Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Chương 108

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tào Tháo dẫn theo tám ngàn nhân mã thừa lúc tối trời, mỗi người đều mang theo một bó củi khô, miệng ngậm tăm, ngựa bịt mồm bọc móng, mang cờ xí Viên quân, lặng lẽ đi đường nhỏ thẳng tới Ô Sào. Trong đám quân đó hưng phấn nhất chính là

Cam Ninh, nín nhịn ba tháng cuối cùng cũng được đánh nhau (ta hoài nghi

tên gia hỏa này trời sinh thích đánh nhau, mới hay gây chuyện sinh sự

như vậy!). Buồn bực nhất là Thái Sử Từ, Tào Tháo dứt khoát ra lệnh cho

hắn suất lĩnh ba ngàn kỵ binh mục đích là cướp lương, cướp được trở lại

đại doanh ở Quan Độ ngay lập tức không được lưu lại. Thái Sử Từ trong

lòng vô cùng khó chịu, sao lại thế này? Vì sao lại bắt ta làm loại

chuyện này? Cam Ninh ở bên kia cười vui sướng khi người khác gặp họa.

Trên đường đi cũng gặp vài trạm gác, dù sao cũng là trong phạm vi thế lực

Viên gia nhà người ta. Nhạc Tiến nhận lệnh tiên phong mở đường toàn bộ

trả lời chúng ta đi trước, còn có quân đi phía sau đề phòng Tào quân tập kích. Tào Tháo đúng là khôi hài, Viên Thiệu không nghe lời Thư Thụ phái binh đội trước đội sau đề phòng (Viên Thiệu dùng cớ này bỏ tù Thư Thụ), ông ta lại dùng cái cớ này. Nhờ vậy, tối ngày hôm sau, mấy ngàn nhân mã thuận lợi tới được nơi trữ lương của Viên quân tại Ô Sào. Nhìn trọng

địa trước mắt gần như không có biện pháp phòng bị nào, Tào Tháo nghĩ lại lời ta nói, từng ở trong đó đi tản bộ như đi chơi trong hoa viên vậy,

liền cười rộ lên. Ông ta ngẩng đầu nhìn trời, không có ánh trăng, nhưng

sao không ít, bèn ngưng cười, nói với Nhạc Tiến, Điển Vi bên cạnh: “Tử

Vân từng nói, trời trăng mờ gió chướng, là lúc giết người phóng hỏa, các ngươi phải hành động nhanh, đi thôi!” Có câu này, ngoại trừ Điển Vi,

mọi người sớm đã nóng lòng muốn thử, lập tức mệnh lệnh cho thủ hạ, nhằm

phía thủ vệ đại doanh Viên quân xông tới.

Nhắc tới Thuần Vu Quỳnh này cũng thật xui xẻo, gặp phải chuyện chẳng hay ho gì. Kỳ

thực, nếu hôm nay là Trương Cáp trấn thủ tại đây, Tào Tháo không dễ

chiếm được tiện nghi. Thuần Vu Quỳnh cũng là một đại tướng của Viên

Thiệu, tuy rằng không phải là một trong Tứ trụ, võ nghệ cũng không kém

hơn là bao. Vấn đề là, người với người không giống nhau, Thuần Vu Quỳnh

võ nghệ không thấp, nhưng đầu óc không cùng một bậc với Trương Cáp, lúc

Tào quân xông qua cửa doanh, hắn mới từ trong giấc mơ tỉnh lại. Mà Tào

quân lúc này từ ngoài cửa đã dùng lửa tấn công (còn chưa tới chỗ lương

thảo, thấy gì đã châm đó, chẳng phải dùng lửa tấn công là gì?) rất mãnh

liệt, ngọn lửa giống như đang nhảy múa, trong quân doanh ở Ô Sào lên

xuống theo chiều gió, ánh lửa ở phía chân trời khiến song phương ở tận

Quan Độ phía xa giằng co nhìn thấy đều hãi hùng khiếp vía.

