Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lau Súng Cướp Cò

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy năm trước một ngày kia, Cố Lạc đang đánh

nhau kịch liệt trong khi huấn luyện vô ý té bị thương một chân, bị Cố

Doãn đón về nhà dưỡng thương.

Anh em hai người đang trên đường

trở về không biết bởi vì chuyện gì rùm beng, xe ở trước cửa lớn Cố Gia

còn chưa dừng hẳn cô liền mở ra cửa xe chân sau nhảy xuống, chống gậy

thở phì phò đem Cố Doãn bỏ lại đằng sau.

Có lẽ là quá mức đắm

chìm trong tức giận, lúc đi ra cô không nhìn thấy hai người xuất hiện,

trực tiếp tiến đụng vào trong ngực người đi đầu. Cô còn chưa có mắng là

người nào không có mắt là không biết nhường đường cho cô, người đàn ông

kia hai bàn tay to liền thô lỗ đẩy cô ra, nhìn cũng chưa từng nhìn cô

chạy thẳng tới chỗ Cố Doãn mới vừa xuống xe.

"Tôi cho anh thời gian lâu như vậy, bây giờ anh cho câu trả lời chắc chắn?"

Cố Lạc không thấy diện mạo của người đó, chỉ kinh ngạc anh ta lấy thái độ

phách lối đối với Cố Doãn. Cố Doãn cũng không phải không cáu kỉnh, anh

chính là một Tiếu Diện Hổ (ví với người bên ngoài thì cười nói vui vẻ,

bên trong thì vô cùng độc ác) tiêu chuẩn, biết con người Cố Doãn sẽ có

rất ít người lấy thái độ này nói chuyện cùng anh, không biết con người

của Cố Doãn căn bản là không thể tìm được nhà của anh, ngay cả bản thân

Cố Lạc nếu không phải cực kỳ tức giận cũng căn bản sẽ không đi chọc giận anh.

Người đàn ông này trong lúc nói chuyện để lộ ra cùng Cố

Doãn quan hệ không phải là ít, như vậy liền càng phải biết Cố Doãn không thể dễ dàng tha thứ có người ở trước mặt anh cả vú lấp miệng em như

vậy.

Mắt Cố Doãn nhìn về Cố Lạc bên này, mới trả lời người kia: "Hết cách rồi, có người không để cho tôi động đến hắn."

Người đàn ông kia nghe xong liền cười lạnh: "Người nào có thể có bản lĩnh lớn như vậy, tôi hỏi anh một lần cuối cùng, hi vọng nghe được anh thay đổi

chủ ý."

Cố Doãn trầm ngâm, lắc đầu một cái."Xin lỗi, lần này xẻm như tôi nợ anh."

Người đàn ông cũng dứt khoát, không hề dây dưa nữa, lên một chiếc xe đi mất.

Cố Doãn nhặt lên cây gậy trên đất đưa cho Cố Lạc, tức giận lúc trước

cùng cô cãi vã còn chưa hoàn toàn biến mất.""Khuỷu tay hướng ra ngoài"

a, anh nên đánh gẫy cái chân kia của em, để cho em chỉ có thể thành thật ở nhà."

Cố Lạc nhận lấy gậy căm tức nhìn anh."Anh có thể không

nghe em, chẳng qua nếu như Thi Dạ Diễm có nửa điểm bất trắc, em liền

chôn theo anh ấy! Anh biết em không phải nói giỡn."

"Cậu ta bị hãm hại đó là cậu ta xui xẻo, nội bộ Thi gia tranh đấu mắc mớ gì tới em?"

"Bọn họ đấu hay không đấu cùng em không quan hệ, em chính là không muốn anh ấy gặp chuyện không may! Nhất là vào lúc này!"

"Thật sự cho rằng mình có bao nhiêu bản lĩnh?" Cố Doãn thật muốn đem đầu óc

cô moi ra xem một chút bên trong là hình dạng như thế nào, anh chỉ vào

phương hướng mới vừa rồi người nọ rời khỏi: "Biết anh ta là ai không?

Anh ta chính là Thi Dạ Triêu, Thi Dạ Triêu của Thi gia ở Canada."

Cố Lạc tâm cả kinh, "Anh ta tìm anh làm gì?"

"Em nói xem?" Cố Doãn ôm cánh tay, "Mục đích ngược lại với em."

Khi đó Thi Dạ Triêu chính là muốn ở lúc Thi Dạ Diễm yếu ớt nhất mượn tay Cố Doãn đối với anh đuổi tận giết tuyệt, mà cuối cùng Cố Doãn đã cự tuyệt

vì cô.

Ác độc.

