79
Chương 79: Thành ý của em
Chương 80
Chương 80: Đọc sách H bị nắm (TMN nói:cẩn thận nhé các tình yêu..đừng bắt chước Lưu Liễm nha)
Chương 81
Chương 81:  Minh tranh ám đấu (18+)
Chương 82
Chương 82: Ôn tồn trên bờ biển
Chương 83
Chương 83: Vợ của tôi
Chương 84
Chương 84: Trốn tránh
Chương 85
Chương 85: Một chuyện hiểu lầm
Chương 86
Chương 86: Ép cô tỉnh lại
Chương 87
Chương 87: Giải vây cho cô
Chương 88
Chương 88: Âm thầm chỉ đạo
Chương 89
Chương 89: Đang ghen phải không
Chương 90
Chương 90: Xóa bỏ hiểu lầm
Chương 91
Chương 91: Chủ động lấy lòng
Chương 92
Chương 92: Ba người gặp lại
Chương 93
Chương 93: Bí mật riêng của hắn
Chương 94
Chương 94: Đau đớn thấy rõ
Chương 95
Chương 95: Người hoàn hảo chính là
Chương 96
Chương 96: Cho hắn cơ hội
Chương 97
Chương 97: Làm bạn tri kỷ
Chương 98
Chương 98: Cả người hợp nhất
Chương 99
Chương 99: Đưa cô  tập tranh
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Không rời khỏi anh
Chương 101: Sống lại khác nhau
Chương 102
Chương 103: Đi tương thân
Chương 103
Chương 104
Chương 104: Lão Lục tương thân
Chương 105: Kế hoãn binh
Chương 105
Chương 106: Kích tình trong phòng ngủ(18+)
Chương 106
Chương 107: Phân khoa Văn lý
Chương 107
Chương 108: Sai lầm thái quá
Chương 108
Chương 109: Thanh Sở bị tai nạn xe cộ
Chương 109
Chương 110: Tình thế khó xử
Chương 110
Chương 111: Em không cần trở lại
Chương 111
Chương 112: Em yêu hắn không?
Chương 112
Chương 113: Bạn bè bình thường
Chương 113
Chương 114: Ba người phụ nữ
Chương 114
Chương 115
Chương 116: Chúc em nhiều may mắn (18+..lão Lục trừng phạt)
Chương 116
Chương 117: Buổi phỏng vấn buồn bực
Chương 117
Chương 118: Suy nghĩ một chút
Chương 118
Chương 119: Chỉ cần làm bản thân
Chương 119
Chương 120: Gọi anh là lão Lục
Chương 120
Chương 121: Đã trưởng thành (17+)
Chương 121
Chương 122: Mỹ nữ tới chơi
Chương 122
Chương 123
Chương 123: Đột nhiên bị phỏng
Chương 124: Đau lòng khó nhịn
Chương 124
Chương 125: Vi Lương tới chơi
Chương 125
Chương 126: Không thích hợp
Chương 126
Chương 127: Tình hình công ty
Chương 127
Chương 128: Nỗi khổ yêu thầm
Chương 128
Chương 129
Chương 129: Ghen tức thật nhiều
Chương 130: Anh rất ghen tị
Chương 130
Chương 131: Ầm ĩ nhỏ tình cảm vui vẻ
Chương 131
Chương 132: Chẳng lẽ có
Chương 132
Chương 133: Ngọt ngào xen lẫn đau lòng
Chương 133
Chương 134: Yêu hận đan xen
Chương 134
Chương 135: Hắn  tàn nhẫn
Chương 135
Chương 136: Đừng tức giận
Chương 136
Chương 137: You‘re beautiful
Chương 137
Chương 138: Trêu hoa ghẹo nguyệt
Chương 138
Chương 139: Chuyện xấu của hắn
Chương 139
Chương 140: Ghen tị không
Chương 140
Chương 141: Lựa chọn tin tưởng
Chương 141
Chương 142
Chương 142: Câu trả lời chắc chắn hài lòng
Chương 143: Thời khắc ghi nhớ
Chương 143
Chương 144: Chủ động xuất kích
Chương 144
Chương 145: Câu trả lời của cô
Chương 145
Chương 146: Tại nạn tại công trường
Chương 146
Chương 147: Xả thân cứu giúp
Chương 147
Chương 148: Không cần mong đợi
Chương 148
Chương 149: Chấp tử thủ
Chương 149
Chương 150: Phiền muộn của cô
Chương 150
Chương 151: Yêu hay không yêu anh
Chương 151
Chương 152: Không thể buông tha
Chương 152
Chương 153: Anh tin em
Chương 153
Chương 154: Bảo vệ em chu toàn
Chương 154
Chương 155: Ngủ không được
Chương 155
Chương 156: Ngày mai tìm em
Chương 156
Chương 157: Nhận được đồng ý
Chương 157
Chương 158: Xuất thủ phản kích
Chương 158
Chương 159: Lục đục với nhau
Chương 159
Chương 160: An ủi hắn
Chương 160
Chương 161
Chương 162: Công khai quan hệ
Chương 162
Chương 163: Sóng to gió lớn
Chương 163
Chương 164: Một lần nữa bắt đầu
Chương 164
Chương 165: Chuyện cũ chua xót
Chương 165
Chương 166: Tình cảm dịu dàng
Chương 166
Chương 167: Tình hình của Sunny
Chương 167
Chương 168: Rất hiểu chuyện
Chương 168
Chương 169: Mặt trái tin tức
Chương 169
Chương 170: Tới trong ngực anh
Chương 170
Chương 171
