Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Linh Thai Tìm Mẹ

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba tôi đẩy mẹ:

"Đâu phải đẻ thật, chỉ tổn hại chút danh tiếng, sao gọi là hại?! Có hai mươi vạn này, khi nó lấy chồng, ta lấy ra ba, năm vạn, phần còn lại đủ cho hai vợ chồng sống sung sướng."

"Nhưng..."

"Không có nhưng, im đi!"

Ba tôi nói xong, lại nhìn bác cả, ấp úng:

"Anh à, cái phương pháp đó có thể dạy em không? Em... em vẫn chưa có con trai nối dõi."

Bác tôi bật cười.

"Không phải anh không nghĩ cho chú, chú nghĩ hôm nay anh tổ chức bữa này vì ai? Chuyện này lẽ ra anh có thể giấu, nói với chú chính là để cho chú cơ hội có con trai."

Ông chỉ vào người đàn ông trung niên:

"Vị này là đại sư, khi chuyện Tiểu Ninh xong xuôi, anh sẽ giới thiệu cho chú."

Ba tôi cảm tạ không ngớt, mẹ tôi mặt trắng bệch, không biết nghĩ gì.

Sau khi chủ khách vui vẻ, ba tôi dẫn mẹ rời đi.

Bác gái lúc này mới trở mặt, đảo mắt: "Thằng hai nhà ông, lòng dạ thật độc. Không biết sau này có lấy chuyện này uy h.i.ế.p chúng ta không."

"Uy h.i.ế.p là chuyện sau, giờ quan trọng là bảo hai vợ chồng thằng hai trông chừng Tiểu Ninh, không để nó tìm người. Chẳng phải bà nói hôm nay có cô gái đến thăm Tiểu Ninh trông rất quỷ dị sao?"

"Đúng vậy! Hai con mắt ấy quét qua làm người tôi run lên. Không hiểu Tiểu Ninh gặp may thế nào, lúc này rồi còn tìm được đại sư."

Bác gái còn muốn nói, bác cả đã chuyển đề tài:

"Thôi, mau dọn mâm đi, gọi con trai con dâu ra ăn cơm."

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Trên bàn chỉ có ba tôi động đũa.

Bác gái bưng bê vứt hết vào thùng rác, rồi từ bếp mang mâm mới ra.

Lần này, món ăn cao cấp hơn trước gấp bội.

Anh họ đỡ chị dâu ngồi xuống cẩn thận.

Bụng chị dâu cao vồng, toát lên vẻ từ ái đặc trưng của thai phụ.

"Mẹ ơi!"

Linh thai trong lòng tôi bỗng phấn khích.

"Đừng để tiểu yêu này chạy mất, tên đàn ông kia có chút bản lĩnh đấy."

Bạch gia nói khẽ.

Tôi không kịp sợ hãi, ôm chặt linh thai, im lặng.

Tôi muốn xem, lũ tâm địa thối nát này còn làm được trò gì.

"Đại sư, con dâu tôi có sinh con thuận lợi không?"

Bác gái không còn vẻ chua ngoa, mắt đầy lo lắng:

"Con Tiểu Ninh khốn nạn kia vô phúc, mới sáu tháng đã đẻ ra linh thai, có ảnh hưởng gì không?"

"Có."

Người đàn ông trung niên lên tiếng lần đầu trong tối nay:

"Linh thai không có thân xác, để tồn tại sẽ bản năng hút tinh khí mẹ, lâu ngày, cô bé kia có thể mất mạng."

Ánh mắt ông ta dừng trên bụng chị dâu:

"Tục ngữ nói, bảy sống tám chết, bụng này sắp bảy tháng, tốt nhất nên mổ sớm, cũng coi như cứu mạng cô bé."

"Không được! Cháu trai tôi đâu thể giống con khốn đó!"

Bác gái phản đối kịch liệt: "Ông cũng nói rồi, đó là tục ngữ. Nếu mổ xong ảnh hưởng cháu trai thì sao? Đây là cháu trai, tôi khó khăn lắm mới có."

"Tùy các người, tôi chỉ gợi ý thôi."

Người đàn ông ăn uống chậm rãi.

"Dù sao tôi nhận tiền làm việc, nhân quả các người tự gánh."

"Tôi gánh! Tôi gánh hết!"

Thấy chị dâu sắc mặt không tốt, bác gái vội đỡ lời:

"Vì cháu trai, nhân quả gì tôi cũng chịu. Hơn nữa, cha mẹ nó còn không coi nó ra gì, tôi chịu cũng chẳng đáng là bao."

Cả nhà lại vui vẻ ăn uống.

Bác gái nịnh nọt người đàn ông, không ngừng dò hỏi có thể xin thêm đứa con nữa không.

