Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Chương 41

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kéo theo Thái Sử Từ, cáo biệt Tôn Sách đang thở vắn than dài, mang theo

thuộc hạ, chúng ta ra đi. Đương nhiên, dược liệu mang theo để lại cho

Tôn Sách, coi như là lễ ra mắt! Thái Sử Từ dọc đường đi liên tục thở

dài, hắn vẫn luôn cảm thấy trốn tránh trong quân doanh của Tôn Sách ba

ngày thật buồn bực Như tính cách hắn, thà rằng liều chết đánh một trận

còn hơn! Ta hôm đó chính là liên tục dọa nạt bức ép, bức ép là lấy cả

tính mạng của mình để buộc hắn, ta nói, hắn bị bắt hoặc bị cái gì ngoài ý muốn, ta sẽ chết cho hắn xem; dọa rằng, ta và hắn nếu có chuyện gì,

nghĩa mẫu làm sao sống nổi, mới bắt hắn đồng ý được. Cho nên, cả đường

đi ta toét mồm, còn hắn mím môi. Ta chỉ biết không ngừng cười đùa với

hắn.

Vô cùng vất vả trở lại Duyện châu, tới ở tại một khách điếm, ta nhìn hắn, kết thúc mấy ngày cợt nhả, nói nghiêm túc: “Tam ca, huynh còn nhớ lúc trước ca ca muốn đi tới chỗ Lưu Do, đệ nói

như thế nào không?”

Thái Sử Từ nhìn bộ dáng của

ta, ngây ra một lúc, nghĩ một lúc, mới ngẩng đầu nhìn ta: “Tử Vân, ngươi quả nhiên không phải người bình thường. Hôm nay muốn nói thật rồi sao?

Nói đi, minh chủ ngươi tìm được là ai?”

Ta nhìn

hắn: “Vừa mới được hoàng đế sắc phong Duyện châu mục – Tào Tháo, Tào

Mạnh Đức. Đại ca đã tới nơi đó, đệ hy vọng Tam ca cũng có thể đi.”

Thái Sử Từ cười: “Ngươi đón ta trở về, không phải là để ta tới đó sao? Tử Vân, xem ra, ngươi thật sự không tầm thường!”

Ta cười to: “Không sai. Hì, Tam ca, huynh tới gặp chủ công, sẽ hiểu mọi

chuyện. Ở đây đã có thư chuẩn bị trước, huynh tới gặp đại ca trước,

huynh ấy sẽ biết nên làm thế nào.”

Thái Sử Từ

truy hỏi một câu, khiến ta buồn bực: “Tử Vân, người thật chỉ mới mười

lăm?” Ta nhìn hắn: “Tam ca, đệ vì sao không thể chỉ mới mười lắm? Thật

ra cuối năm nay ta mới tròn mười lăm tuổi.”

Thái Sử Từ thở dài: “Tài trí của ngươi quá lợi hại, không giống một đứa trẻ!” Ta không thèm nói!

Lúc Thái Sử Từ tìm được Điển Vi, Tào Tháo đã tới Hứa huyện. Điển Vi gặp

Thái Sử Từ, cười ha hả không ngừng: “Tam đệ, đệ về rồi? Tử Vân không đi

cùng đệ sao? Nghĩa mẫu rất khỏe, đang ở phủ của ta.” Hắn làm việc rất

nhanh.

Thái Sử Từ nhìn thấy phủ đệ của Điển Vi liền nói: “Xem ra Tử Vân tìm đúng chủ công rồi.”

Điển Vi cười, kéo hắn tới gặp nghĩa mẫu, bản thân mình đi tìm Tào Tháo. Tào

Tháo thấy thư của ta, nghe lời Điển Vi nói, ông ta đã biết là Thái Sử

Từ, khoan nói cuộc chiến ở Thần Đình đã truyền tới, Thái Sử Từ cũng là

một người nổi tiếng rồi. Ông ta cao hứng liền lệnh cho Tào Hồng sắp xếp

chỗ ở, đồng thời bảo Điển Vi mời người tới.

