Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lục Tiểu Phụng

Chương 141

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đao Nhanh Làm Sao

L úc Lục Tiểu Phụng tìm ra Vương Đại Nhãn, cái vị chủ tiệm tạp hóa đội

sừng tổ bố này đã uống say nhừ ra, mửa một người đầy những lá, đôi giày

trên chân cũng đầy bùn, có điều y vẫn nằm ngáy phom phom trên giường,

trong phòng mùi thúi có thể làm chết ngạt cả một đường phố.

Cỡ hạng người lôi thôi lếch thếch như vậy, làm sao có thể là hung thủ giết người,

làm sao giết được một tay danh hiệp giang hồ như Liễu Thừa Phong?

Lục Tiểu Phụng thật tình không tin nổi.

Có điều, bà chủ mình trần như nhộng nhảy từ trong mền một người đàn ông khác

nhảy ra, đã nói khối ngọc bội này do ông chồng tặng cho, thì Lục Tiểu Phụng không thể

nào không đi hỏi thử ông chủ xem sao.

Bất kể bà chủ đã cho ông ta bao nhiêu cặp sừng, ông chồng vẫn chỉ có một ông

chồng.

Muốn một người uống say như chết tỉnh dậy tức thì, cách tốt nhất là đổ vào đầu y

một thùng nước lạnh, nhất là trong thời tiết này, dùng phương pháp ấy quả thật rất hữu

hiệu.

Có điều Lục Tiểu Phụng có chỗ không nỡ lòng.

Chàng cũng biết, người đáng thương ắt hẳn có chỗ đáng ghét, nhưng chỉ đụng vào

người đáng thương, trái tim của chàng sẽ biến thành mềm nhũn.

Vì vậy chàng tốn rất nhiều công phu, rất nhiều thì giờ, mới lôi cái vị Vương đại gia

này tỉnh dậy.

Chàng vốn tính đợi thêm tý nữa cho y tỉnh lại hẳn rồi mới hỏi lai lịch của khối

ngọc bội, không ngờ Vương Đại Nhãn vừa thấy khối ngọc bội đã la lên om sòm:

- Đây là món đồ ta tặng cho bà vợ ta, tại sao lại lọt vào tay của ngươi? Tốt nhất

ngươi mau mau nói rõ ra cho ta biết.

Lục Tiểu Phụng cười khổ.

Chuyện này quả thật khó mà giải thích cho xong, chàng cũng không muốn giải

thích, vì vậy, chàng chỉ còn nước chọn cách đơn giản nhất, phương pháp chàng ít khi

đem ra xài với một kẻ đáng thương.

Phương pháp này đại khái có thể ép người ta rất có hiệu quả, làm cho người ta

không thể không nói thật, Vương Đại Nhãn quả nhiên vội vã cung khai ra ngay ngọc

bội từ đâu ra:

- Đây là do tôi mua mất cả ba lượng bạc về đấy.

- Ai bán cho ông?

- Trừ cái tên tiểu vương bát đản ra còn có ai nữa?

Vương Đại Nhãn còn nói:

- Bình thường tên tiểu vương bát đản đó nghèo tơi tả, nhưng Liễu đại gia chết xong,

hắn bỗng nhiên phát tài ra, tôi vẫn còn cứ nghi hắn thấy của tối mắt, mưu hại người ta.

Bất kể y nói là thật hay giả, phải tìm cho ra cái gã ăn mày mới chứng thực được.

Huống gì, cái đường dây này, truy tới đây đã gần khúc cuối, truy thêm chút nữa sẽ

lòi ra đầu giây nằm đâu.

Vì vậy, cái gã ăn mày nhất định phải tìm cho ra, không ra không được.

Đại Nhãn tình nguyện tiên phong đi tìm với Lục Tiểu Phụng:

- Cái tên tiểu vương bát đản đó, bình thường ở đâu, tôi biết rõ hơn ai, để tôi tìm

cho.

Có điều y tìm không ra, tìm bảy tám chỗ rồi mà vẫn tìm không ra.