"Tôi còn có cháu gái, từ nhỏ theo cha mẹ làm ăn xa, đầu óc cũng thông minh, quan trọng là sức khỏe rất tốt... Ông thấy?"

Người đàn ông cười mỉm nhìn quanh bàn, cuối cùng dừng ánh mắt trên người tôi:

"Các người tự quyết, miễn trả đủ giá và chịu được nhân quả."

"Chịu được, chịu được."

Bác gái cười tươi hơn: "Đại sư dùng thêm chút, sau này còn phiền đại sư."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/linh-thai-tim-me/chuong-5.html.]

8

Đứa bé trong lòng không biết từ lúc nào đã ngừng giãy giụa.

Tôi đờ đẫn nhìn cả bàn người, lòng dạ khó tả.

Tôi bị ba mẹ từ bỏ dễ dàng như thế sao?

Bạch gia giải cứu linh thai khỏi lòng tôi, để nó chạy đến chỗ chị dâu, rồi dẫn tôi quay về.

Mở mắt ra, vẫn là bệnh viện.

Âm Thập Ngũ không biết từ lúc nào đã đến bên tôi.

"Họ thực sự muốn mạng tôi."

Tôi giơ tay, nhìn vết bầm trên cánh tay - dấu vết ôm linh thai để lại:

"Ba mẹ tôi cũng không muốn tôi sống."

"Vậy cô muốn c.h.ế.t không?"

"Không muốn!"

Tôi lập tức đáp: "Tất cả đều muốn tôi chết, tôi nhất định phải sống tốt hơn tất cả!"

Sao tôi phải hi sinh mạng sống vì những kẻ đó?

Tôi đâu phải thánh nhân!

"Tốt!"

Âm Thập Ngũ khẽ cười:

"Không vướng bận tình thân, như vậy rất tốt."

Tôi cũng cười ngốc theo.

Cười xong, lại chùng xuống: "Tôi rất muốn sống, nhưng giờ dường như không có cách."

Làm sao có thể kéo chị dâu đi phá thai? Như vậy tôi thành tội phạm thật sự mất.

"Chuyện của cô không thuộc dương gian, muốn giải quyết chỉ có thể xuống âm phủ."

"Chết rồi đi?"

Âm Thập Ngũ: ...

"Sống mà đi. Cô c.h.ế.t rồi đi thì tôi cứu làm gì?"

"Xin lỗi, lần đầu xuống âm phủ, không có kinh nghiệm."

"Không sao, một lần quen, hai lần thành thạo."

Giờ đến lượt tôi im lặng.

Âm Thập Ngũ thấy tôi bẽ mặt, không nhịn được cười: "Như vậy mới tốt, không cần lúc nào cũng giả vờ vui vẻ."

Tôi cúi đầu, mắt hơi cay.

Âm Thập Ngũ không nói thêm, bắt đầu lấy từ túi ra đủ thứ, bày đầy phòng bệnh.

"Bốn giờ họ kiểm tra phòng, nên chúng ta chỉ có hai ba tiếng."

"Có gấp quá không?"

"Không đâu. Thời gian ở thành hoàng miếu và dương gian khác nhau, nơi đó thời gian tương đối ngưng đọng. Cô... biết miếu thành hoàng chứ?"

Đây là cái tên rất cổ.

"Hình như là nha môn âm phủ?"

Tôi thử nói, "Tôi nhớ trong 'Liêu trai chí dị' có thấy."

"Đúng."

Âm Thập Ngũ gật đầu xác nhận.

"Người có âm dương, tự nhiên ứng với hai loại nha môn khác nhau.

"Việc chị dâu cô làm liên quan đến tiểu quỷ đầu thai trái phép, đương nhiên do địa chủ quản."

Tôi nửa hiểu nửa không: "Vậy là tôi phải đến miếu thành hoàng kiện à?"

"Thông minh."

Âm Thập Ngũ liếc nhìn khen ngợi, tiếp tục:

"Nhưng khác với oan hồn thông thường, cô hiện là sinh hồn, đường đi sẽ khó khăn hơn, có thể phải chịu khổ."

"Ừm?"

"Bình thường cần người thân cùng huyết thống làm trạng sư dẫn đường.

"Nhưng cô chắc không tìm được. Vậy chỉ còn cách thứ hai, kiện cáo vi phạm! Nguyên cáo là sinh hồn, tiểu bối kiện trưởng bối, cả hai đều là đại kỵ, nên cô phải trải qua 'Âm tam quan'. Ba cửa ấy, cửa nào cũng nguy hiểm, sơ suất là từ sinh hồn thành tử hồn."

Tôi hơi sợ.

Nhưng nghĩ đến mạng sống, đành kìm nén ý định lùi bước:

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Linh Thai Tìm Mẹ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...