Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hứa Lưu Liễm tắm rửa xong lúc đi ra hắn vừa lúc trở lại,một thân nồng mùi rượu,đang lảo đảo đi vào cỡi nút áo sơ mi trên người,hơi nhíu  hai đầu lông mày có vẻ mỏi mệt ,cô mang áo ngủ đứng trước cửa phòng tắm bỗng nhiên có chút đau lòng .

Rõ ràng mấy ngày hôm trước mới vừa bệnh bao tử vào viện một tuần,bây giờ lại bắt đầu uống rượu ,dạ dày hắn nói vậy do ngày ngày đi xã giao mới hỏng,đây trả giá cho việc hắn ở địa vị cao cao.

Cô do dự một chút đi tới muốn vịn hắn,lại bị hắn vươn ra cánh tay ôm lấy cùng nhau ngã xuống trên mặt giường lớn,hắn nhìn cô không vui nhíu lại chân mày,có chút men say đến gần cô hỏi

“Em có phải rất ghét anh uống rượu?”

Hắn dựa vào sát một chút mùi rượu liền phả vào mặt, Hứa Lưu Liễm nhíu mày lại càng sâu,cô không phản đối đàn ông uống rượu,nhưng cô không thích mùi rượu xộc tới, động một chút là người say mèm,hắn đã ở trước mặt cô say hai lần,một lần mấy ngày hôm trước cùng bọn người Trác Thính Phong uống đến nằm viện, còn lại là hiện tại.

Hắn hình như phát giác cô không vui,buông cô ra mình nằm ngang ở trên mặt giường lớn,giống như lầm bầm lầu bầu hoặc như đang nói cho cô nghe,

“Thật ra anh không thích uống cùng bọn họ,nhưng tối nay bọn họ liên tiếp nói vợ anh trẻ tuổi xinh đẹp,rực rỡ động lòng người vừa thông tình đạt lý,anh vì vui quá nên uống hơi nhiều. . . . . .”

Hứa Lưu Liễm chỉ cảm thấy trong lòng giống như bị cái gì ghim vào,mơ hồ đau ,cô ngồi dậy nhìn thoáng qua hắn  nơi đó,mở miệng nói nhưng đến khóe miệng cuối cùng đổi thành,

“Anh uống nhiều quá, mau ngủ đi ——”

Cô vừa nói vừa đưa tay giúp hắn cởi nút áo sơ mi,hắn bỗng dưng đưa tay cầm tay cô,dùng sức kéo ngã cô vào trong ngực,ánh mắt thâm thúy ngó chừng cô cố tỏ ra vẻ mặt bình tĩnh,

“Hứa Lưu Liễm,em mỗi lần đều chỉ có thể dùng những lời ‘ anh uống nhiều quá ’ để trốn tránh,em có thể đổi lời kịch khác không?”

Hắn nói xong không đợi cô phản ứng liền đưa tay nắm cái ót ngậm mút môi cô,bàn tay to thậm chí còn từ cổ áo ngủ dò xét đi vào cầm đẫy đà của cô vuốt ve,ngón tay gian tà vân vê  đầu v* phấn hồng,cô thở hồng hộc cau mày kháng nghị,

“Đừng, đừng làm rộn,người anh toàn mùi rượu. . . . . .”

Cô thật không muốn làm,tối hôm qua hắn muốn cô quá kịch liệt,làm hại hôm nay cả người cô chua đau ,lại cùng hắn bôn ba đến nơi đây,cô hiện tại chỉ muốn chui vào trong chăn ngủ ngon một giấc.

Hắn không để ý cô kháng nghị, ôm cô trở mình đem cô chống đỡ  trên giường lớn mãnh liệt hôn hồi lâu, cho đến cô chống đỡ không được muốn vứt bỏ chống cự hắn lúc này mới buông cô ra đứng dậy đi phòng tắm,cô vội vàng kéo chăn chạy đến giường lớn khác nằm xuống.

Hắn tắm rửa xong đi ra ngoài cũng không tiếp gây khó khăn cho cô,sau khi lên giường liền ôm cô ngủ,nói vậy hắn cũng biết hắn tối hôm qua làm cô mệt mỏi không chịu nổi.

