Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lau Súng Cướp Cò

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ước chừng 40' trước,

lúc Thi Dạ Diễm từ chỗ Cố Lạc lái xe rời đi, máy bay Thi Dạ Triêu đã hạ

cánh đang trên đường đi đến khách sạn Cố Lạc ở.

72 ở tay lái phụ, điện thoại của Thi Dạ Diễm đánh tới lúc trong óc của cô vẫn còn đang

suy nghĩ ở trước khi lên máy bay Lục Kya Việt tên tiểu tử kia cho cô ra

một chuỗi đề mục đáp án logic. Chuông điện thoại di động không lớn, vẫn

là kinh động đến Thi Dạ Triêu ngồi ở sau xe nhắm mắt mà nghỉ ngơi.

72 thấy anh không có lên tiếng cho là anh không muốn để ý, liền ấn im lặng.

Sau một lát mới nghe được Thi Dạ Triêu mở miệng: "Ai?"

"Là Er¬ic, đã cúp."

"Gọi lại."

"Vâng"

72 ấn số gọi lại, đưa điện thoại di động cho anh.

Điện thoại rất nhanh tiếp thông, âm thanh Thi Dạ Diễm nghe không khỏi mang theo vài phần vui vẻ: "Hey, my broth¬er?"

Thi Dạ Triêu chân mày cau lại: "Chuyện gì làm cho cậu kích động như vậy?"

Thi Dạ Diễm ở bên kia lái xe khẽ cười, vẫn là quyết định tạm thời giữ bí

mật vì Cố Lạc."Không có gì, chẳng qua là cảm thấy trời cao đối với mỗi

người cũng còn coi là công bằng."

Một câu nói không đầu đuôi này Thi Dạ Triêu dĩ nhiên nghe không hiểu hàm nghĩa trong đó."Cho nên?"

"Cho nên, Evan, anh về sau sẽ biết có chuyện anh phải cảm tạ em."

"Về cái gì?"

"Về người trước mắt anh quan tâm nhất kia."

Thi Dạ Diễm dự đoán được anh sẽ không thừa nhận, cũng không biết bây giờ Cố Lạc vào trong lòng anh có thể có mấy phần nặng, quan hệ giữa hai người

vốn là căng thẳng bởi vì Cố Lạc tồn tại mà càng thêm nhạy cảm."Anh trễ

như vậy còn không ngủ là bởi vì lo lắng em mà không ngủ được sao?"

"Lo lắng cậu?" Thi Dạ Triêu bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười hỏi ngược lại.

"Đừng nói với em là anh không biết em bây giờ đang ở nơi đó." Mặc dù anh ta

không điều tra, cũng sẽ từ chỗ Du Nguyệt Như cùng tiểu Trà Diệp biết

được sự thực hắn đang ở San Francisco.

". . . . . ."

"Đưa

cho anh một tin tức miễn phí, em mới vừa ——" Thi Dạ Diễm dừng một chút,

lời muốn nói ra kịp thời đổi cách nói."Mới vừa từ chỗ Cố Lạc ra ngoài,

chúng em từ xế chiều hơn năm giờ cho đến trước khi gọi cuộc điện thoại

này vẫn luôn ở chung một chỗ."

Điện thoại trầm mặc một lúc, Thi

Dạ Diễm đùa dai cong khóe miệng lên, "Em không thể không thừa nhận cô ấy càng ngày càng mê người, nếu không phải hiện tại em có Nguyệt Như, rất

khó bảo đảm cùng phụ nữ như vậy ở chung một chỗ không xảy ra chút gì ——

tựa như em và cô ấy trước kia đã từng phát sinh qua những thứ kia."

Sở dĩ bổ sung một câu cuối cùng này, bởi vì chợt nhớ tới Cố Lạc nói qua

Thi Dạ Triêu có hiểu lầm giữa cô và hắn. Dĩ nhiên, không chỉ Thi Dạ

Triêu cho là như vậy, phần lớn mọi người cho là Cố Lạc từng là phụ nữ

của Thi Dạ Diễm

Hắn nói xong nửa ngày không nghe thấy động tĩnh

của Thi Dạ Triêu, cho là ngắt kết nối đang chuẩn bị nhìn màn hình trong

tai liền nghe bên kia nói chuyện: "Cậu hơn nửa đêm gọi cuộc điện thoại

này chính là vì nói cho anh biết, vị hôn thê của anh có bao nhiêu mê

người?"