Trong lương doanh tại Ô Sào, Viên quân bừng tỉnh giữa giấc ngủ, đã thấy chung quanh lửa lớn hừng hực, tiếng chém giết ầm ỹ đinh tai nhức óc, sợ tới

mức kinh hoàng táng đởm. Thuần Vu Quỳnh đến tình hình cũng không nắm rõ, thần hồn nát thần tính chạy thẳng ra hậu doanh (ta thấy là hậu di chứng từ Nhan Lương, Văn Sú), sắp đặt thế phòng thủ. Tào Tháo thuận lợi đem

lương thảo mới tới hôm nay cướp được, thiêu sạch sẽ. Thái Sử Từ mang ba

ngàn kỵ binh thở dài, mỗi người trên lưng ngựa đặt một bao lương thực

trước khi rút về quân doanh Quan Độ.

Tào Tháo thấy Viên

quân không thể chịu được một đợt tấn công, lòng tin tăng lên, xác định

chắc chắn có thể thắng được một vạn nhân mã của Thuần Vu Quỳnh. Vì vậy,

ông ta không chỉ không lui lại, ngược lại mang theo bộ binh tấn công

mãnh liệt vào tuyến phòng ngự của Thuần Vu Quỳnh ở hậu doanh. Trời cuối

cùng cũng sáng, mặt trời lộ ra tia nắng dịu dàng, đáng tiếc dưới ánh

nắng dịu dàng của nó, là một vùng đất máu nhuộm loang lổ. Thuần Vu Quỳnh vào lúc hừng đông, cuối cùng cũng nhìn thấy rõ quân Tào Tháo không hề

nhiều, hắn không suy nghĩ được gì, chỉ có một cảm giác bị mắc mưu khiến

hắn thẹn quá hóa giận. Thuần Vu Quỳnh hạ lệnh rời khỏi doanh nghênh

chiến. Lúc Viên quân triển khai quân lập trận như lúc tập huấn, Tào Tháo đã lệnh tướng sĩ vọt tới, ai thèm so đo với ngươi? Thuần Vu Quỳnh không làm gì được, lại lui vào trong doanh. Vì thế, Tào quân tiếp tục tấn

công quyết liệt, Viên quân tiếp tục tử thủ, một lát sau cũng hao tổn

không ít.

Lại nói ở phía Quan Độ, lửa dậy ở Ô Sào không

bao lâu, Viên Thiệu đã nhận được tin tức Tào quân tập kích đại doanh

lương thảo ở Ô Sào. Viên doanh nhận được tin tức rồi, lòng như lửa đốt,

chẳng nói được câu nào. Thư Thụ bị cầm tù cũng bất chấp mọi việc, vội vã muốn gặp Viên Thiệu. Tiểu binh canh giữ cũng thả ông ta đi (Thư Thụ vốn nắm binh quyền, tiểu binh đó rất sùng kính ông ta). Viên Thiệu đang bị

nhóm mưu sĩ bên cạnh làm đau đầu, một bên đề nghị lập tức phái đại quân

đi Ô Sào, một bên lập tức tỏ vẻ phản đối, nói phải tấn công đại doanh

Tào Tháo, làm kế vây Ngụy cứu Triệu; một bên nói chủ ý các ngươi không

được, một bên lại nói chủ ý của các ngươi vứt đi. Đương nhiên lúc bọn họ thấy Thư Thụ chạy vào, toàn thể đều im lặng không lên tiếng nữa, Viên

Thiệu lại nhăn mày. Thư Thụ không nhìn sắc mặt y mà nói: “Chủ công, phải tức tốc phái đại quân tới Ô Sào, dùng quân tinh nhuệ chặn đường Tào

quân, tiêu diệt sạch sẽ.” Viên Thiệu liền nổi giận, Thư Thụ này đúng như Quách Đồ nói, tự cao tự đại cho rằng hơn được ta, phạt hắn ở tù, còn

chạy tới đây khoa tay múa chân. Cho nên y không nghe lời Thư Thụ, trực

tiếp nổi giận với thân binh bên cạnh: “Kéo ra ngoài, còng tay khóa lại.

Ai cho hắn chạy tới đây?” Thân binh vội đem Thư Thụ kéo ra ngoài, Thư

Thụ nhìn sao trên trời, thở dài không nói gì.