Tào

Tháo nghe báo Thái Sử Từ vào phủ, vội vàng ra đón. Vừa nhìn thấy, vui

mừng ra mặt: “Tháo mong tướng quân đã nhiều ngày.” Nhìn bộ dáng Tào

Tháo, Thái Sử Từ cũng cao hứng (so với Lưu Do mạnh hơn nhiều, người mới

tới liền phong ngay hiệu úy): “Tạ chủ công nâng đỡ. Từ xin cảm tạ chủ

công chiếu cố mẫu thân.” Có Điển Vi, Tào Tháo sớm biết quan hệ của chúng ta, cho nên, thư của ta là thừa. Nghĩa mẫu của ta, Tào Tháo có thể

không quan tâm sao?

Tào Tháo cười lớn: “Tử Nghĩa không cần khách khí như vậy.” Nói rồi kéo Thái Sử Từ vào trong phòng.

Thái Sử Từ hỏi thẳng: “Xin hỏi chủ công, Tử Vân rốt cuộc đang làm gì?” Tào Tháo cười, nói hết cho hắn biết.

Thái Sử Từ hít một ngụm khí lạnh: “Lá gan Tử Vân cũng quá lớn. Lần này nếu

bị Tôn Sách biết thân phận đệ ấy, mạng khó giữ!”

Tào Tháo vội vàng hỏi thăm, Thái Sử Từ kể lại đầu đuôi cho Tào Tháo. Tào

Tháo cũng chỉ biết cười khổ: “Lá gan hắn quả nhiên lớn. Ôi, Tử Nghĩa, ta cũng lo lắng cho hắn. Lần sau gặp được, Tháo sẽ nói hắn.” Thái Sử Từ

cười: “Sợ nói cũng không nghe.”

Lúc bọn họ lo

lắng cho ta, ta đã tới Tiểu Bái ở Từ châu. Sau khi Lữ Bố tới Từ châu,

Lưu Bị đã cho hắn ở chỗ này. Ta lúc này, chính là một bụng tức giận đang đứng trước cửa lớn nhà Lữ Bố. Sau khi chia tay Thái Sử Từ, ta tất nhiên mang theo dược liệu tới đây. Nhưng mà, có lẽ ta quá sơ ý, cũng có thể

do ta xui xẻo, tóm lại ta bị cướp. Dược liệu bị lấy mất không nói, thuộc hạ của ta cũng bị thương mấy người. Đánh chúng ta chính là lính của Lữ

Bố. Chẳng thể trách Vũ ca ca nói quân Lữ Bố kỷ luật không tốt, nói đúng

lắm. Bọn thuộc hạ đương nhiên không biết ta có võ nghệ, nhìn thấy bọn

lính cướp ập tới, bọn họ triệt để quán triệt lời ta dạy: người có giá,

hàng hóa vô giá, cho nên ba bốn người che chở cho ta tránh bên cạnh. Có

mấy người muốn cùng bọn lính đó nói phải trái, kết quả bị đánh một chập. Cho nên, ta thật bực mình, không để ý bọn thuộc hạ phản đối, trực tiếp

chạy tới cửa nhà Lữ Bố, cho người thông báo ta muốn gặp hắn.

Lữ Bố hôm nay tâm trạng không tồi, đến nơi này đã hơn hai tháng, cuối cùng cũng yên ổn một chút. Vấn đề dạ dày vẫn còn tồn tại, nhưng đã có thể

tìm được chút cơm canh từ chỗ Từ châu mục. Nhưng mà vị Từ châu mục này

là một hoàng thân quốc thích, trước kia mình không thèm quan hệ, hơn nữa gần đây đối với mình sắc mặt không được tốt lắm. Có điều, Viên Thuật

kia cũng phái người liên hệ với hắn, chuyện này rất tốt. Trong lòng đang thư thái, lúc này có người cầu kiến, dù sao cũng không có chuyện gì,

gặp xem sao cũng được.

Ta thở phì phì theo sát

thân binh của Lữ Bố tới phòng khách. Lữ Bố ngồi sau án kỷ nhìn ta tiến

vào, hắn ngẩn người, một tên tiểu gia hỏa. Những người từng muốn gặp hắn đều mang vẻ mặt kính trọng hoặc là cười nịnh bợ, tên tiểu tử này sao

lại mang bộ mặt đó? Bị thiệt thòi ở nơi nào đó, muốn ta xử lý sao?