Không có nghe ra quá nhiều tâm tình xúc động, Thi Dạ Diễm thầm nghĩ anh ta thật đúng là ghìm được, xấu bụng lại châm củi thêm

lửa: "Anh không biết câu nói kia sao? Phụ nữ của người khác đều tốt, anh nói xem đó có phải lý do trước kia em không động lòng với Cố Lạc? Đàn

ông đều là có chút hèn hạ, xem ra em cũng vậy không ngoại lệ, thời điểm ở bên cạnh không biết quý trọng, thời điểm thuộc về người khác mới phát

hiện tiếc nuối."

Thi Dạ Triêu rốt cuộc mở mắt."Er¬ic."

"Hả?"

"Đừng tìm không thoải mái."

Không đợi Thi Dạ Diễm trả lời, trong tai nghe liền truyền đến âm thanh cắt

đứt, nhưng không tới nửa phút Thi Dạ Triêu lại gọi tới: "Thi Dạ Diễm,

đừng để cho anh nhắc nhở cậu lần thứ hai, cô ấy bây giờ là chị dâu cậu."

Thi Dạ Diễm cười nhạo, "Nếu như mà em sớm phát hiện ra cô ấy một chút, nói

không chừng hiện tại em nên nhắc nhở anh cô ấy là em dâu anh."

Xoảng ——

Thi Dạ Diễm lần nữa bị vô tình cúp điện thoại, nhưng tâm tình lại tốt vô

cùng, chỉ là bên kia tâm tình người khác sẽ không tốt như vậy. 72 không

biết nội dung hai người rốt cuộc đang nói những chuyện gì, chỉ biết là

có liên quan đến Cố Lạc, không khỏi oán thầm Thi Dạ Diễm thật là biết

làm cho người anh trai này của hắn tâm tình không yên. Nếu hắn ở thời kỳ nhạy cảm này cùng Cố Lạc sinh chút gì đó, lấy tính khí Thi Dạ Triêu

nhất định không thể nhẹ nhàng tha thứ hắn.

72 liếc trộm Thi Dạ

Triêu sắc mặt không tốt chút nào một cái, âm thầm than thở, cô nên vì

thế cảm thấy vui mừng đii. Tình cảm của Thi Dạ Triêu đối với Cố Lạc đang ở thời điểm anh còn chưa phát giác lấy tốc độ thời khắc tăng trưởng,

mặc kệ anh là nguyện ý thừa nhận hay không, nếu không cũng sẽ không ở

giai đoạn hoàn thành thiết kế cuối cùng của RX-7 ngựa không ngừng vó bay đến bên người cô ấy.

Nhưng tại sao trong lòng cô thủy chung bao phủ một tầng mây đen không tản đi, hơn nữa là sau khi A trở về.

Khách sạn cùng số phòng cụ thể của Cố Lạc ở đều là lấy từ chỗ Cố Doãn, lúc Cố Doãn thông điện thoại giống như là đang xử lý chuyện phiền toái gì, có

tiếng phụ nữ ồn ào, khiến Thi Dạ Triêu phiền lòng.

"Hi vọng anh bây giờ qua đó tìm cô ấy sẽ không đụng phải chuyện gì không nên để cho anh thấy."

Cố Doãn âm dương quái khí nhắc nhở, Thi Dạ Triêu bước chân ngừng lại một chút, "Có ý tứ gì?"

"Không có gì, tôi chỉ tùy tiện nói một chút." Cố Doãn cười một tiếng, cúp điện thoại. Thi Dạ Triêu nhìn chằm chằm điện thoại di động, nhỏ giọng văng

tục, phân phó 72: "Cô không cần đi theo." Dứt lời xoay người vào thang

máy.

Bên kia Cố Doãn vừa mới chuẩn bị khiến người phụ nữ bên cạnh líu ríu không ngừng câm miệng lại liền không khỏi liên tiếp nhảy mũi

mấy cái, hắn xoa xoa đầu, suy nghĩ nhất định là Thi Dạ Triêu tên khốn

kia đang chửi hắn.

Một bên vốn là đang bàn luận với Cố Doãn Trình Tiếu Nghiên nhất thời ngừng nói, chớp chớp một đôi mắt tròn, nhìn lên

nhìn xuống đánh giá nửa người trên trần trụi của hắn, sửng sốt hai giây: "Anh có phải bị cảm lạnh hay không?"