Thư Thụ

đến, càng kích thích thần kinh Viên Thiệu, Quách Đồ kia lại thêm mắm

thêm muối nói Thư Thụ vô dụng. Nếu Thư Thụ vô dụng, vậy là hắn nói đúng. Viên Thiệu hạ quyết tâm vây Ngụy cứu Triệu. Y lệnh cho Trương Cáp, Cao

Lãm lãnh hai vạn binh tấn công đại doanh Tào Tháo. Trương Cáp lĩnh mệnh

xong, lại góp lời: “Tào Tháo giỏi dùng binh, đã tới tất sẽ phá được

Quỳnh; Quỳnh bị phá rồi, dù tướng quân tới đánh, hắn cũng mang binh trở

về cứu viện.” Viên Thiệu cười: “Cho dù Tào Tháo công phá được Thuần Vu

Quỳnh, ta chiếm được đại doanh của hắn, hắn không có chỗ dung thân, đem

tinh binh tới chiếm Tào doanh không thể nào sai.” Trương Cáp bất đắc dĩ, đành phải lĩnh mệnh xuất phát. Bên này, Viên Thiệu cũng không muốn từ

bỏ Ô Sào như vậy, vẫn lệnh cho Thuần Vu Việt mang ba ngàn kỵ binh tới

tiếp viện.

Đang lúc Tào Tháo khích lệ binh sĩ hăng say

tấn công Thuần Vu Quỳnh, tin Viên Thiệu cử viện quân đã tới, Tào Tháo

lập tức nói với mọi người: “Chúng ta người ít, nhất định phải mau chóng

tiêu diệt Thuần Vu Quỳnh, sau đó quay lại tiêu diệt viện binh, nếu không Viên quân hai mặt giáp công, khó mà thắng được.” Chúng tướng nghe lệnh, càng cố gắng hơn. Nhạc Tiến quả nhiên năng lực tấn công bộ binh rất

mạnh, dẫn đầu đánh vào quân doanh Thuần Vu Quỳnh, chém chết hắn. Viên

quân thấy Tào quân khí thế lên cao, lại là rắn mất đầu, bốn phía chạy

trốn. Tào quân nhanh chóng chiếm được đại doanh, giết được ba ngàn địch, trảm mười tướng. Lúc viện quân Viên Thiệu tới nơi, Tào Tháo không chỉ

đã tiêu hủy toàn bộ lương thảo, còn chiếm được Ô Sào, bày trận đón địch. Viện quân Viên Thiệu thấy tình huống đó, không chiến đã rút lui, Tào

quân thừa thắng xông lên bắt sống chủ tướng Thuần Vu Việt. Tào Tháo nhìn thấy Điển Vi một kích cắt nửa cái mũi của Thuần Vu Việt rất cao hứng,

nảy ra ý hay, lệnh cho quân sĩ đem Viên quân bị giết toàn bộ cắt mũi

giao cho Viên quân đầu hàng, bảo chúng đưa về Viên doanh, khiến tinh

thần đối thủ tan rã.

Mà ở Quan Độ, không ngoài dự liệu,

lúc Viên quân tập kích Tào doanh, đội ngũ mới đi được nửa đường, phục

binh của Trương Liêu và Hứa Chử đã xông ra từ bốn phía, hùng hổ tấn công vào Viên quân. Viên quân biết lương thảo bị thiêu cũng đã mất tinh thần (ngươi mà biết hai ngày sau sẽ bắt đầu đói bụng, lại không biết lúc nào mới có cơm ăn, ngươi cũng không còn tinh thần nữa), nhìn thấy Tào quân

sớm đã có chuẩn bị mà mai phục, không chờ hai quân ập tới đã quay đầu bỏ chạy. Trương Cáp gào thét không ngừng, cũng chỉ biết cùng Cao Lãm thu

binh trở về. Hành động của Viên quân ngược lại cũng khiến Trương Liêu,

Hứa Chử chỉ biết đưa mắt nhìn nhau rồi thu quân về doanh. Hứa Chử thật

ra muốn đuổi theo truy sát một đường, nhưng Trương Liêu giữ chặt hắn lại nói: chúng ta ít quân, đại doanh Viên Thiệu rất đông, chúng ta đuổi bọn chúng về là đủ, giặc cùng đường chớ đuổi. Với lại, chủ công chỉ bảo

chúng ta giết Viên quân tới tập kích, không bảo chúng ta truy kích, vẫn

nên trở về thôi.