Ta nhìn sau án mây là đệ nhất cao thủ đương thời (đương nhiên, không tính

ta), hắn vóc dáng rất cao, so với Điển Vi cùng Thái Sử Từ còn cao hơn,

thân hình cường tráng, thế nhưng cũng rất vừa phải, một chút vạm vỡ cũng không có, ngược lại, làm cho người ta có cảm giác thật tuấn tú. Ngũ

quan cũng vô cùng… nhìn thật thoải mái, nếu hắn thấp đi một chút, gầy đi một chút, có điểm giống Tôn Sách. Có điều, khí thế của hắn không phải

là bá khí, mà là… ngông, đúng, ngông cuồng, bộ dáng là một loại người

bướng bỉnh bất tuân.

Nhìn thấy ta, hắn mở miệng: “Ngươi là người phương nào? Gặp ta có chuyện gì?”

Ta hừ hai tiếng: “Lữ tướng quân thật là uy phong. Ngài cũng là hào kiệt

đương thời, sao không quản thúc bộ hạ, mặc cho bọn chúng ở ngoài thành

cướp bóc, đây không phải là chuyện hào kiệt nên làm. Ta đặc biệt gặp

tướng quân đòi lại hàng hóa bị cướp đây.”

Lữ Bố

sửng sốt, mấy người thuộc hạ của hắn cũng sửng sốt theo, đại khái chưa

từng có ai dám tới cửa đòi hàng hóa. Ta nhìn hắn, tiếp tục thở phì phì

nói: “Ta biết tướng quân cần lương thực, cần quân lương, nhưng hàng hóa

của ta là dược liệu, không thể dùng thay cơm. Nếu tướng quân trong quân

doanh thiếu dược liệu, ta biếu tặng cũng được, sao lại có chuyện không

phân biệt trắng đen, còn đạo lý gì nữa? Trong đám dược liệu đó, rất

nhiều loại không phải dùng để trị thương, các ngươi cướp cũng vô ích,

lại khiến các bệnh nhân khác bị chậm trễ, mua không được thuốc, trị

không được bệnh, sẽ chết người.”

Nhìn ta, Lữ Bố

đột nhiên nở nụ cười: “Ngươi tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi?” Coi ta là

trẻ con hả? Ta nhìn hắn, thực sự thấy buồn bực, tức giận trả lời: “Ta

tên Triệu Như, năm nay mười lăm tuổi. Nhưng chuyện đó và chuyện hàng hóa của ta có quan hệ gì? Lữ tướng quân, ngươi có trả không đây?”

Lữ Bố cười ha hả, hắn nhìn một người trong phòng: “Cao Thuận, ngươi đi

điều tra xem ai làm, bảo bọn chúng giao thứ đó ra.” Ta nghe xong, cứ vậy xem như xong sao? Lữ Bố này thật sự không biết quản giáo sao, chẳng thể trách lính của hắn kỷ luật kém vậy.

Ta nhìn hắn, hừ hừ: “Lữ Tướng quân, lính của ngài kỷ luật quá kém, ngài nên dạy bảo cho tốt mới được.”

Lữ Bố chỉ cười, cười đến ta bực cả mình. Chờ hắn cười đủ rồi mới nói: “Cái tên tiểu tử này rất thú vị, chưa có ai dám nói chuyện với ta như vậy,

ngươi là người đầu tiên, còn nhỏ như vậy, hà, thú vị.” Ta bó tay, nhìn

khuôn mặt tươi cười của hắn, ta dở khóc dở cười.

Một lát sau, Cao Thuận trở về: “Chủ công, đúng là có việc này, là bộ hạ của Hầu Thành. Thuộc hạ đã truyền lệnh của chủ công, bọn chúng lập tức sẽ

đem hàng hóa tới đây.”

Lữ Bố gật đầu, hắn nhìn

lại ta: “Đồ trả cho ngươi, đừng tức giận nữa. Ngươi nghỉ ở đâu? Ngày mai rảnh không đến chỗ ta trò chuyện.”