Cố Doãn nhìn đều lười nhìn

cô ta, vừa rút khăn giấy xoa xoa lỗ mũi, vừa phất tay với hộ vệ. Hộ vệ ở bên cạnh Cố Doãn nhiều năm, tự nhiên hiểu đây là ra lệnh đuổi khách,

đưa tay cản ở trước người Trình Tiếu Nghiên."Trình tiểu thư, không còn

sớm, mời ngài trở về đi, có chuyện gì ngày khác lại nói."

"Như

vậy sao được?" Trình Tiếu Nghiên trừng mắt tròn, trực tiếp chui qua dưới cánh tay to khỏe của hộ vệ, đi sờ cái trán Cố Doãn. Cố Doãn lập tức

chán ghét đẩy ra móng vuốt nhỏ của cô ta."Không nên tùy tiện đụng loạn

vào tôi."

"Không sao."

"Cái gì không ——" Cố Doãn lại hắt hơi một cái, "Thứ gì không sao?"

"Thể chất em rất tuyệt, chưa bao giờ bị bệnh, không cần lo lắng lây bệnh cho em." Trình Tiếu Nghiên nói nghiêm túc, còn vỗ vỗ bộ ngực ʘʘ, hoàn toàn

một bộ dạng đã quên mất mục đích chính tối nay tới tìm hắn."Em có thể

chăm sóc anh, em làm hộ lý, đừng quên em là y tá đó."

Cố Doãn không chịu được lần nữa hung hăng xoa nhẹ đầu, nửa ngày mới xuất ra ba chữ: "Bảo cô cút!"

Điềm báo chủ nhân muốn nổi đóa, hộ vệ đối với Trình Tiếu Nghiên cũng sẽ

không khách khí như mới vừa rồi, tiến lên liền muốn túm cô ta. Vậy mà

Trình Tiếu Nghiên giống như con thỏ nhỏ di trượt một cái chui vào sau

lưng Cố Doãn."Anh có phải sợ tiêm hay không? Lúc này em không tiêm anh,

cảm mà thôi, cũng có thể uống thuốc mà."

Cố Doãn vừa mới mở

miệng, rồi lại không có tiền đồ liên tục nhảy mũi mấy cái, đầu mình đau

ghê gớm như muốn nứt, còn không ngừng bắt đầu ho khan, sắc mặt cực kỳ

khó coi. Hai hộ vệ hai mặt nhìn nhau, "Nếu không, trước hết để cho Trình tiểu thư lưu lại?"

"Hai người các ngươi không muốn sống?" Cố

Doãn gào một tiếng, trên đầu lập tức bị đánh một cái, xoay người lại

không dám tin nhìn chằm chằm người phụ nữ giơ quả đấm nhỏ.

"Người có bệnh không thể tùy ý tức giận, sẽ tăng thêm bệnh tình." Trình Tiếu

Nghiên cởi xuống áo khoác của mình nhón chân lên phủ thêm cho hắn."Trời

lạnh như thế này làm sao anh còn không mặc quần áo liền chạy ra rồi hả?"

Áo dệt kim bằng len hở cổ màu hồng khoác lên trên một vóc người đàn ông

cường tráng cao hơn 1m8 hết sức tức cười, bọn cận vệ buồn cười không dám cười, cúi đầu làm bộ như đằng hắng.

"Bởi vì cô giống như người

đàn bà chanh chua tới gõ cửa phòng tôi trước đó đang ngủ trên giường

liền tỉnh ngủ!" Cố Doãn cắn răng nghiến lợi, hai mắt phóng hỏa, gạt y

phục của cô choàng lên trên đầu của cô, tự thân động thủ bắt cô đẩy ra

ngoài cửa.

"Ai nha, nhẹ một chút nhẹ một chút, nắm em thật là đau!"

Con thỏ nhỏ cứ như vậy dễ dàng bị ném đi ra ngoài, mới vừa kéo xuống áo

khoác ở trên đầu Cố Doãn hung ác cảnh cáo liền xông tới."Trình, Tiếu,

Nghiên! Tôi con mẹ nó một phân tiền cũng không nợ cô, giả ngây giả dại

vô dụng! Tối nay nếu để cho tôi nghe được cô líu ríu tôi liền rút đầu

lưỡi của cô! Lại gõ cửa phòng tôi một cái tôi liền chém móng vuốt của

cô! Nghe kỹ, cút xa xa một chút cho tôi đấy! Tôi mà nóng nảy không có gì hay!"

