Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lục Tiểu Phụng

Chương 119

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mồng tám tháng sáu. Đêm.

Đại sảnh ở tổng đà của Thập Nhị Liên Hoàn Ỗ, đèn đuốc sáng choang, bên ngoài đại sảnh phòng thủ nghiêm mật.

Trải qua chuyện đã xảy ra vào ngày tết Đoan Dương tháng Năm, phòng thủ ở nơi đây đã được gia tăng gấp bội, nhất là hôm nay, ba người được phái đi làm công chuyện điều tra, đều đã về lại, đang tập trung trong sảnh đường, từng người một báo cáo kết quả cuộc điều tra.

Người đầu tiên đứng lên là Hùng Thiên Kiện.

Y xuất lãnh một nhóm người về lại chỗ tiểu trấn dưới chân núi Thái Hành Sơn, sau hai mươi ba ngày tra xét, vừa ngoài mặt vừa lén lút, kết quả là:

- Khách sạn bọn tiêu sư đã tá túc tên là Duyệt Lai, bởi vì chỗ đó hơi xa, tiền đất đai không mắc mỏ, vì vậy khách sạn xây rất rộng rãi, tất cả có tới ba mươi chín phòng.

- Chúng tôi đã lục soát kỹ từng ba mươi chín phòng đó, không thấy có dấu máu, không thấy có dấu vết binh khí để lại, cũng không có chỗ nào khả nghi.

- Trong tiểu trấn có một trăm bảy mươi tám nhà, đa số là sinh trưởng tại đó, chúng tôi đều có lại từng nhà hỏi, mấy hôm trước và sau khi đã xảy ra chuyện cướp, có người nào khả nghi ở quanh vùng phụ cận.

- Chỗ khả nghi duy nhất là, sáng hôm trước khi xảy ra chuyện, có một số thợ mộc lại đó, đem theo xe chở rất nhiều gỗ, nghe nói là làm tượng Phật và cá gỗ gì đó.

- Nhưng những người đó làm xong tối đó là bỏ đi mất, chúng tôi theo đường dây đó truy lùng, mới phát hiện ra, bọn họ đều là thợ mộc trong Thái Bình vương phủ, không có tí gì khả nghi.

Do đó lần này kết quả của cuộc điều tra, vẫn là chẳng có kết quả gì cả.

Nhóm thứ hai do Diệp An Sĩ xuất lãnh cũng thế, các tay danh gia sử dụng đao trong giang hồ, trước buổi trưa tết Đoan Dương hai tiếng đồng hồ, đều không ở trong vòng trăm dặm gần Thập Nhị Liên Hoàn Ỗ, không những vậy, mỗi người đều có nhân chứng.

Nhóm thứ ba do Vương Nghị xuất lãnh đại khái có chút thu hoạch, nhưng cách mục tiêu ba ngàn năm trăm vạn lượng bạc còn xa lắm. Vì vậy hy vọng của mọi người đều ký thác vào trong Ưng Nhãn Lão Thất, hiện tại chỉ còn cách hạn kỳ của Thái Bình Vương thế tử có bảy ngày.

Câu trả lời của Ưng Nhãn Lão Thất càng làm cho mọi người nản lòng:

- Lục Tiểu Phụng đã xuất dương viễn hành, chỉ sợ vĩnh viễn không còn trở lại !

Y rời Ngụy Vân Lâu xong, lập tức hối hả ra tới các bãi biển tìm kiếm.

Y tìm tới chỗ hang hồ ly.

Nhưng cái chỗ phong nguyệt lừng danh ấy, từ hôm lão ta đi, đã trở thành một nơi hoang tàn lạnh lẻo.

Bởi vì cái tin tức về chiếc thuyền của lão hồ ly bị đắm, đã được loan truyền ra, nghe nói tất cả nhưđng người trên thuyền đều bị ngộ nạn, không có lấy một người sống sót.

Ưng Nhãn Lão Thất còn chưa chịu bỏ cuộc, y lại hỏi:

- Các ngươi có thấy một người có bốn hàng lông mày không ?

Bọn họ có gặp qua, không những vậy, mà còn nhớ rõ. Người có hàm râu giống hệt như lông mày, rốt cuộc không nhiều, Lục Tiểu Phụng trước giờ là người rất dễ để lại ấn tượng sâu đậm trong đầu người chàng đã gặp.

- Người đó cũng ở trên chiếc thuyền của lão bản.

- Là chiếc thuyền bị đắm đó ?

- Đúng vậy.

Kết quả của ba nhóm đều hoàn toàn như nhau. Một trăm lẻ ba người tiêu khách tinh minh cán luyện, ba ngàn năm trăm vạn lượng bạc, đều như đá chìm trong biển khơi, không hình không bóng. Hạn kỳ bảy ngày chỉ trong chớp mắt là qua, mọi người đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai biết mình phải làm sao bây giờ.

Ưng Nhãn Lão Thất bỗng nói:

- Tôi có một cách !

Mọi người lập tức hỏi ngay:

- Cách gì vậy ?

Ưng Nhãn Lão Thất đứng dậy, nhìn cột đá lớn bên ngoài đại sảnh:

- Mọi người đụng đầu vào cột đá tự tử thôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lục Tiểu Phụng
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...