Ta kinh ngạc, ngươi xem ta là vật giải sầu à: “Lữ tướng quân, ngài…”

Lời nói còn chưa ra khỏi miệng, bên ngoài có hai người tiến vào. Một người

trong đó nhìn thấy ta liền ôi một tiếng: “Triệu Như, sao ngươi lại ở

đây?” Ta nhìn hắn, đúng là Trần Cung, tên phản đồ này. Ta cố gắng ổn

định cảm xúc của mình: “Ồ, đây không phải Trần tiên sinh sao? Không phải ông ở Quyên thành sao? Sao lại ở đây rồi?”

Lữ Bố vừa nghe, ra các ngươi quen biết: “Trần tiên sinh cũng biết hắn sao?”

Trần Cung vội vàng trả lời: “Đúng vậy, Triệu Như chính là thương nhân

buôn dược liệu có tiếng, y thuật không tồi. Tôi ở Quyên thành có quen

biết hắn.”

Lữ Bố cười ha hả: “Nhìn không ra,

ngươi nhỏ như vậy đã có tiếng tăm. Trần tiên sinh, lá gan hắn không nhỏ, dám chạy đến chỗ này muốn ta trả lại hàng hóa cho hắn, còn muốn ta quản giáo lại bộ hạ, rất thú vị.”

Trần Cung cười:

“Người nhỏ nhưng gan lớn. Lúc trước, hắn đi lại bên ngoài, không có hộ

vệ, lại dám chạy tới chỗ Tào Tháo muốn mượn binh lính gia nhập thương

đội của hắn.” (chuyện này đương nhiên do ta và Tào Tháo nói ra)

Lữ Bố lòng vô cùng hiếu kỳ: “Tìm Tào Tháo mượn lính làm thuộc hạ, ngươi thật đặc biệt.”

Ta nhìn hắn cười: “Đúng vậy, lúc trước ta cũng bị loạn binh cướp mất hàng

hóa, sợ quá, muốn thuê một ít binh lính làm thuộc hạ, đỡ gặp nguy hiểm

hơn, giống như lần này vậy, có thể giữ mạng nữa.”

Lữ Bố cười to: “Vậy ngươi bây giờ còn cần không vậy? Xem ra, Tào Tháo cho

ngươi người chẳng ra gì, nếu không, ở chỗ này, ngươi thuê mấy kẻ lợi hại khác tới bảo vệ mình đi?”

Ta mím miệng, vừa mới

bị Tào Tháo đánh tới nơi này, còn dám mạnh miệng như vậy, có điều, nghĩ

là nghĩ vậy, ta không dám nói ra: “Chuyện này xin tạ tướng quân quan

tâm, có điều, chỉ cần lính của tướng quân không cướp hàng hóa của ta, ta nghĩ không có nguy hiểm nào nữa!”

Lữ Bố lại cười: “Được, để ta truyền lệnh, quân ta bất luận kẻ nào cũng không được cướp hàng hóa của ngươi, thế nào?”

Ta cười hì hì (thấy có thu hoạch): “Như vậy đa tạ tướng quân.”

Lữ Bố cười nói với vị tướng quân vừa tới nói: “Trương Liêu, ngươi đi

truyền lệnh của ta, nói không cho phép ai vô lễ với Triệu Như, càng

không được lấy đồ đạc của hắn. Triệu Như, ngày mai ta ở trong phủ mời

ngươi uống rượu, ngươi có bằng lòng đến hay không?”

Lời nói của Lữ Bố, ta căn bản không nghe thấy. Hắn vừa nói hai chữ “Trương

Liêu”, lực chú ý của ta ngay lập tức rơi vào trên người vị tướng quân

kia. Ồ, hắn chính là nhị ca của Vũ ca ca đây mà, cũng sẽ là Nhị ca của

ta. Nhìn thấy bóng dáng hắn đã tới cửa, ta nghĩ tới giấc mộng của Vũ ca

ca: tay trái lôi theo Vân ca ca, tay phải lôi theo Trương Liêu nhị ca,

đắc ý cười. Ôi, ta có thể làm được sao? Đợi Trương Liêu trở về, ta cẩn

thận đánh giá hắn: vóc dáng hắn nếu so với Vân ca ca cao hơn, cùng Tam

ca Thái Sử Từ không sai biệt lắm. Khuôn mặt trắng trẻo, nhưng da dẻ

không mịn màng như Vân ca ca. Mặt hắn hình bầu dục, ngũ quan mỗi thứ

không có gì đặc biệt, nhưng đặt cạnh nhau rất nổi bật, thân thể mang

khôi giáp rất mạnh mẽ rắn rỏi, tuổi còn trẻ, đã có mười phần khí khái

anh hùng. Khí chất của hắn quả nhiên có chút giống Vân ca ca, chẳng thể

trách, Vũ ca ca kính trọng hắn như vậy.