Cái tên tiểu vương bát đản đó, bỗng nhiên không thấy tăm tích ở đâu.

Một người làm sao bỗng dưng mất tích được?

Có phải là vì người ta muốn gán bao nhiêu thứ vào đầu y, vì vậy mới giết y rồi hủy

diệt thi thể?

Hay là y đã biết sự việc đã bị truy tới đầu chỗ y, vì vậy mà đành phải mau mau

đào tẩu?

Lục Tiểu Phụng không cách nào xác định được.

Đến bây giờ, chàng vẫn còn chưa nắm được chứng cớ nào trong tay, không nắm

được chuyện gì ra chuyện gì cả.

Lục Tiểu Phụng trưóc giờ không dễ tùy tiện phán đoán, dù chàng biết rõ ràng người

đó là hung thủ, nhưng trước khi có chứng cớ, chàng không bao giờ làm cử động gì.

Bất cứ trong tình cảnh nào, chàng đều không muốn oan uổng một ai cả.

Trong giang hồ, rất có nhiều người nói, chàng và một người lúc còn sống đã là

nhân vật truyền kỳ thần thoại Sở Lưu Hương, có nhiều điểm rất tương đồng, thật ra, chỗ

giống nhau của bọn họ không nhiều.

Bọn họ vốn là hai người hoàn toàn khác nhau.

Sở Lưu Hương phong lưu trầm ổn, Lục Tiểu Phụng phi phàm phóng khoáng, tính

cách của hai người cơ bản đã không giống nhau, cách làm việc dĩ nhiên cũng không

giống nhau.

Bọn họ hai người chỉ có một diểm hoàn toàn giống nhau.

Bọn họ đều là những người có lý tính, không bao giờ chọc vào đời tư người khác,

không bao giờ phán đoán bậy bạ, không bao giờ oan uổng người vô tội.

Vì vậy, bọn họ làm người lúc nào cũng thanh thản, bởi vì bọn họ không xấu hổ với

lòng mình.

Bất kể ra sao, gã ăn mày đã trở thành một người bị tình nghi, nếu y có thể là kẻ

hung thủ giết người, thì cả thị trấn này, không còn tin được ai nữa.

Có điều, trong thị trấn này, không có một người nào có lý do gì để giết Liễu Thừa

Phong, cũng không có người nào có khả năng giết y.

Bọn họ đều là những người sinh trưởng ở nơi đây, cả đời chưa hề ly khai khỏi nơi

này, trước giờ cũng không hề gặp qua Liễu Thừa Phong.

Không chừng chỉ có một người là ngoại lệ.

Cung Tố Tố.

Nghĩ đến Cung Tố Tố, là nghĩ tới Cung Bình, Lục Tiểu Phụng lập tức rất bồn chồn,

lúc Cung Bình chia tay với chàng, chàng đã có chỗ hơi lo lắng.

Nàng ta nhất định muốn trở về tìm Cung Tố Tố, nàng ta nhất định muốn truy lùng

cho ra đường dây ngọc bội từ đâu ra, không ai có lý do gì để ngăn cản nàng ta.

Chàng không yên tâm, là vì lúc đó chàng cảm thấy Cung Tố Tố là một nhân vật rất

nguy hiểm, vì vậy, bây giờ chàng cũng quyết định đi tìm Cung Tố Tố.

Tìm người là chuyện rất kỳ quái, có lúc không muốn tìm một người, y cứ tùy lúc lỡn

vỡn trước mặt mình, đợi đến khi muốn đi tìm y, tìm hoài không ra. Lần này hoàn cảnh

không giống vậy.

Lúc Lục Tiểu Phụng đến chỗ bà ta ở, nơi đó chẳng còn ai cả, không những Cung Tố

Tố không ở đó, Cung Bình cũng chẳng thấy đâu, thậm chí bà già ra mở cửa cũng không

thấy đâu.

Căn phòng lúc trước bày biện rất cao nhã thanh tĩnh, bây giờ trở thành bề bộn cả

lên, làm như vừa mới bị bảy tám chục con khỉ chạy qua chạy lại khắp nơi nhảy múa

loạn cào cào.