Trương Cáp ủ rũ dẫn hai vạn quân về

doanh trại. Ai biết sau khi về Viên doanh, chưa đợi Trương Cáp trình

bày, Thẩm Phối đã nói bọn họ không nên sợ kẻ địch, quân số rõ ràng đông

hơn, vậy mà đánh không lại, đúng là vô dụng. Quách Đồ kia liền nói

Trương Cáp căn bản có quan hệ thân thiết với Điền Phong, Thư Thụ, không

tận tâm tận lực. Trương Cáp ôm một bụng tức sôi, lúc đó Viên Thiệu lại

lửa cháy đổ thêm dầu mắng hắn một trận, tiếp theo lại buộc hắn lần nữa

tấn công Tào doanh. Mang theo một bụng tức, Trương Cáp đành phải tiếp

tục tới đánh Tào doanh.

Ai ngờ mới đi được nửa đường,

nhận được tin Thuần Vu Quỳnh đã vong mạng. Cao Lãm túm Trương Cáp lại

nói: “Tuấn Nghệ, chúng ta làm sao đây? Đi tiếp thì đánh cũng không

thắng, lui về sau lại bị chỉnh.” Trương Cáp cắn chặt răng nói: “Là Viên

Thiệu bất nghĩa với ta trước, cũng đừng trách ta bất trung với hắn. Lệ

Minh (tự của Cao Lãm – tác giả đặt), chúng ta đi.” Cao Lãm cười: “Ta đã

nói rồi, nơi này không được. Các huynh đệ, không tấn công nữa, chúng ta

về phe họ.” Trương Cáp thở dài một tiếng: “Các ngươi không muốn đi, Cáp

không miễn cưỡng. Trở về cũng được.” Nói xong đánh ngựa đi trước, không

quay đầu lại, Cao Lãm theo sát phía sau. Các thiên tướng nhìn nhau, đều

vội đuổi theo, trở về làm sao? Về là chịu chết đó! Ai ngốc vậy chứ.

Trương Cáp, Cao Lãm dẫn hai vạn quan binh tới Tào doanh quy hàng. Tào Thuần

cùng Tuân Du ở lại bảo vệ doanh nhiệt tình tiếp đón bọn họ, khiến hai

người hoàn toàn yên tâm. Tào Tháo sau khi mang binh trở về, càng tán

thưởng hai người không ngừng, lập tức phong Trương Cáp làm Đô đình hầu,

Tả đô giáo úy; Cao Lãm là Đông lai hầu, Thiên tướng quân. Binh mã hai

người mang tới tiếp tục chỉ huy, ông ta yên tâm giao lại binh mã cho

Trương Cáp cùng Cao Lãm suất lĩnh, sự tín nhiệm này khiến Trương Cáp vạn phần kính nể. Trương Cáp thở dài: “Cáp không biết chủ công, đã tới chậm vậy.” Cao Lãm cười: “Triệu Như kia nói không sai, Tào đại nhân mới là

minh chủ.” Trương Cáp lườm hắn một cái, Tào Tháo chỉ cười mà không nói.

Tin tức lương nhu ở Ô Sào truyền tới Quan Độ khiến Viên quân hoàn toàn mất

tinh thần, lại thêm tin tức Trương Cáp, Cao Lãm không tấn công, lại dẫn

binh hàng Tào Tháo, mặt mũi Thuần Vu Việt thì chẳng thấy đâu, cả Viên

doanh hỗn loạn, đại bộ phận tướng sĩ không còn nghe theo Viên Thiệu chỉ

huy, bắt đầu bỏ chạy, có thể nói là binh bại như núi lở, Viên doanh nhất thời sụp đổ. Tào Tháo nhận được tin Viên quân hỗn loạn, lập tức hạ lệnh toàn quân tấn công Viên Thiệu. Tào Tháo không nghĩ tới, lúc này Viên

Thiệu không chịu đựng được nữa, vốn ít mưu không thủ đoạn, nghe tin Tào

Tháo dẫn đại quân tới, đã cùng con trai Viên Đàm dẫn theo tám trăm kỵ

binh chạy trốn rất nhanh, một hơi vượt qua Hoàng Hà trở về thành Lê

Dương mới dám dừng lại, khiến Tào Tháo muốn đuổi cũng không kịp.