Ta đang

ngẩn người nhìn Trương Liêu, lại thấy hắn mơ hồ nhìn ta không hiểu, bên

kia Lữ Bố cười lớn: “Triệu Như, ngươi nhìn Trương Liêu làm gì, ngày mai

rốt cuộc có tới không vậy?”

Ta a một tiếng: “Ngày mai, đến cái gì, đến nơi nào vậy?” Nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của ta, người trong phòng đều cười.

Trần Cung cười nói: “Lữ Tướng quân hỏi ngươi ngày mai có tới đây hay không, tướng quân mời ngươi uống rượu.”

Ta cười ha ha: “Ngại quá, nghe không rõ. Nếu là tướng quân mời, ta đương

nhiên tới. Đa tạ tướng quân trả hàng hóa cho ta.”

Lữ Bố cười: “Vừa rồi sao ngươi cứ nhìn Văn Viễn vậy?”

Ta thấy hắn hỏi, linh cơ chợt động: “Vị tướng quân này giống ca ca của

Triệu Như. Vừa rồi thấy tướng quân đi vào, ta còn tưởng ca ca ta đến.”

“Sao?” Lữ Bố lại thấy hứng thú: “Ca ca ngươi cùng Văn Viễn nhìn giống nhau? Hắn ở nơi nào vậy?”

Ta tiếp tục nói dối: “Ca ca rời khỏi Triệu Như đã nhiều năm, lâu rồi không có tin tức. Ôi, ta cứ nghĩ là ca ca. Nhìn thấy Trương tướng quân, ta

thật muốn gọi ca ca.” Trương Liêu nhìn ta bật cười, nghĩ thầm ngươi thật đúng là con trẻ, ca ca cũng có thể tùy tiện gọi!

Lữ Bố nhìn ta, lại nhìn Trương Liêu: “Ngươi cũng có thể gọi Văn Viễn là ca ca mà.”

Ta chờ câu này đây. Nhìn Trương Liêu, ta cười: “Ta đúng là muốn gọi, không biết Trương tướng quân có nhận đệ đệ này không.”

Lữ Bố nhìn Trương Liêu: “Văn Viễn, đệ đệ này ngươi có đồng ý nhận không?”

Trương Liêu nhìn ta, lại nhìn Lữ Bố, nghĩ thầm: chưa từng nghe kiểu nhận huynh đệ thế này. Nhưng chủ công hỏi vậy, ta không thể nói không muốn được:

“Chuyện này… có đệ đệ cũng tốt!”

Lữ Bố cười lớn: “Triệu Như, Văn Viễn đồng ý rồi, ngươi còn chưa gọi ca ca nữa.”

Sao ta lại không gọi chứ, Lữ Bố không nói, ta cũng phải gọi. Cho nên, ta

trực tiếp bước lên, cúi mình thi lễ: “Triệu Như bái kiến huynh trưởng.”

Trương Liêu lúc này cũng dễ chịu cúi đầu: “Như đệ không cần đa lễ.” Hì, ta âm

thầm cười, thu phục rồi, thuận lợi hơn nhiều so với ta nghĩ.

Lữ Bố nhìn chúng ta cười lớn: “Ngày mai, Văn Viễn cũng tới đi, ta sẽ chúc mừng hai người.” Trương Liêu vội vàng đáp ứng.

Ta cười với Lữ Bố, thật hết sức cảm tạ ngươi: “Nhờ ơn tướng quân ưu ái, ta sẽ đi nhận hàng hóa, có thể cho ca ca giúp ta không?”

Lữ Bố gật đầu: “Văn Viễn, ngươi đi đi.” Trương Liêu nhận lệnh, nhìn ta chỉ biết lắc đầu cười, nghĩ thầm, không hiểu ra sao lại có một đệ đệ. Ta

mặc kệ hắn nghĩ gì, lôi hắn ra ngoài, Trương Liêu không biết làm sao

đành đi theo.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...