Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Chồng "Khuyến Mãi" Cả Gia Phả

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Họ thật sự tưởng tôi níu kéo? Đúng là ảo tưởng sức mạnh.

Tôi quay vào phòng, mở ngăn kéo tủ, nơi từng để hai chiếc vòng vàng giờ đã trống không. Tôi nheo mắt nhìn đám người ngoài cửa, giọng lạnh tanh: "Hai chiếc vòng vàng, tổng giá trị hơn 30.000 tệ, các người chắc chắn muốn mang đi chứ? Tôi mà báo cảnh sát thì lần này ngồi tù là chắc đấy."

Mẹ chồng lập tức biến sắc, giả vờ vô tội. Lâm Tây như phát điên, gào lên: "Mẹ! Mẹ đừng làm mấy chuyện mất mặt nữa được không?"

Mẹ chồng vẫn cố giả ngu. Tôi liền rút điện thoại ra, Lâm Tây lao tới giật lấy, khản giọng: "Mẹ, con xin mẹ, đưa ra đi! Mẹ muốn vào tù rồi còn kiếm vợ cho con chắc?"

Mặt mẹ chồng đỏ bừng rồi trắng bệch, cuối cùng cũng moi ra hai chiếc vòng vàng ném xuống sàn, miệng lẩm bẩm: "Trời ơi, sao nó lại chui vào đây nhỉ? Chắc là do con Giang Nguyệt tự bỏ vào để vu oan cho tôi."

Lời ngụy biện trơ trẽn đến mức khiến người ta chỉ muốn bật cười.

Tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc. Nào ngờ, người mai mối gọi điện tới, báo rằng bố mẹ Lâm Tây định đến chỗ làm của tôi quậy phá, nói tôi phẩm hạnh bại hoại, đòi làm ầm lên để đuổi việc tôi.

Hồng trần cuồn cuộn

Sóng gió bủa vây

Tâm như chỉ thủy

Tự tại chốn này.

Ôi, tôi đã chuyển công tác từ vài tháng trước rồi. Người làm giáo viên bây giờ là Lâm Tây, anh ta vừa trúng tuyển vào chính ngôi trường tôi từng dạy.

Tôi đang do dự có nên nhắn tin cảnh báo cho anh ta không, thì anh ta lại chủ động nhắn tới trước: "Giang Nguyệt, trong thời gian yêu nhau, chi phí vé tàu cao tốc anh về thăm em tổng cộng là 17.140 tệ. Em xem sắp xếp chuyển khoản lại giúp anh."

Kèm theo đó là một file hóa đơn chi tiết.

Tôi tê dại cả người. Thật không thể tin nổi!

Tôi lười đôi co, mất vài phút kéo lịch sử chi tiêu của mình ra, đính kèm hóa đơn rồi ném thẳng vào khung chat. Không cần tính cũng biết, tôi bỏ ra còn nhiều hơn. Gửi xong, tôi tức đến mức đầu ong ong. Lúc đầu còn định báo cho anh ta, giờ thì tôi chỉ mong bố mẹ anh ta đến quậy ngay và luôn.

Hôm sau, tôi được cử đi cùng đoàn kiểm tra thị sát các trường học. Và ngôi trường đầu tiên trong danh sách chính là trường tiểu học Phượng Lâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lay-chong-khuyen-mai-ca-gia-pha/chuong-3.html.]

Khi chúng tôi vừa đến cổng, mẹ của Lâm Tây chẳng biết từ đâu xông ra, chỉ tay vào tôi rồi gào lên với hiệu trưởng: "Lãnh đạo! Phải đòi lại công bằng cho con trai tôi! Cô giáo của trường các người không chỉ hủy hôn mà còn chiếm nhà, đuổi cả người già chúng tôi ra đường! Người không có đạo đức như vậy sao đủ tư cách dạy học?"

Hiệu trưởng sững người, nghiêm mặt hỏi: "Con trai bà là ai?"

"Lâm Tây! Con trai tôi là Lâm Tây!"

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi chẳng hề hoảng loạn, bình tĩnh mở đoạn ghi âm đã chuẩn bị từ trước. Giọng điệu trơ trẽn của nhà họ vang lên. Mẹ Lâm Tây không ngờ màn tố cáo của mình lại tự vạch trần bộ mặt tham lam của chính gia đình.

Hiệu trưởng lập tức cho bảo vệ kéo bà ta sang một bên rồi cho gọi Lâm Tây tới. Chưa đầy 10 phút sau, Lâm Tây xuất hiện, bị mắng cho một trận té tát rồi vội vã chạy đến kéo mẹ mình đi.

Khi quay lại, mắt anh ta đỏ hoe. Anh bước tới trước mặt tôi và hiệu trưởng, cúi người thật thấp: "Xin lỗi, đã làm liên lụy mọi người."

Hiệu trưởng thở dài: "Lần này thì bỏ qua. Nhưng cậu cũng là giáo viên, phải hiểu bôi nhọ danh dự một người làm giáo đủ để hủy hoại cả cuộc đời họ."

Lâm Tây ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm: "Giang Nguyệt, xin lỗi em."

Sau buổi thị sát, Lâm Tây đợi tôi ở cổng trường. Anh ta giải thích rằng hóa đơn kia là do em gái anh ta lén gửi. Nhưng chuyện đó với tôi giờ chẳng còn ý nghĩa.

"10 ngày nữa anh vẫn tổ chức hôn lễ, chỉ là cô dâu không phải em." - Anh ta nói, như thể đang khoe khoang.

Tôi chỉ mỉm cười chúc phúc: "Chúc mừng anh."

Người làm mối năm xưa đến nhà tôi chơi, vẻ mặt đầy áy náy nhưng cũng không giấu được sự hả hê: "Tôi thật có lỗi với nhà chị. Nhưng lần này tôi giới thiệu cho nhà họ một cô khác, học hết cấp ba thôi nhưng tính tình thì dữ dằn thôi rồi. Không cho nhà họ nếm thử một đứa con dâu khó trị, họ sẽ không bao giờ biết Giang Nguyệt nhà chị quý giá đến nhường nào đâu. Cứ chờ mà xem kịch hay nhé!"

Nhà cũ của gia đình Lâm Tây bán được 20 vạn. Cô dâu mới đòi sính lễ 18 vạn 8. Cha Lâm Tây dù xót của nhưng vẫn rút tiền ra, còn đi khoe khoang khắp nơi: "Con trai tôi thà cưới một đứa chỉ học hết cấp ba cũng không thèm cưới Giang Nguyệt. Thế mới gọi là có khí phách!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Chồng "Khuyến Mãi" Cả Gia Phả
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...