Đây chính là ấn tượng đầu tiên của Cố Lạc

đối với anh mặc dù lúc ấy ngay cả mặt Thi Dạ Triêu cũng không thấy rõ,

cũng chính bởi vì vậy, cô mới quyết định đi theo bên cạnh Thi Dạ Diễm.

Mà hận, là loại tình cảm duy nhất Cố Lạc đối với anh sinh ra.

Hôm nay đã nhiều năm như vậy, bởi vì Thi Dạ Diễm tuyên bố thối lui khỏi Thi gia tự lập môn hộ, đấu tranh giữa hai anh em mới có thể dừng lại. Thi

Dạ Diễm thu hoạch được là tình yêu Du Nguyệt Như, là con gái khả ái của

bọn họ, còn có Thi Dạ Triêu tự tay bắn một viên đạn vào trên người của

anh.

Cũng bởi vì viên này đạn, khiến Cố Lạc đối với anh thù hận lại sâu hơn một bước.

Chẳng qua loại thù cùng hận, đối với Cố Lạc mà nói là vĩnh viễn không thể

buông xuống, vậy sẽ làm cho tình cảm cô đối với Thi Dạ Diễm hoàn toàn ra ánh sáng. Cho nên cô vẫn đang luôn dùng những thứ khác đè nén nó, ngụy

trang nó, thế nhưng là lâu như vậy, lại làm cho cô lúc đối mặt với người này lại sinh ra một loại ảo giác khác thường.

Cô không cách nào

hình dung chính xác, khi một người bị giam giữ giống như thời xa xưa một con muỗi nhỏ bị nhựa cây trói buộc chặt tự do, trải qua thời gian ngàn

năm sau bọn họ cùng nhau biến thành hổ phách (theo mình thì nghĩ đó là

hóa thạch), bị định nghĩa giá trị thay thế lúc ấy nơi không có ai nhìn

thấy vùng vẫy giãy chết. (đoạn này mình k hiểu, mọi người tự hiểu nhé)

Tựa như hiện tại người đàn ông này đang chọc thủng một chỗ nào đó ở trên

thân thể cô, cường hãn dùng tốc độ nhanh chóng không cách nào kháng cự

lấp đầy chỗ sâu hư không của cô. Tâm càng trống rỗng, thân thể cũng

khoái lạc, loại vui vẻ này tích góp từng tí một tới trình độ nhất định,

thì ra là những thứ kháng cự cùng thù hận kia lại bắt đầu từ từ mà trở

nên mơ hồ.

Cô chợt nghĩ, nếu như đối với Thi Dạ Triêu hận có thể

bị thay thế bị chuyển hóa, như vậy cô đối với Thi Dạ Diễm yêu, có hay

không giống nhau có thể từ từ biến mất. . . . . .

Cố Lạc đã sớm

buông tha giãy giụa, cô cũng giãy giụa không được, chỉ khép hờ mắt nhìn

gương mặt người này cùng Thi Dạ Diễm cực kỳ giống nhau, còn có cặp mắt

kia, hết sức nhẫn nại không bật ra âm thanh.

Cô ngoan như vậy,

khiến hành động Thi Dạ Triêu thuận sướng không ít, đẩy ra cánh môi của

cô, không muốn để cho cô cắn chính mình, càng muốn nghe âm thanh của cô, nhưng người phụ này rất bướng bỉnh, từ đầu đến cuối không lên tiếng.

Thi Dạ Triêu đem cô càng thêm mở ra, sâu nặng đâm vào, cúi đầu mổ hôn ở

giữa lông mày cô nhíu lại.

"Cần gì nhịn khổ cực như vậy, anh cũng không phải là chưa từng nghe qua em rên rỉ ở trên giường."

Đầu ngón tay ở trong miệng cô chợt đau xót, Thi Dạ Triêu cong môi lên, "Đây là ám hiệu anh dùng lực không đủ?" Nói xong chợt trầm mình đâm vào,

không hề khắc chế lực độ cùng tốc độ nữa. . . . . .

Cố Lạc không

phải loại phụ nữ bình thường bị chạm vào một chút là sẽ chết, cô biết

mình như thế nào đi nữa cũng trốn không thoát lần yêu vui sướng này

không bằng "tự nhiên muốn làm gì cũng được" .

Cô chưa từng có quá nhiều kinh nghiệm, cũng không cần quá nhiều kinh nghiệm cũng đã tự mình lĩnh giáo qua Thi Dạ Triêu ở trên giường là không dịu dàng —— nào chỉ

là không dịu dàng, căn bản là hung ác. Mỗi một cái đều muốn xuyên thấu

cô, ngoáy ở trong tận chỗ sâu nhất, khiến cho quả tim cô cũng hăng hái

đi theo.