Trái tim của Lục Tiểu Phụng chìm hẳn xuống, ánh mắt bỗng nhiên lại sáng rực lên.

Chàng thấy một món đồ, tuy trong phòng bề bộn vô cùng, món đồ ấy lại lồ lộ xốn

xang mắt ra.

Món đồ Lục Tiểu Phụng thấy đó, chính là một búi tóc.

Dây cột búi tóc làm bằng vải bố, vốn có màu vàng, bây giờ đã biến ra đen thui,

cũng không biết đã bao lâu rồi chưa giặt.

Tóc vốn màu đen, bây giờ lại biến thành màu vàng, lại đầy bụi bặm, đầy bùn đất,

lại đầy dầu mỡ, lại đầy những cát, hình như cả năm rồi chưa được gội rữa.

Cái mớ tóc đó, Lục Tiểu Phụng nhận ra được.

Búi tóc đó đáng lý ra phải nằm trên đầu gã ăn mày, bây giờ lại nằm giữa một bình

lọ bị vỡ tan tành, và một bình thủy tinh còn nguyên vẹn.

Búi tóc ấy tuy đã bị rối tung loạn xà ngầu, nhưng chỗ bị cắt lại rất chỉnh tề.

Một búi tóc dĩ nhiên không thể nào vô duyên vô cố rớt từ đầu một người xuống.

Hiển nhiên, nó bị người ta chặt cho một đao rớt xuống.

Lục Tiểu Phụng lưọm búi tóc lên nhìn chỗ bị cắt, đồng tử bỗng nhiên thu nhỏ lại:

- Đao nhanh làm sao.

Đao nhanh như vậy, có phải là đủ nhanh để đâm vào ngực Liễu Thừa Phong

không?

Nhát đao ấy là của ai?

Gã ăn mày có lại nơi đây chỗ Cung Tố Tố ở? Bị một kẻ không biết tuổi tác tên họ

nam nữ ra sao, một đao chém rơi búi tóc, sau đó, không còn ai biết tung tích của y nơi

đâu?

Cung Tố Tố và Cung Bình cũng không biết ở nơi nào, vừa rồi nơi đây xảy ra chuyện

gì, trừ ba người ấy ra, không một ai biết cả.

Lục Tiểu Phụng cầm trong tay búi tóc của gã ăn mày, đứng như si như ngốc ở đó

cả nửa ngày, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện.

Không phải là ba người, mà là bốn người.

Trừ Cung Bình, Cung Tố Tố và gã ăn mày ra, còn có bà lão đầu tóc bạc phơ.

Tại sao cũng không thấy bà ta đâu?

Một bà lão đi đã không muốn nổi, không lẽ lại có liên hệ gì đến vụ án giết người

này?

Lục Tiểu Phụng tuy đặt câu hỏi cho mình, nhưng trong lòng cũng biết mình không

có câu trả lời.

Chính ngay lúc đó, đồng tử trong mắt chàng bỗng nhiên lại thu nhỏ lại.

Lần này chàng không thấy gì xốn mắt, nhưng tiếng động xốn tai cũng có thể làm

kích thích cặp mắt như vậy.

Tiếng động Lục Tiểu Phụng nghe thấy không thể gọi là xốn tai, bởi vì, đấy chẳng

qua chỉ là một tiếng rên nhỏ.

Có điều chàng nghe tiếng rên đó, so với kim châm còn muốn điếc cả tai hơn, bởi

vì chàng lập tức nhận ra, đó là giọng của Cung Bình.

Cung Bình còn ở đây? Tại sao nàng ta lại phát ra tiếng rên đau đớn như vậy? Có

phải là đã bị thương nặng lắm không?

Điều an ủi duy nhất là, nếu một người còn kêu ra tiếng được, người ấy còn chưa

chết.

Lục Tiểu Phụng hít vào một hơi thật dài, khống chế lại nhịp tim và hơi thở.

Đêm thật yên lặng.

Nhịp tim đập và hơi thở đã bị khống chế hầu như không còn tiếng động.