Chương 171: Bảo vệ thật tốt
Chương 172: Xem phòng làm việc
Chương 172
Chương 173: Lâm vào khốn cảnh
Chương 173
Chương 174: May là có hắn
Chương 174
Chương 175: Yêu anh yêu anh
Chương 175
Chương 176: Tình hình hiệu trưởng
Chương 176
Chương 177: Biết được chân tướng
Chương 177
Chương 178: Việc đã đến nước này
Chương 178
Chương 179: Sẽ không kết hôn
Chương 179
Chương 180: Hôn lễ như cũ
Chương 180
Chương 181: Bắt đầu đau lòng
Chương 181
Chương 182: Chúng ta ly hôn đi
Chương 182
Chương 183: Anh không đồng ý
Chương 183
Chương 184: Tổn thương lẫn nhau
Chương 184
Chương 185: Gặp lại cố nhân
Chương 185
Chương 186: Sớm một chút trở lại
Chương 186
Chương 187: Hiệp nghị ly hôn
Chương 187
Chương 188: Trở lại ngay
Chương 188
Chương 189: Rốt cuộc buông tay
Chương 189
Chương 190: Mệt mỏi quá
Chương 190
Chương 191: Tính tiền sự ngu dại của mình
Chương 191
Chương 192: Đặt dấu chấm hỏi kết thúc
Chương 192
Chương 193: Không thể vãn hồi
Chương 193
Chương 194: Lấy lại đồ
Chương 194
Chương 195: Truyền thông chú ý
Chương 195
Chương 196: Một lần nữa làm việc
Chương 196
Chương 197: Lúng túng gặp nhau
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 199: Cuộc sống mới tinh
Chương 200: Gặp nhau lần nữa
Chương 200
Chương 201: Bữa ăn tối – Bò bít tết
Chương 201
Chương 202: Bá đạo ra lệnh
Chương 202
Chương 203: Lặng lẽ quan tâm
Chương 203
Chương 204: Dây chuyển hột xoàn
Chương 204
Chương 205: Tôi từng yêu cô ấy
Chương 205
Chương 206: Anh uống say
Chương 206
Chương 207: Vạn tiễn xuyên tâm
Chương 207
Chương 208: Lục thị Trần thị
Chương 208
Chương 209: Đi xem cô ấy
Chương 209
Chương 210: Đã yêu hắn
Chương 210
Chương 211: Đi trước Lục thị
Chương 211
Chương 212: Mượn việc công trả thù riêng
Chương 212
Chương 213
Chương 213: Sét đánh giữa trời quang
Chương 214: Chuyện đau nhất
Chương 214
Chương 215: Mở rộng cửa lòng
Chương 215
Chương 216: Ầm ầm sụp đổ
Chương 216
Chương 217: Một đêm mê loạn
Chương 217
Chương 218: Không lời nào để nói
Chương 218
Chương 219: Gài tang vật hãm hại
Chương 219
Chương 220: Đau khổ cầu xin
Chương 220
Chương 221: Sinh con cho hắn
Chương 221
Chương 222: Tám giờ tối
Chương 222
Chương 223: Chọc giận hắn
Chương 223
Chương 224: Tôi không có hứng
Chương 224
Chương 225
Chương 225: Bằng lòng không yêu
Chương 226
Chương 226: Kịch liệt dây dưa(18+)
Chương 227: Chấp nhận một lần nữa
Chương 227
Chương 228: Bắt đầu dịu dàng
Chương 228
Chương 229: Kích tình khó nhịn
Chương 229
Chương 230: Triền miên trong xe (18+)
Chương 230
Chương 231: Hắn ăn bữa sáng của mình
Chương 231
Chương 232
Chương 233: Không giữ lại
Chương 233
Chương 234: Tỏ tình tại phi trường
Chương 234
Chương 235: Thẳng thắn tất cả
Chương 235
Chương 236: Kìm lòng không được
Chương 236
Chương 237: Ôn tình triền miên (18+)
Chương 237
Chương 238: Không bao giờ buông tha
Chương 238
Chương 239: Đánh nhau với người khác
Chương 239
Chương 240: Chút xíu ghen tức
Chương 240
Chương 241: Trao đổi điều kiện
Chương 241
Chương 242: Trần thị phá sản
Chương 242
Chương 243: Điềm Điềm mật mật
Chương 243
Chương 244
Chương 245: Thảm trọng thật nhiều
Chương 245
Chương 246: Hư hư thực thực gây lộn
Chương 246
Chương 247: Về từ chức
Chương 247
Chương 248: Có thể có
Chương 248
Chương 249: Đúng là mang thai
Chương 249
Chương 250: Mô hình nhỏ tụ hội
Chương 250
Chương 251: Tất cả đều ngọt ngào
Chương 251
Chương 252: Về tình thân
Chương 252
Chương 253: Bởi vì quan tâm
Chương 253
Chương 254: Tạm xa đi công tác
Chương 254
Chương 255: Nhớ nhung thành họa
Chương 255
Chương 256: Kết tinh tình yêu
Chương 256
Chương 257: Nồng tình mật ý
Chương 257
Chương 258: Tiểu Ngải manh chuyện
Chương 259: Kết cục hoàn mỹ

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi
Chương 139: Chuyện xấu của hắn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 139: Chuyện xấu của hắn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...