Khi những thứ cảm giác này chất chứa trong cùng một lúc

hướng cô vọt tới, Cố Lạc trong nháy mắt đó đại não trống không, ngón

chân đều căng cứng, đôi tay nắm chặt ga giường không tự chủ leo lên vai

anh, lập tức móng tay bắt lấy cơ bắp rắn chắc của anh, giương cái miệng

nhỏ nhắn thở hổn hển.

Cho đến khi anh phóng thích, thẳng đến khi cảm giác bị dìm ngập sắp chết dần dần thối lui. . . . . .

Trên người hai người mồ hôi hòa vào nhau, mặt của bọn họ cách nhau rất gần,

nghe thấy hô hấp của nhau, lại trong suốt cả quá trình chưa từng có một

lần hôn môi.

Đợi cô hơi bình tĩnh lại, Thi Dạ Triêu mới nửa nâng

lên thân thể, bàn tay vuốt ve cổ của cô."Anh hoài nghi em chỉ có thời

điểm ở trên giường mới có thể giống phụ nữ, mới có thể làm cho anh cảm

thấy em yếu ớt cùng nhu nhược."

Cố Lạc mở đôi mắt ướt át, ánh mắt tan rã lại mang theo điểm trì độn nhìn lại anh, một hồi lâu sau mở

miệng nói câu đầu tiên lại là câu thô tục."Anh không mang bao ngoài!"

"Chuyện đột nhiên xảy ra, hiện tại mới nghĩ đến cái này, có chút chậm." Thi Dạ

Triêu hưởng thụ cảm giác tốt đẹp ở bên trong hạ thể của cô sau đó mới

rút lui ra khỏi.

Cố Lạc đem áo sơ mi của anh kéo qua che thân mình."Anh cái tên khốn kiếp này! Hơi bị quá đáng!"

Thi Dạ Triêu nghiêng người chống đầu lấy ra điếu thuốc, chỉ ngậm ở trong

môi cũng không đốt."Nơi nào quá đáng? Không cho em thoải mái sao? Vậy

những dấu vết sau lưng anh cũng là tiểu miêu quấy nhiễu hay sao?"

Cố Lạc nóng lên, lần đầu tiên quẫn bách mà nói không ra lời.

Cái bộ dáng này lấy lòng Thi Dạ Triêu, duỗi tay ra đem cô kéo về trong

lòng, nửa đè ở hạ thân, mổ hôn làn da mỏng lấm tấm mồ hôi cô."Em thượng

anh một lần, anh thượng em một lần, có qua có lại mới toại lòng nhau,

rất công bằng."

Cố Lạc trái tránh phải trốn môi của anh, lại bị

anh nhân cơ hội ở dưới áo sơ mi chiếm tiện nghi."Cũng đúng, người xuất

lực đều là anh, tôi không lỗ cái gì."

Thi Dạ Triêu cười khẽ, tay

dò xét tiến vào đầm lầy lầy lội."Qua tối nay, nếu em nguyện ý, ngược lại còn có thể kiếm về chút ít, anh miễn phí cung cấp thể lực, em cái gì

đều không cần làm, chịu đựng là được, sao?"

Phối hợp động tác

trên tay của anh, một tiếng kia ngữ điệu vô cùng có ý tứ dụ dỗ khiến

bụng Cố Lạc lại điểm một đám ngọn lửa."Thi Dạ Triêu, dứt khoát chúng ta

ngay hôm nay nói rõ ràng, đêm hôm đó là một ngoài ý muốn, tôi. . . . . . Tôi không phải cố ý muốn đối với anh như vậy, anh có thể giống đàn ông

một chút hay không, đừng mãi níu lấy chuyện này không buông, cũng không

phải là lần đầu tiên của anh, chẳng lẽ thật sự còn muốn tôi đối với anh

phụ trách?"

Là xem như xin lỗi? Còn kèm thêm châm chọc anh một

phen?"Nếu quả thật muốn em phụ trách, em định làm gì? Hủy bỏ hôn ước với vị hôn phu sao?"

Cố Lạc cuối cùng từ trong ngực anh tránh ra, lăn đến bên kia giường."Không thành vấn đề, nhưng anh không phải!"

Thi Dạ Triêu ép người tới gần, "Em sai lầm rồi, đây chính là lần đầu tiên

của anh, lần đầu tiên bị phụ nữ thượng còn được một khoản tiền." Hai tay anh cố định cổ của cô, đôi môi từ xương quai xanh của cô dời xuống đến

nơi mềm mại, ngậm nhẹ.