Quân nhu, con dấu của Viên quân cùng tiền bạc đều thành chiến lợi phẩm của

Tào Tháo. Trong đó, tiền bạc châu báu khiến Tào Tháo vui vẻ nhất, những

thứ này bằng cả một năm thu thuế ở Hứa Đô! Sau đó Tào Tháo gửi tấu

chương cho Hán Hiến Đế viết: “Giết được đại tướng của Thiệu là Thuần Vu

Quỳnh cùng tám kẻ khác, đại phá kẻ địch. Thiệu cùng con là Đàm thoát

thân chạy trốn. Tổng cộng chém được hơn bảy vạn thủ cấp, lấy được lượng

lớn quân nhu, tài vật”. Mà Viên quân chạy chậm hoặc không chạy kịp ngoại trừ số ít bị giết chết (Thuần Vu Việt bị mất mũi cũng chết), phần lớn

đều đầu hàng Tào Tháo. Tào Tháo đúng là có được gần bảy vạn hàng binh,

nhiều hơn cả suy đoán của ta. Trải qua chiến dịch lần này, thực lực Viên Thiệu bị đả kích trầm trọng, quân đội chủ lực của y cơ bản bị tiêu

diệt, quân lực của Tào Tháo lại mạnh hơn rất nhiều, tạo cơ sở sức mạnh

vững chắc cho việc thống nhất phương bắc sau này.

Đương

nhiên, trong lúc này cũng không thiếu sự tích đốt thư tín của Tào Tháo.

Viên Thiệu cũng tức cười, điềm nhiên mang thư tín với những thủ hạ lập

trường không kiên định cùng đám người dậu đổ bình leo ở Hứa Đô cấu kết

với y làm bậy theo người, có lẽ y muốn đánh tới Hứa Đô, sau khi diệt Tào Tháo sẽ trọng thưởng. Nhưng mà, y chạy trốn vội vã, chưa kịp mang theo, thư từ đều rơi cả vào tay Tào Tháo. Tào Tháo nhìn rương thư, lần nữa

thể hiện tấm lòng rộng lượng, giống như lần trước không so đo với đám

người ở Duyện châu, cười nói: “Sự tình cấp bách, Viên gia thế lớn, ta

lại yếu hơn, Tháo trong lòng còn sợ hãi, huống hồ là người khác.” Rồi

không nhìn mà cho thân binh đem đốt hết.

Thư Thụ lúc ấy

đang bị cầm tù trong trướng, Viên Thiệu không nhớ ra ông ta, những người khác càng không quản, ông ta đeo xiềng xích chạy rớt lại phía sau, bị

Tào quân bắt được. Tào Tháo nhìn thấy Thư Thụ bị áp giải tới trước mặt,

quả nhiên mừng rỡ, bước nhanh tới đón, liên tục không ngừng sai người gỡ hình cho ông ta. Thư Thụ lại hô lớn: “Thư Thụ không hàng. Là để ngài

bắt thôi!” Tào Tháo cười: “Tháo cùng ông là bạn cũ. Viên Bản Sơ không

nghe lời mới thất bại, thật không biết dùng người, ta nếu sớm có được

tiên sinh, không lo không được thiên hạ.” Thư Thụ lắc đầu: “Thúc phụ,

mẫu, đệ tôi đều ở chỗ Viên Thiệu, mạng trong tay ông ta, nếu được ngài

mở ân, chết nhanh là hưởng phúc.” Tào Tháo cười khổ: “Ông cứ ở tạm đây,

sau rồi hãy tính.” Rồi sai người cởi trói, chăm sóc thật tốt.

Nhìn Thư Thụ bị dẫn đi, Quách Gia tiến lại, đưa Tào Tháo một phong thư: “Tử

Vân lưu lại cho chủ công.” Tào Tháo nghi ngờ nhìn hắn, Quách Gia cười:

“Chúng thần không biết, Tử Vân không cho xem, nói là đặc biệt gửi cho

ngài.” Tào Tháo gật đầu tự mở ra đọc, xem hết chỉ cười to không nói. Hai ngày sau vào ban đêm, Thư Thụ quả nhiên như lời Vũ ca ca nói, lén lút

vào chuồng ngựa muốn trộm ngựa chạy về với Viên Thiệu, tất nhiên bị tuần tra bắt được tại trận. Tào Tháo thấy binh sĩ áp giải Thư Thụ trở về,

thở dài nói: “Công Nại sao lại vứt bỏ Tháo như vậy? Tháo trong mắt ông

thật không bằng Bản Sơ sao?” Thư Thụ lắc đầu: “Trung thần sao có thể thờ hai chủ? Viên Bản Sơ đối với Thụ là vô nghĩa, nhưng lại có tình, Thụ

không đành lòng phản bội.” Người trong Tào doanh đều nghĩ Tào Tháo sẽ

giết Thư Thụ để bảo toàn trung nghĩa cho ông ta. Trương Cáp muốn cầu xin giúp, cũng không mở miệng được, dù sao Tự Thụ cũng đang muốn chết.

