Hắn từ một hoàng tử sa cơ trở thành đế vương nắm quyền thiên hạ. Trên đường đi, thần cũng giết, Phật cũng không tha.
Người khác có thể sợ tôi là yêu, thậm chí là thần, còn hắn – hắn có gan g.i.ế.c cả thần.
Hắn đang nhìn tôi:
"Hoàng hậu, bây giờ nếu nàng dừng lại mấy trò quỷ quái kia, trẫm có thể niệm tình xưa mà không truy cứu."
Tôi đáp:
"Không truy cứu? Lý Huyền Khuynh, đừng nói là ta không sai. Kể cả có sai, giờ cũng không đến lượt ngươi phán xét."
"Còn chuyện livestream này ta không dừng được. Thay vì nghi ngờ ta giở trò, chi bằng ngươi nghĩ đi – nếu những gì ngươi thấy đều là sự thật, thì bước tiếp theo ngươi định làm gì?"
Tôi không biết hệ thống muốn gì khi bắt tôi livestream, nhưng tôi biết rõ – tất cả những điều mới mẻ này chắc chắn sẽ gây chấn động mạnh mẽ cho Đại Lương.
Tựa lưng vào ghế, tôi thiếp đi. Một tiếng nữa, chúng tôi sẽ đến Hải Thành – nơi đó còn hiện đại, còn tự do và phóng khoáng hơn nhiều.
5.
Tỉnh dậy thì đã đến nơi. Khi tôi đang lấy hành lý, vô tình tay va nhẹ vào một nam sinh.
"Xin lỗi”, cậu ấy chủ động nói.
Tôi mỉm cười:
"Không sao."
Rồi ai đi đường nấy.
Một chuyện nhỏ nhặt và bình thường, vậy mà phần bình luận lại nổ tung lần nữa.
Vừa xong người Đại Lương còn đang bàn về cuộc cách mạng công nghiệp trong video, chớp mắt đã quay sang mắng tôi không giữ lễ giáo nam nữ.
Ánh mắt của Lý Huyền Khuynh cũng lạnh như băng. Quần thần thì càng thêm kích động, lặp đi lặp lại những lời như "không biết liêm sỉ", "không giữ đạo làm thê"...
Lâm Dạng vẫy tay trước mặt tôi:
"An Ninh, cậu lại ngẩn người nữa rồi."
Tôi hoàn hồn lại:
"Không có gì, đi thôi."
Ra khỏi ga tàu, chúng tôi thẳng tiến về khách sạn. Trên đường đi, những tòa nhà cao chọc trời, đường sá rộng rãi sạch sẽ, cửa hàng chen chúc đủ loại – khiến dân Đại Lương mắt tròn mắt dẹt.
"Đất đen này lót bằng ngọc đen ư?"
"Cửa sổ khảm pha lê và mã não sao?"
"Nơi này giống... tiên giới hơn là yêu giới."
"Không, ta thấy giống quỷ giới hơn – mau nhìn đi, bên kia có mấy con quỷ!"
Vài người nước ngoài đang đi ngang, không may bị dân Đại Lương xem là... quỷ.
Tôi không nhịn được lắc đầu:
"Họ không phải quỷ. Bên ngoài Cửu Châu còn có thế giới khác, và đó là hình dạng con người ở nơi đó."
Đại Lương bắt đầu bàn tán rôm rả. Trong nhận thức của nhiều người nơi đó, Cửu Châu chính là toàn bộ thế giới.
Chỉ có Lý Huyền Khuynh bỗng hỏi tôi:
"Nếu ngoài Cửu Châu còn có thế giới khác, vậy hiện tại nàng cũng ở đó sao?"
Tôi đáp:
"Không, ta ở một chiều không gian khác."
Hắn không nói gì nữa, lặng lẽ nhìn tôi và thế giới xung quanh qua màn sáng.
Tôi chợt có linh cảm: Nếu hắn xác nhận rằng thế giới bên ngoài Cửu Châu tồn tại, hắn có thể sẽ tiếp tục chinh phạt nó.
Nhưng dẫu tham vọng tới đâu, hắn cũng không thể vượt qua chiều không gian của vũ trụ.
6.
Sau khi nhận phòng khách sạn, chúng tôi ra ngoài ăn trưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/livestream-giua-hai-the-gioi/chuong-2.html.]
Lâm Dạng thèm bánh bao nước nên chúng tôi xếp hàng dài mới mua được. Nhưng vừa cắn miếng đầu tiên, tôi đã thấy buồn nôn, phải vội bịt miệng lại.
Lâm Dạng rót cho tôi ly nước:
"Cậu vẫn say xe à? Trước giờ có thấy cậu nôn bao giờ đâu. Không biết còn tưởng là cậu có bầu đấy!"