Hôm sau sáng sớm hai người liền thu dọn hành lý đi về thành phố N,dù sao cô còn phải đi học,hơn nữa hợp đồng ở thành phố N này vốn không cần thiết,bất quá vì ngăn cản cô gặp mặt Trần Thanh Sở mới tạm thời quyết định .

Sau khi đến trường học Hứa Lưu Liễm nhận được điện thoại Bành Vận,nói bà hiện tại ở cửa trường học đợi cô,muốn cùng cô kết toán tiền dạy kèm tháng này tại nhà,bởi vì Bành duy triết mấy ngày nữa phải đi châu Úc du học,sau này không cần cô đến dạy kèm tại nhà nữa.

Hứa Lưu Liễm có chút kinh ngạc,mặc dù đã sớm biết Bành duy triết sau này sẽ  đ idu học châu Úc, nhưng cô cho tối thiểu đợi đến hắn thi tốt nghiệp trung học mới chấm dứt ,không nghĩ tới đột nhiên như thế.

Thời điểm cô đến cửa trường học xa xa đã thấy xe Mercedes-Benz màu đen của Bành Vận,Bành Duy Triết  tính cách hoàn toàn không giống mẹ hắn, hắn kêu ngạo phản nghịch không kềm chế được,Bành vận thì âm điệu thấp đến hận không được tất cả mọi người chú ý tới bà.

Cô chạy tới vừa muốn mở cửa xe đi tới,chỉ thấy Lại Mỹ Lâm và Quách Tử Diệu một đám người từ một chiếc xa hoa  xuống tới, thấy cô  muốn chui vào trong xe,Lại Mỹ Lâm ôm cánh tay đứng  nơi đó khuôn mặt khinh thường giễu cợt cô,

“Ơ,Quách thiếu gia,đây không phải là đại mỹ nữ từng cự tuyệt anh theo đuổi sao?”

Lại Mỹ Lâm thanh âm rất sắc bén,nhắm trúng quanh mình rất nhiều bạn học cũng nhìn tới đây,khoảng thời gian trước một cái tát của Hứa Lưu Liễm đánh ngất xỉu Quách Tử Diệu chuyện này huyên náo sôi sùng,hôm nay hai người trong cuộc chính diện đối lập, người muốn nhìn trò hay nhất thời  cũng đứng lại.

Sau Hứa Lưu Liễm mới từ miệng bạn học khác biết được,bản thân Quách Tử Diệu có bệnh bẩm sinh,không chịu được tức giận,cho nên từ nhỏ đã được nuông chiều ,bỗng dưng bị cô ột cái tát,thoáng cái lửa giận công tâm nên bất tỉnh.

Hứa Lưu Liễm có chút khó xử,tay cầm tay cửa tính vào xe không muốn để ý tới bọn họ,vậy mà bị Lại Mỹ Lâm nhướng lên gạt Quách tử diệu tiến lên một tay kéo tay cô lôi xuống,

“Không biết cô rất chướng mắt sao? Bất quá cũng ra ngoài bán.Còn hóa trang cái gì thanh thuần,không trách được ba ta nói có cô quan hệ không ít với một nhân vật thần bí,thì ra ở trong xe này,mau đi ra ngoài để cho tiểu gia gia ngó xem!”

Người xem náo nhiệt càng ngày càng nhiều, Hứa Lưu Liễm giận đến ngực kịch liệt phập phồng,

“Quách Tử Diệu,ngươi đừng ngậm máu phun người!”

Cô chưa bao giờ giống như bây giờ,có chút muốn nói thân phận của mình trước toàn bộ thế giới,nói cô không phải bị nhân vật thần bao nuôi.Nói cô là vợ danh chính ngôn thuận của hắn!

Trong xe Bành Vận bây giờ nhìn không nổi nữa,mở cửa xe xuống,Quách Tử Diệu và Lại Mỹ Lâm trên mặt rõ ràng cứng đờ, bọn họ trăm triệu lần không nghĩ tới người ngồi trong xe là phụ nữ!