Tào Tháo trầm ngâm một lúc, nói với Thư Thụ: “Nếu Bản Sơ đối với tiên sinh

vô tình vô nghĩa, tiên sinh có chịu về với Tháo không?” Thư Thụ nhìn Tào Tháo nói: “Mạnh Đức muốn ly gián tình cảm giữa ta với chủ công sao?”

Tào Tháo lắc đầu: “Ta muốn thành toàn cho tiên sinh, thả ông ra. Nhưng

mà, Tháo nghĩ Bản Sơ với ông đã không còn tình nghĩa, không dung ông

đâu.” Tất cả mọi người đều cả kinh, Tự Thụ rất nghi ngờ hỏi: “Mạnh Đức

chịu thả ta đi sao?” Tào Tháo gật đầu: “Ta quý tài của tiên sinh, kính

trọng con người tiên sinh, sao có thể nhẫn tâm thương tổn ông? Tiên sinh nếu khăng khăng muốn đi, Tháo thành toàn cho ông. Có điều, muốn Tháo

thả ông, ông phải đáp ứng một chuyện.” Thư Thụ hừ một tiếng, khinh

thường nói: “Có điều kiện gì thì nói ra đi.” Mọi người chung quanh đều

phẫn nộ, Tào Tháo cũng lắc đầu cười: “Tháo xin tiên sinh đồng ý, nếu ông bị Tháo bắt lại, sẽ hàng ta, thế nào?”

Thư Thụ vốn

tưởng Tào Tháo sẽ dùng biện pháp nào đó trói buộc mình, không ngờ điều

kiện lại là vậy. Ông ta sửng sốt rồi nói: “Nếu Viên công làm theo lời

Thụ nói, Mạnh Đức còn có thể thắng ta sao? Nếu ngày khác ngài bị ta bắt, có hối hận quyết định hôm nay không?” Tào Tháo cười to: “Anh hùng quyết đấu, sinh tử do trời định có gì hối hận? Ta quyết không hối hận. Ông có bằng lòng đáp ứng điều kiện của Tháo không?” Thư Thụ trong mắt lộ ra vẻ kính trọng: “Mạnh Đức có lòng, Thụ sao có thể vô tâm? Cứ theo lời ngài

nói, nếu về sau Thụ bị ngài bắt lại, sẽ vì ngài dốc sức.” Tào Tháo mừng

rỡ: “Tốt, Tháo lập tức sai người chuẩn bị cho tiên sinh một con ngựa

tốt. Mời tiên sinh lưu lại một khắc, để Tháo đãi tiệc tiễn tiên sinh.”

Thư Thụ gật đầu: “Xin theo lời ngài.”

Sáng hôm sau, Tào

Tháo quả thật tiễn Thư Thụ ra khỏi Tào doanh, nhìn ông ta lên ngựa bắc

hành rồi mới trở về. Thấy Tào Tháo trở vào trướng, mọi người đều nghi

ngờ khó hiểu với hành động của ông ta, theo bọn họ thấy, Thư Thụ là đệ

nhất mưu sĩ bên cạnh Viên Thiệu, tài trí phi phàm, giữ lại trả cho địch

chính là lưu họa cho mai sau, đây chính là lời Tào Tháo luôn nói với

những tâm phúc bên cạnh mình, chủ công sao lại đổi tính như vậy? Trong

đám người đó, chỉ có Quách Gia là hiểu, Tào Tháo làm như vậy khẳng định

có liên quan tới bức thư ta để lại, mà ta nếu không nắm chắc cũng sẽ

không đề xuất chủ ý này. Có điều, mọi người đều không biết, Tào Tháo

cũng không nói, hắn chắc chắn không nói ra. Chỉ có Giả Hủ nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên trong giây lát, hắn mới cười, khẽ gật đầu, Giả Hủ liền

cười khổ lắc đầu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...