Vì vậy đợi đến lúc tiếng rên yếu ớt như hơi thở của người bình thường vang lên,

Lục Tiểu Phụng đã khám phá ra nó từ hướng nào phát ra.

Trời thật tối, bởi vì bây giờ chính là lúc trước khi trời sáng, tối tăm nhất, không

những vậy, còn không có trăng, không có sao, không có đèn đuốc gì cả.

Sân nhỏ vốn rất thanh nhã, bây giờ đen như mực, thứ gì cũng không thấy.

Có điều, Lục Tiểu Phụng chẳng mấy chốc đã tìm ra Cung Bình, tìm ra tại nơi không

ai có thể tìm ra được nàng ta.

Sau bức tường ở bên sân nhỏ, có bày bảy tám lu nước để nuôi cá.

Nhà giàu trong thành phố ít ai không nuôi cá vàng, đây là một thứ tập quán, cũng

là một cách để chưng bày gia thế.

Phồn hoa ngày nào tuy đã thành mộng thành khói, cái tập quán ấy không thể cải

biến nổi.

Chỉ tiếc là cái nơi chim không sinh trứng này, ở đâu ra có cá vàng? Ở đâu ra có

nước? Vì vậy, trong sân của cái vị vương phi năm xưa này, chỉ đành bày mấy cái lu

không.

Cung Bình nằm trong cái lu thứ ba đếm từ bên trái.

Dĩ nhiên không phải nàng ta tự ý bò vào trong lu, không ai tự nguyện đem nhét

mình vào trong lu nuôi cá vàng cả.

Nếu nàng ta còn sức phản kháng, nàng ta sẽ không bị người bỏ vào trong đó, chỉ

tiếc là trên người nàng ta có thêm chín mủi kim, mỗi mủi kim đều cắm vào mỗi huyệt

đạo trọng yếu.

Thời khắc tối mịt đã qua, trời đã bắt đầu sáng dần, mủi kim đang phản chiếu lấp

lánh.

Bốn hàng lông mày của Lục Tiểu Phụng hình như vễnh ngược lên.

Chàng nhận ra những mủi kim này do người ta dùng một thứ thủ pháp ném ám khí

rất lợi hại cắm vào trong huyệt đạo của Cung Bình.

Người phóng ám khí từ ngoài song cửa ám toán ông chủ tiệm quan tài, chắc chắn

là người này không ngờ gì nữa.

Cao thủ ám khí tới mức độ đó, ở bất cứ thời đại nào đều không có nhiều.

Người này là ai?

Mủi kim rút ra, Cung Bình mới mở miệng nói được.

- Tôi biết ông nhất định rất lo lắng cho tôi, nhưng chính tôi chẳng lo lắng gì cả, vì

tôi vẫn nghĩ là Cung Tố Tố sẽ không làm gì tôi.

Cung Bình nói:

- Tôi nằm mộng cũng không ngờ được rằng Hứa lão thái chỉ một chiêu đã khống

chế tôi rồi.

- Hứa lão thái là ai?

- Chính là lão bà hôm trước mở cửa cho ông.

Lục Tiểu Phụng bỗng nhiên nhớ ra một người, trong giang hồ con số kẻ có thủ pháp

phóng ám khí lợi hại cỡ đó không quá mười người, đàn bà tối đa chỉ có hai ba người.

Trong đó có một người không những tinh thông ám khí, dị dung thuật, mà còn là loại

thần thâu, Tam Thủ Tiên Cô Hứa Bát, lúc bà ta còn là "tiên cô", đã vang danh lừng lẫy

Đại giang từ nam ra bắc.

Cái lão bà già muốn gãy cả lưng xuống, không lẽ là Hứa Tiên Cô linh xảo như tiên

tử năm xưa sao?

Tại sao bà ta lại đến nơi đây làm gì? Tại sao lại đi lại chỗ một vị vương phi bị đày

làm nô bộc?

Lấy vũ công và danh khí của bà ta, lấy thân phận và địa vị của bà ta trong giang

hồ, trên đời này, đa số các vị vương phi chỉ đáng đi rữa chân cho bà ta.