Bành Vận là ai ,bà cũng là nữ cường nhân kinh nghiệm thương trường không ít,một cái ánh mắt quét qua bọn người Lại Mỹ Lâm và Quách Tử Diệu bắt đầu không tự chủ được lùi bước,Bành Vận cười nhìn về phía sắc mặt khó coi của Lưu Liễm,

“Lưu Liễm,tôi tại sao không biết,tôi từ khi nào trở thành người giàu bao nuôi học sinh mới lớn rồi?”

“Bành tỷ, thật là thật xin lỗi. . . . . .”

Hứa Lưu Liễm xấu hổ nói xin lỗi,Bành Vận thong thả đi tới trước mặt Lại Mỹ Lâm ba hồi trắng ba hồi xanh,trên dưới đem bà đánh giá một lượt,

“Vị tiểu thư này,trên người cô là quần áo”Vận” ra năm nay sao?”

“Coi như bà cũng biết!”

Lại Mỹ Lâm khinh thường bỉu môi, Bành Vận tiếp tục ưu nhã cười,

“Như vậy tôi hôm nay ở chỗ này trịnh trọng  nói cho cô biết,sau này vô luận nơi nào có quần áo của “Vận” ,cũng sẽ không bán quần áo cho cô!”

“Bà nói cái gì? Bà lão này ở đâu ra,tại sao phải uy hiếp  tôi như vậy?”

Lại Mỹ Lâm nhất thời thay đổi mặt,cay nghiệt nhìn về phía Bành Vận rống.

“Chỉ bằng tôi là,bà chủ của  ”Vận”  !”