Dứt lời, cửa chính ầm ầm đóng kín.

Trình Tiếu

Nghiên vểnh vểnh lên cái miệng nhỏ nhắn, một mình lầm bầm: "Nợ tiền

không trả coi như xong, vẫn không có lương tâm như thế." Xoay người phải đi, suy nghĩ một chút, nhếch miệng, hít sâu một hơi hướng về phía cửa

cất giọng hô: "Cố Doãn, nhớ uống thuốc! Sớm uống thuốc một chút có thể

đem vi khuẩn (virus) bóp chết trong trứng nước đó!"

Bên trong cửa Cố Doãn nhất thời cảm thấy huyệt Thái Dương mơ hồ co rút đau đớn.

"Còn nữa, nhớ trả tôi 500 đồng tiền!"

—— con mẹ nó!

Cố Doãn bước chân ngừng lại một chút, quay lại lần nữa, xoay người lại

dùng sức kéo ra cửa chính chuẩn bị đem đầu của cô vặn xuống, nhưng ngoài cửa nào còn có bóng dáng tên ngu ngốc kia?

Cũng mở cửa trong lúc đó, còn có Cố Lạc.

Đối với Thi Dạ Triêu bỗng nhiên xuất hiện, cô kinh ngạc cực kỳ, rất nhanh,

kinh ngạc chuyển biến thành vui mừng, mặc dù thoạt nhìn anh càng giống

như là ông chồng tới bắt kẻ thông dâm.

Thi Dạ Triêu đứng ở phòng

ngủ, nhìn chằm chằm trên giường vốn là bằng phẳng rõ ràng cho thấy dấu

vết bị người ngồi qua như có điều suy nghĩ, quay đầu lại nhìn Cố Lạc một chút."Quần áo của em là vừa mặc vào hay là đang chuẩn bị cởi?"

Cố Lạc nhún nhún vai, "Thế nào, có cần em mở ra hộc tủ cho anh xem xem bên trong có cất giấu một người đàn ông hay không?"

Thi Dạ Triêu rốt cuộc ý thức được mình đang làm gì, vẻ mặt khẽ ngưng đọng,

không hề cởi nút áo tây trang ra nữa, kéo xuống cà vạt, trong ánh mắt

mang theo mùi vị giá rét ở bên ngoài, cùng cô giằng co một hồi lâu mới

mở miệng nói: "Tới đây."

Thi Dạ Triêu không biết những lời này

của mình ở trong lòng Cố Lạc nhấc lên một cuộc vòng xoáy khổng lồ, cô

cũng không tính ánh mắt hiền hòa đóng cửa chính, không nói một lời nhìn

anh: nhiều năm trước một đêm kia, anh không phải là như vậy cho gọi cô

đến bên cạnh mình sao? Ngay lúc đó nội tâm của cô tâm thần thấp thỏm,

mang theo thứ gì đó tuyệt vọng. Mà hiện tại nhiều năm sau, anh vẫn như

cũ dùng một loại giọng nói bá đạo này kêu cô.

Cố Lạc ở trước khi anh không nhịn được bộc phát thuận theo đầu nhập vào ngực của anh, ở trong ngực cọ xát."Evan."

Thi Dạ Triêu nghiêm mặt không có trả lời cô, Cố Lạc đang bưng mặt của anh

chủ động hôn lên. Thi Dạ Triêu nghiêng đầu tránh ra, bỏ cánh tay ôm của

cô."Trước đem mùi vị của người đàn ông khác trên người em tẩy rửa sạch

sẽ."

Cố Lạc liền cười, cường ngạnh vẫn cứ lấy được một cái hôn, môi chống đỡ môi của anh nỉ non: "Không muộn."

"Cái gì?"

"Anh không phải mới vừa hỏi em tới sớm hay là tới muộn, em nói anh tới không sớm cũng không muộn."

Không sớm không muộn, ở thời điểm cô hiểu được cái gì là yêu, ở thời điểm cô

hiểu được nên quý trọng như thế nào, ở thời điểm cô có thể dùng lực

lượng của mình kéo anh ra khỏi vực sâu khổ sở —— cho nên, tình cảm của

bọn họ tới không sớm không muộn, đúng là cô mong muốn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lau Súng Cướp Cò
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...