Cố Lạc hô hấp lại bắt đầu bị anh đảo loạn

rồi, cho đến khi nơi đó nở rộ, Thi Dạ Triêu mới ngẩng đầu lên, chống lại con ngươi của cô, cực kỳ châm chọc cười nói: "Đây chính là lần đầu tiên anh dùng cái loại phương thức này kiếm được tiền, chẳng lẽ không đáng

phải khó quên?"

Một đêm kia hai người chơi điên cuồng quá mức,

ngay cả anh đã đến buổi trưa ngày hôm sau mới rời giường, chỉ là tắm rửa sạch sẽ, lúc trở ra cô cũng đã không thấy bóng người. Thi Dạ Triêu còn

tưởng rằng người phụ nữ này chẳng lẽ là xấu hổ thì đã nhìn thấy cô để ở

đầu giường của anh một chồng tiền, còn là Đô-la, lúc ấy anh giận đến mặt đều đen rồi. Lại đi tìm cô, phát hiện cô ngày đó cũng đã đi nước M, vừa đi chính là tháng.

"Em cứ như vậy sợ để Er¬ic biết chuyện chúng ta đã làm? Cho nên mới trốn tránh anh như vậy? Mới không dám thoải mái thừa nhận?"

"Không có liên quan gì anh ấy." Cố Lạc đón nhận tầm mắt của anh lại nói

dối."Chuyện như vậy tôi cuối cùng cũng không hy vọng bị vị hôn phu của

tôi biết, cũng không phải tránh anh."

Thi Dạ Triêu ngăn chặn cô,

lần nữa thẳng tiến vào, đầu ngón tay quét khuôn mặt ẩn nhẫn của cô."Con

trai, vị hôn phu, kỹ thuật giả bộ của em có thể so với kỹ thuật nói láo

thật sự tốt hơn nhiều." Anh cực kỳ chậm rãi động, tay hướng xuống phía

dưới, thêm một ngón tay vào, "Chặt thành ra như vậy, như thế nào khiến

anh tin tưởng em đã sinh đứa bé?"

Cố lạc bị anh chọc toàn thân tê dại, co rụt lại muốn chạy trốn, nhưng vẫn bị anh đè ép không nhúc nhích được."Ai quản anh. . . . . . Có tin hay không."

Xác thực, vật

nhỏ kia có phải của cô hay không đối với Thi Dạ Triêu mà nói không có gì bất đồng, anh căn bản không quan tâm, chỉ là có chút tò mò nếu cô thật

sự có vị hôn phu tại sao lại chạy đến nới thanh sắc đó cố ý mua đàn ông

cả đêm xuân tiêu. Nếu đúng như lời cô nói thì cô và Thi Dạ Diễm trong

lúc đó không quan hệ, làm sao sẽ mượn cảm giác say ở trong lòng anh khóc sụt sùi kêu tên của người đó.

Thi Dạ Triêu rất sớm liền nhìn ra

tình cảm của cô đối với Thi Dạ Diễm, không phải cô ngụy trang chưa đủ

tốt, mà là anh hiểu rất rõ phụ nữ nếu là vụng trộm thích một người, cô

sẽ có ánh mắt như thế nào, vẻ mặt như thế nào.

. . . . . .

Trời có chút sáng lên thì Cố Lạc đã bị anh hành hạ hoàn toàn không có hơi

sức, mềm nhũn ngồi phịch xốc xếch ở trên giường, tóc đen tán loạn, bị

anh dây dưa giữ ở ngón giữa, mập mờ quan hệ.

Cố Lạc thoát không

khỏi tay của anh, không còn hơi sức: "Đêm nay. . . . . . Coi như trả lại cho anh rồi. . . . . . Về sau hai chúng ta không thiếu nợ nhau."

Thi Dạ Triêu còn chưa có trả lời cô, liền nghe thấy tiếng hít thở đều đều của cô, Cố Lạc ngủ thiếp đi.

Thi Dạ Triêu thoả mãn ở bên môi rút đi, dục vọng ở đáy mắt cũng biến mất,

nhìn chằm chằm ngày ở trên đồng hồ điện tử ở đầu giường, lòng bàn tay

bao trùm đến vị trí ngực, nơi đó có một vết sẹo nhàn nhạt.

Một năm kia một ngày này, Chử Dư Tịch ở trên người của anh lưu lại, gần như khiến anh mất mạng.

Hôm nay, một người phụ nữ cùng anh nói không ai nợ ai.

Đã có quan hệ giữa hai người, nếu thật sự yêu cầu không thiếu nợ nhau, nói dễ hơn làm.

Tiểu Tịch. . . . . . Nói dễ hơn làm.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lau Súng Cướp Cò
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...