Bành Vận cười lạnh một tiếng quay đầu sang Hứa Lưu Liễm nói,

“Lưu Liễm, chúng ta đi!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Đêm mưa
Chương 2
Chương 2: Đầu hoài tống bão
Chương 3
Chương 3: Mạnh mẽ đoạt lấy(17+)
Chương 4
Chương 4: Tự  dưng gây chuyện
Chương 5
Chương 5: Ra tay đả thương người
Chương 6
Chương 6: Nhân vật thần bí
Chương 7
Chương 7:  Khéo léo
Chương 8
Chương 8: Ra tay  cứu giúp
Chương 9
Chương 9: Cánh tay khoan dung
Chương 10
Chương 10: Mê mang một đêm
Chương 11: 5:Đi công tác nửa tháng
Chương 11
Chương 11: Điên cuồng cướp đoạt
Chương 12
Chương 12: khóc không ra nước mắt
Chương 13
Chương 13: Người xưng là “cố nhân”
Chương 14
Chương 14: Tâm tư mập mờ
Chương 15
Chương 15:  Quẫn cảnh ký túc xá
Chương 16
Chương 16: Nam sinh dạy kèm tại nhà
Chương 17
Chương 17: Biến cố trong nhà
Chương 18
Chương 18: Hẹn cô ấy dùng cơm
Chương 19
Chương 19: Gặp tại phi trường
Chương 20
Chương 20: Cố ý làm khó
Chương 21
Chương 21: Không thể trả lời
Chương 22
Chương 22: Nhớ lại chuyện cũ
Chương 23
Chương 23: Nhanh mồm nhanh miệng
Chương 24
Chương 24:  Lão sư hôn
Chương 25
Chương 25: Bách độc xâm thể
Chương 26
Chương 26: Bỏ đá xuống giếng
Chương 27
Chương 27: Nói cho tôi biết
Chương 28
Chương 28: Rượu có thể giải sầu
Chương 29
Chương 29: Tám năm kháng chiến
Chương 30
Chương 30: Có thể giúp đỡ
Chương 31
Chương 31: Không phải là cô thì không được
Chương 32
Chương 32: Giống như mới gặp gỡ
Chương 33
Chương 33: Ở lại nhậm chúc
Chương 34
Chương 34: Phải gả cho anh
Chương 35
Chương 35:  Vẫn ở đây
Chương 36
Chương 36: Giam cầm
Chương 37
Chương 37: Cái gọi là theo đuổi
Chương 38
Chương 38: Ngài cho không được
Chương 39
Chương 39: Con không yêu hắn
Chương 40
Chương 40:  Muốn nhảy xe
Chương 41
Chương 41: Thật không chạy
Chương 42
Chương 42: Chua ngoa
Chương 43
Chương 43: Muốn cái gì
Chương 44
Chương 44: Ân oán trước đây
Chương 45
Chương 45: Không bằng ly hôn
Chương 46
Chương 46: Làm vì cô
Chương 47
Chương 47: Viết ba mươi lần
Chương 48
Chương 48: Bạn trai thân mật
Chương 49
Chương 49: Thiếu chút nữa không khống chế được
Chương 50
Chương 50: Đi suốt đêm
Chương 51
Chương 51: Chồng của em
Chương 52
Chương 53
Chương 53: Triền triền miên miên
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: Lục Đường Diêm Trác
Chương 57
Chương 57: Cùng nhau ăn cơm
Chương 58
Chương 58: Duy triết mời khách
Chương 59
Chương 59: Lúng túng gặp nhau
Chương 60
Chương 60: Tỏ tình
Chương 61
Chương 61: Hơi dùng thủ đoạn
Chương 62
Chương 62: Kịch liệt hôn
Chương 63
Chương 63: Anh đừng uống
Chương 64
Chương 64: Đau lòng sao
Chương 65
Chương 65: Người khác dìu
Chương 66
Chương 66: Anh cũng tỏ tình
Chương 67
Chương 67: Luân phiên giữa ấm áp và đau
Chương 68
Chương 68: Đút hắn uống canh
Chương 69
Chương 69: Đột phát bệnh bao tử
Chương 70
Chương 70: Anh ấy trở lại
Chương 71
Chương 71: Những thứ chuyện cũ kia
Chương 72
Chương 72: Nhớ như vậy
Chương 73
Chương 73: Rốt cục xuất hiện
Chương 74
Chương 74: Trở về không được
Chương 75
Chương 75: Đoạt lại em
Chương 76
Chương 76: Hai lựa chọn
Chương 77
Chương 77: Xin lỗi cầu hoà
Chương 78
Chương 78: Một chút ngọt ngào
Chương 79
Chương 79: Thành ý của em
Chương 80
Chương 80: Đọc sách H bị nắm (TMN nói:cẩn thận nhé các tình yêu..đừng bắt chước Lưu Liễm nha)
Chương 81
Chương 81:  Minh tranh ám đấu (18+)
Chương 82
Chương 82: Ôn tồn trên bờ biển
Chương 83
Chương 83: Vợ của tôi
Chương 84
Chương 84: Trốn tránh
Chương 85
Chương 85: Một chuyện hiểu lầm
Chương 86
Chương 86: Ép cô tỉnh lại
Chương 87
Chương 87: Giải vây cho cô
Chương 88
Chương 88: Âm thầm chỉ đạo
Chương 89