Cô ấy nói đùa, nhưng tôi lại hơi căng thẳng, vô thức liếc nhìn về phía Lý Huyền Khuynh.
Nhưng nghĩ lại thì thấy không thể. Suốt bảy năm hôn nhân, chúng tôi không có con – sau này tôi mới nhận ra, là vì hắn không muốn tôi mang thai.
Hơn nữa, cũng chưa từng nghe nói ai xuyên không rồi còn mang thai được.
Tôi đoán là do ở Đại Lương quá lâu, cơ thể vừa quay lại thế giới hiện đại thì chưa thích nghi kịp.
Sắc mặt của Lý Huyền Khuynh hơi phức tạp, khiến tôi nhìn không thấu.
Mà cũng phải – tôi chưa từng thực sự nhìn thấu hắn. Nếu không, đã chẳng đến mức cả nhà tan cửa nát.
Tôi không ăn nổi bánh bao, chỉ uống nước sơn tra và ăn một chút trái cây.
✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '
✨ Mèo Kam Mập đã chuyển qua nhà riêng "meokammap.com"
Ăn xong, chúng tôi ghé thăm vài điểm du lịch trong thành phố. Vì trời quá nóng, cả nhóm quyết định đi trung tâm thương mại xem phim, tối sẽ ra ngoài tiếp.
Lúc này, người Đại Lương không mắng nữa – tất cả đều bị môi trường đẹp đẽ, hàng hóa trưng bày của trung tâm thương mại làm cho choáng ngợp.
Chúng tôi mua vé xem một bộ phim khoa học viễn tưởng 3D. Khi hiệu ứng bắt đầu, nhiều người Đại Lương bắt đầu thấy chóng mặt.
"Đây là yêu thuật gì vậy? Ta choáng quá, muốn ói rồi!"
"Chạy mau! Có đá rơi xuống kìa!"
"Thần nữ tha mạng, Thần nữ tha mạng, ta không dám nói bậy nữa!"
Dân thường thì hoảng loạn. Võ tướng tuy trấn định hơn nhưng cũng lập tức giương cung b.ắ.n tên.
Chỉ tiếc, dẫu họ dũng cảm, tên bay ra chỉ xuyên qua màn sáng rồi rơi xuống đất.
Tôi nói với họ: chỉ cần không làm điều xấu, thì pháp thuật này sẽ không làm hại họ.
Còn nếu như mắng chửi lung tung, hay nói xấu sau lưng người khác...
Thì ngay lập tức, những lời khó nghe trên bình luận biến mất sạch sẽ.
Khi ra khỏi rạp chiếu phim, nhiều người tha thiết mong tôi đừng bao giờ xem mấy loại phim đó nữa.
Nhưng cũng có vài người xin tôi chiếu thêm – vì họ chưa bao giờ được xem một cách kể chuyện nào hấp dẫn đến vậy.
Họ... đã bắt đầu chấp nhận cái mới.
Lúc này một dòng bình luận hiện lên:
"Thần nữ nương nương, hai người sau lưng người giữa thanh thiên bạch nhật làm chuyện bại hoại như vậy, chẳng phải sẽ bị xử tử sao?"
Tôi quay đầu lại. Không có gì bại hoại cả – chỉ là một cặp đôi trẻ đang ôm nhau tình tứ.
Tôi liếc về phía người đăng bình luận đó, hình ảnh thay đổi theo ý nghĩ của tôi.
Trước mắt tôi hiện ra hình ảnh một thiếu nữ bị nhốt trong lồng heo, sắp bị ném xuống sông...
7.
Ở Đại Lương bảy năm, tôi đã chứng kiến quá nhiều m.á.u và nước mắt của nữ tử.
Khi ấy tôi từng nghĩ, nếu có ngày mình làm Hoàng hậu, nhất định sẽ cố gắng thay đổi số phận của họ.
Nhưng sau khi thật sự trở thành Hoàng hậu, tôi mới nhận ra — mọi thứ đâu có dễ dàng như thế.
Một xã hội bị giam cầm còn nặng nề hơn cả núi đá, không phải một sớm một chiều là có thể lay chuyển.
Tôi nói với thiếu nữ kia:
"Không đâu, cùng lắm chỉ bị quan phủ khiển trách vài câu."
Thiếu nữ nhìn tôi, trong mắt tràn đầy tang thương:
"Đoạn lang chỉ ôm ta một cái, mà ta lại phải c.h.ế.t rồi."
Ngay lập tức có người đứng ra quỳ trước mặt tôi:
"Thần nữ nương nương, nàng ta tội đáng chết. Một nữ tử chưa xuất giá lại ôm ấp nam tử, là sỉ nhục tổ tông."
Những người khác cũng nhao nhao phụ họa, đòi dìm c.h.ế.t thiếu nữ kia.
--------------------------------------------------