Không ai nghĩ được rằng, một người đã bị cầm chế bảy chỗ huyệt đạo, còn bị bỏ

trong lu nước, lại được người cứu ra khỏi.

Cung Bình thật tình nghĩ là mình đã chết chắc, Cung Tố Tố không giết nàng ta, chỉ

bất quá cho nàng sống chịu tội thêm tý đỉnh thế thôi.

- Có điều, gã ăn mày thì sao? Lục Tiểu Phụng hỏi Cung Bình:

- Cô có thấy gã ăn mày ở đâu không?

Cung Bình dĩ nhiên là thấy:

- Có điều trước giờ tôi không ngờ rằng y là một người như vậy, y mạo hiểm cứu tôi.

Lục Tiểu Phụng hình như cũng bị cảm động, một hồi thật lâu mới hỏi:

- Có phải y đã bị độc thủ rồi không?

Cung Bình buồn rầu thở ra:

- Dù bây giờ y có sống sót, cũng khó mà sống lâu được.

- Tại sao?

- ... Bởi vì hình như y biết một bí mật gì đó mà người khác không muốn ai biết.

Cung Bình nói:

- Hình như y thấy chuyện gì đó mà y không nên thấy tý nào.

Chuyện đó và bí mật đó hình như có liên hệ cực kỳ mật thiết với cái chết của Liễu

Thừa Phong.

Đấy là một chuyện không thể nghi ngờ gì nữa, vì vậy Lục Tiểu Phụng cũng không

hỏi, chàng chỉ hỏi Cung Bình:

- Bây giờ gã ăn mày đang ở đâu?

- Y đã bị áp giải đi rồi, bị Cung Tố Tố và Hứa lão thái áp giải đi.

- Tại sao bọn họ dẫn đi y?

Lục Tiểu Phụng hỏi:

- Nếu bọn họ muốn giết y để bịt miệng, tại sao không giết quách y ở đây cho rồi?

Cung Bình hỏi ngược lại Lục Tiểu Phụng:

- Nếu ông muốn giết một người, ông có chịu giết trong nhà mình không? Tôi thì tôi

không chịu rồi.

- Bắt một người tự mình đi một nơi nào khác, có phải là dễ dàng hơn giết hắn đi

rồi đem dời chỗ khác không?

- Phải.

Bây giờ Lục Tiểu Phụng đã hiểu rõ ra, gã ăn mày đã bị Cung Tố Tố đem đi nơi nào

khác diệt tung, diệt tích, bịt miệng.

Nơi khác dĩ nhiên là chỗ người ta tìm không ra, bởi vì chẳng ai biết là ở đâu.

Lục Tiểu Phụng cũng không biết luôn.

Chàng có thể làm nhiều chuyện người khác không thể làm được, chàng uống rượu

như uống trà, đùa giỡn với mạng sống như chơi bài bạc, dùng hai ngón tay kẹp vũ khí

trí mệnh của người khác, nhẹ nhàng như một thiếu nữ đa tình ngịch ngợm véo mủi tình

nhân, trong khoảnh khắc sống chết còn nói được một câu trò cười như không.

Có điều, chàng rốt cuộc chỉ là một con người, rốt cuộc cũng còn vô số chuyện

chàng không thể nào đủ sức làm được.

Trước giờ chàng cũng không bao giờ nghĩ tới một con diều sẽ làm cho mình nghĩ

tới gì.

Trong gió lạnh ban mai, dưới ánh sáng lờ mờ trong một ngõ hẽm quanh co, bỗng

có một con diều bay lên.

Một con diều thật lớn, lớn như con chim ưng trên dãy tuyệt đỉnh băng sơn.

Dưới ánh sáng ban mai còn trộn lẫn với màn đêm, trên con diều bỗng nhiên lấp

lánh tám chữ đại tự viết bằng lân tinh:

Yêu trạo họa ương, đả phá ngư hồng.

Tạm dịch:

Nếu muốn tìm họa, cứ phá vỡ lu nước

Tám chữ đó cũng giống như một câu trò cười không ra gì.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 141
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...