Chương 89: Đang ghen phải không
Chương 90
Chương 90: Xóa bỏ hiểu lầm
Chương 91
Chương 91: Chủ động lấy lòng
Chương 92
Chương 92: Ba người gặp lại
Chương 93
Chương 93: Bí mật riêng của hắn
Chương 94
Chương 94: Đau đớn thấy rõ
Chương 95
Chương 95: Người hoàn hảo chính là
Chương 96
Chương 96: Cho hắn cơ hội
Chương 97
Chương 97: Làm bạn tri kỷ
Chương 98
Chương 98: Cả người hợp nhất
Chương 99
Chương 99: Đưa cô  tập tranh
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Không rời khỏi anh
Chương 101: Sống lại khác nhau
Chương 102
Chương 103: Đi tương thân
Chương 103
Chương 104
Chương 104: Lão Lục tương thân
Chương 105: Kế hoãn binh
Chương 105
Chương 106: Kích tình trong phòng ngủ(18+)
Chương 106
Chương 107: Phân khoa Văn lý
Chương 107
Chương 108: Sai lầm thái quá
Chương 108
Chương 109: Thanh Sở bị tai nạn xe cộ
Chương 109
Chương 110: Tình thế khó xử
Chương 110
Chương 111: Em không cần trở lại
Chương 111
Chương 112: Em yêu hắn không?
Chương 112
Chương 113: Bạn bè bình thường
Chương 113
Chương 114: Ba người phụ nữ
Chương 114
Chương 115
Chương 116: Chúc em nhiều may mắn (18+..lão Lục trừng phạt)
Chương 116
Chương 117: Buổi phỏng vấn buồn bực
Chương 117
Chương 118: Suy nghĩ một chút
Chương 118
Chương 119: Chỉ cần làm bản thân
Chương 119
Chương 120: Gọi anh là lão Lục
Chương 120
Chương 121: Đã trưởng thành (17+)
Chương 121
Chương 122: Mỹ nữ tới chơi
Chương 122
Chương 123
Chương 123: Đột nhiên bị phỏng
Chương 124: Đau lòng khó nhịn
Chương 124
Chương 125: Vi Lương tới chơi
Chương 125
Chương 126: Không thích hợp
Chương 126
Chương 127: Tình hình công ty
Chương 127
Chương 128: Nỗi khổ yêu thầm
Chương 128
Chương 129
Chương 129: Ghen tức thật nhiều
Chương 130: Anh rất ghen tị
Chương 130
Chương 131: Ầm ĩ nhỏ tình cảm vui vẻ
Chương 131
Chương 132: Chẳng lẽ có
Chương 132
Chương 133: Ngọt ngào xen lẫn đau lòng
Chương 133
Chương 134: Yêu hận đan xen
Chương 134
Chương 135: Hắn  tàn nhẫn
Chương 135
Chương 136: Đừng tức giận
Chương 136
Chương 137: You‘re beautiful
Chương 137
Chương 138: Trêu hoa ghẹo nguyệt
Chương 138
Chương 139: Chuyện xấu của hắn
Chương 139
Chương 140: Ghen tị không
Chương 140
Chương 141: Lựa chọn tin tưởng
Chương 141
Chương 142
Chương 142: Câu trả lời chắc chắn hài lòng
Chương 143: Thời khắc ghi nhớ
Chương 143
Chương 144: Chủ động xuất kích
Chương 144
Chương 145: Câu trả lời của cô
Chương 145
Chương 146: Tại nạn tại công trường
Chương 146
Chương 147: Xả thân cứu giúp
Chương 147
Chương 148: Không cần mong đợi
Chương 148
Chương 149: Chấp tử thủ
Chương 149
Chương 150: Phiền muộn của cô
Chương 150
Chương 151: Yêu hay không yêu anh
Chương 151
Chương 152: Không thể buông tha
Chương 152
Chương 153: Anh tin em
Chương 153
Chương 154: Bảo vệ em chu toàn
Chương 154
Chương 155: Ngủ không được
Chương 155
Chương 156: Ngày mai tìm em
Chương 156
Chương 157: Nhận được đồng ý
Chương 157
Chương 158: Xuất thủ phản kích
Chương 158
Chương 159: Lục đục với nhau
Chương 159
Chương 160: An ủi hắn
Chương 160
Chương 161
Chương 162: Công khai quan hệ
Chương 162
Chương 163: Sóng to gió lớn
Chương 163
Chương 164: Một lần nữa bắt đầu
Chương 164
Chương 165: Chuyện cũ chua xót
Chương 165
Chương 166: Tình cảm dịu dàng
Chương 166
Chương 167: Tình hình của Sunny
Chương 167
Chương 168: Rất hiểu chuyện
Chương 168
Chương 169: Mặt trái tin tức
Chương 169
Chương 170: Tới trong ngực anh
Chương 170
Chương 171
Chương 171: Bảo vệ thật tốt
Chương 172: Xem phòng làm việc
Chương 172
Chương 173: Lâm vào khốn cảnh
Chương 173
Chương 174: May là có hắn
Chương 174
Chương 175: Yêu anh yêu anh
Chương 175
Chương 176: Tình hình hiệu trưởng
Chương 176
Chương 177: Biết được chân tướng
Chương 177
Chương 178: Việc đã đến nước này
Chương 178
Chương 179: Sẽ không kết hôn
Chương 179
Chương 180: Hôn lễ như cũ
Chương 180
Chương 181: Bắt đầu đau lòng
Chương 181
Chương 182: Chúng ta ly hôn đi
Chương 182
Chương 183: Anh không đồng ý
Chương 183
Chương 184: Tổn thương lẫn nhau
Chương 184
Chương 185: Gặp lại cố nhân
Chương 185
Chương 186: Sớm một chút trở lại
Chương 186
Chương 187: Hiệp nghị ly hôn
Chương 187
Chương 188: Trở lại ngay
Chương 188
Chương 189: Rốt cuộc buông tay
Chương 189
Chương 190: Mệt mỏi quá
Chương 190
Chương 191: Tính tiền sự ngu dại của mình
Chương 191
Chương 192: Đặt dấu chấm hỏi kết thúc
Chương 192
Chương 193: Không thể vãn hồi
Chương 193
Chương 194: Lấy lại đồ
Chương 194
Chương 195: Truyền thông chú ý
Chương 195
Chương 196: Một lần nữa làm việc
Chương 196
Chương 197: Lúng túng gặp nhau
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 199: Cuộc sống mới tinh
Chương 200: Gặp nhau lần nữa
Chương 200
Chương 201: Bữa ăn tối – Bò bít tết
Chương 201
Chương 202: Bá đạo ra lệnh
Chương 202
Chương 203: Lặng lẽ quan tâm
Chương 203
Chương 204: Dây chuyển hột xoàn
Chương 204
Chương 205: Tôi từng yêu cô ấy
Chương 205
Chương 206: Anh uống say
Chương 206
Chương 207: Vạn tiễn xuyên tâm
Chương 207
Chương 208: Lục thị Trần thị
Chương 208
Chương 209: Đi xem cô ấy
Chương 209
Chương 210: Đã yêu hắn
Chương 210
Chương 211: Đi trước Lục thị
Chương 211
Chương 212: Mượn việc công trả thù riêng
Chương 212
Chương 213
Chương 213: Sét đánh giữa trời quang
Chương 214: Chuyện đau nhất
Chương 214
Chương 215: Mở rộng cửa lòng
Chương 215
Chương 216: Ầm ầm sụp đổ
Chương 216
Chương 217: Một đêm mê loạn
Chương 217
Chương 218: Không lời nào để nói
Chương 218
Chương 219: Gài tang vật hãm hại
Chương 219
Chương 220: Đau khổ cầu xin
Chương 220
Chương 221: Sinh con cho hắn
Chương 221
Chương 222: Tám giờ tối
Chương 222
Chương 223: Chọc giận hắn
Chương 223
Chương 224: Tôi không có hứng
Chương 224
Chương 225
Chương 225: Bằng lòng không yêu
Chương 226
Chương 226: Kịch liệt dây dưa(18+)
Chương 227: Chấp nhận một lần nữa
Chương 227
Chương 228: Bắt đầu dịu dàng
Chương 228
Chương 229: Kích tình khó nhịn
Chương 229
Chương 230: Triền miên trong xe (18+)
Chương 230
Chương 231: Hắn ăn bữa sáng của mình
Chương 231
Chương 232
Chương 233: Không giữ lại
Chương 233
Chương 234: Tỏ tình tại phi trường
Chương 234
Chương 235: Thẳng thắn tất cả
Chương 235
Chương 236: Kìm lòng không được
Chương 236
Chương 237: Ôn tình triền miên (18+)
Chương 237
Chương 238: Không bao giờ buông tha
Chương 238
Chương 239: Đánh nhau với người khác
Chương 239
Chương 240: Chút xíu ghen tức
Chương 240
Chương 241: Trao đổi điều kiện
Chương 241
Chương 242: Trần thị phá sản
Chương 242
Chương 243: Điềm Điềm mật mật
Chương 243
Chương 244
Chương 245: Thảm trọng thật nhiều
Chương 245
Chương 246: Hư hư thực thực gây lộn
Chương 246
Chương 247: Về từ chức
Chương 247
Chương 248: Có thể có
Chương 248
Chương 249: Đúng là mang thai
Chương 249
Chương 250: Mô hình nhỏ tụ hội
Chương 250
Chương 251: Tất cả đều ngọt ngào
Chương 251
Chương 252: Về tình thân
Chương 252
Chương 253: Bởi vì quan tâm
Chương 253
Chương 254: Tạm xa đi công tác
Chương 254
Chương 255: Nhớ nhung thành họa
Chương 255
Chương 256: Kết tinh tình yêu
Chương 256
Chương 257: Nồng tình mật ý
Chương 257
Chương 258: Tiểu Ngải manh chuyện
Chương 259: Kết cục hoàn mỹ

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lão Sư! Buông Tha Tôi Đi
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...